Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20005 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 10
hải sản

❊ ❊ ❊

Khám phá trải nghiệm mới trên App Mọt Truyện!

- Hái hoa nhận thưởng mỗi ngày - Nhận thông báo khi có chương mới - Nhiều tính năng hấp dẫn chỉ có trên App Tải ngay

Cô nhớ trong sách miêu tả thế này, Cố Lăng cao lớn, ngũ quan rõ ràng, sắc bén, là người nổi bật ở bất cứ đâu anh đến.

Nói thật lòng, tuy tác giả không miêu tả cụ thể, nhưng người đọc có thể cảm nhận được, đây chắc chắn là một tổng giám đốc đẹp trai hiếm có khó tìm.

Tạ Tinh rất muốn trêu chọc Tạ Quân một chút, nhưng nghĩ đến ảnh hưởng của nam chính nữ chính trong truyện, cô đành thôi.

Vì sự vui vẻ nhất thời mà mất đi cuộc sống bình yên, không đáng.

Tạ Thần giới thiệu Tạ Tinh cho bạn bè của mình, sau đó giới thiệu mọi người cho Tạ Tinh: “Tinh Tinh, đây là Cố Lăng, Tần Kiệt, Sài Dục, còn hai người này thì quen quá rồi, không cần giới thiệu nha.”

Tổng cộng có năm thanh thiên, hai người không cần giới thiệu là bạn học cấp ba của Tạ Thần, thường xuyên đến nhà họ Tạ, nguyên chủ quen biết hai người này, nguyên chủ chỉ chưa gặp Cố Lăng, Tần Kiệt và Sài Dục bao giờ.

Cố Lăng là nam chính, không nói. Sài Dục là nam phụ thứ hai, cũng thích Tạ Quân.

Theo như tình tiết trong sách, Tần Kiệt là chồng của nguyên chủ, gia cảnh kém hơn Cố Lăng một chút, mặt trái xoan, mắt đào hoa, diện mạo thanh tú, sống tình nghĩa với anh em, chỉ là hơi thích ăn xài rộng rãi một chút.

Nguyên chủ không theo đuổi được Cố Lăng, trong một phút bốc đồng, quay sang lựa chọn Tần Kiệt… Thực ra, là tác giả chọn cho cô ấy, như vậy mới có sự so sánh.

Tạ Tinh chào hỏi từng người.

Dựa vào nguyên tắc nếu có thể không nói chuyện thì sẽ không lên tiếng, chỉ cần ít nói một câu, cô tuyệt đối sẽ không nói thêm một chữ, Tạ tinh hoàn thành nhiệm vụ tiếp đãi, sau đó lấy cớ vào nhà vệ sinh trốn một chút.

Tạ Tinh không muốn đối mặt với Tạ Quân và Trần Nguyệt Hoa, cô ở trong phòng vệ sinh gần nửa tiếng, lúc trở lại phòng tiệc thì bữa tiệc đã bắt đầu.

Tạ Tinh đứng tại cửa ra vào nhìn quanh một lát, phát hiện chỉ có bàn bạn bè của Tạ Thần còn một ghế trống.

Cô thừa dịp mọi người đang trò chuyện hăng say, im lặng đi theo sau nhân viên phục vụ đang bưng thức ăn vào phòng, nhanh chóng ngồi xuống.

Bàn này đều là bạn của Tạ Thần, trừ năm người trước đó, còn có có một gương mặt xa lạ. Người này đeo kính gọng đen kiểu cũ, mặc áo khoác jacket màu nâu, quần tây màu tím, nhìn như cán bộ kỳ cựu.

Tạ Thần đang nói chuyện với Cố Lăng, người kia cũng không có ý tự giới thiệu, Tạ Tinh cảm thấy anh ta rất có thể là nam phụ số một.

Thân là nửa chủ nhân của bữa tiệc này, cô lễ phép gật gật đầu, xem như chào hỏi.

Tạ Quân ngồi đối diện Tạ Tinh, ngồi bên cạnh Cố Lăng, ánh mắt thường hay nhìn qua, như đề phòng trộm cướp vậy.

Tạ Tinh cảm thấy phản cảm, lập tức có hành động đáp trả, không khách khi trợn trắng mắt trừng lại Tạ Quân.

Tạ Tinh búi tóc củ tỏi, lộ ra cái trán, mày lá liễu, mắt to, mặc một chiếc váy màu trắng tay phồng đơn giản, trông như một cô nhóc chưa 18, trợn mắt lên thì nhìn vừa đáng yêu vừa bướng bỉnh.

Sài Dục nhìn rõ ràng, anh bật cười, nói với Tạ Thần: “Em gái út nhà cậu thú vị ghê.”

Tạ Thần khẽ trừng mắt nhìn Tạ Tinh một chút, giải thích: “Tinh Tinh ở với ông nội từ bé, bướng bỉnh hơn Quân Quân nhiều.”

Tạ Tinh không quan tâm lời Tạ Thần nói, cô đã đói bụng từ lâu, nếu tiệc đã bắt đầu, vậy thì không nên bạc đãi cái bụng, phải ăn thật ngon mới được.

Thành phố An Hải gần biển, bữa tiệc đa phần là các món hải sản.

Cua hoàng đế, tôm tít, tôm đất, tôm hùm, bào ngư,… món gì cũng có.

Tạ Tinh thích hải sản, cái gì đặt ở trước mặt cô đều ăn thử một đũa.

Cô rất biết ăn, ngon tay thon dài bóc vỏ hải sản, chẳng bao lâu, xương cá, vỏ hải sản đầy trên bàn chỗ cô ngồi.

Ngược lại, Tạ Quân thanh nhã ăn bào ngư, nhím biển hấp trứng, ngẫu nhiên còn gắp vài miếng cá thờn bơn hấp.

Đúng là không có so sánh sẽ không có tổn thương.

Tạ Tinh lúc này mới nhớ đến tác dụng làm nền, làm vật so sánh với nữ chính của mình. Cô thầm nghĩ, mình phối hợp cũng tốt đó chứ, tận tâm tận tình, không phải diễn.

Trong phòng tiệc hòa thuận vui vẻ, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện.

Chỉ có Tạ Tinh và anh chàng đeo kính gọng đen kia không nói lời nào, chỉ yên lặng ăn, yên lặng lắng nghe.

Cổ phiếu, điện thoại di động, ô tô, bất động sản, khách sạn, ăn uống… đề tài trò chuyện của mọi người ngày càng nhỏ, rất nhanh, có người nhắc tới vụ án ở công trường khu phát triển.

“Cố Lăng, đó là địa bàn mới của nhà cậu phải không, có ảnh hưởng gì không?”

“Nghe nói là ném thi thể ở đó, không sao, tạm thời còn chưa xây dựng.”

“Phá án chưa?”

“Phá con khỉ ấy, thân phận người chết còn chưa tra được.”

“Cảnh sát đúng là vô dụng…”

“Này, đừng nói bừa.”

Người ngăn cản đề tài là Giang Húc, bạn học của Tạ Thần, anh ta nhìn về phía Tạ Tinh và thanh niên đeo kính gọng đen, nói sang chuyện khác: “Các cậu nghe nói gì chưa, Diêm Hằng từ Mỹ về, hiện tại đang kinh doanh thiết bị y tế đấy.”

Tạ Thần nói: “Cậu ta có tài nguyên ở nước ngoài, có mối quan hệ trong nước, chỉ lời không lỗ!”

Tạ Tinh như có điều suy nghĩ, trang thiết bị y tế trong nước và y học cũng đang phát triển, lợi nhuận cao.

Như vậy, liệu nạn nhân có phải là nhân viên bán trang thiết bị y tế không?

Khám phá trải nghiệm mới trên App Mọt Truyện!

Cô nhớ trong sách miêu tả thế này, Cố Lăng cao lớn, ngũ quan rõ ràng, sắc bén, là người nổi bật ở bất cứ đâu anh đến.

Nói thật lòng, tuy tác giả không miêu tả cụ thể, nhưng người đọc có thể cảm nhận được, đây chắc chắn là một tổng giám đốc đẹp trai hiếm có khó tìm.

Tạ Tinh rất muốn trêu chọc Tạ Quân một chút, nhưng nghĩ đến ảnh hưởng của nam chính nữ chính trong truyện, cô đành thôi.

Vì sự vui vẻ nhất thời mà mất đi cuộc sống bình yên, không đáng.

Tạ Thần giới thiệu Tạ Tinh cho bạn bè của mình, sau đó giới thiệu mọi người cho Tạ Tinh: “Tinh Tinh, đây là Cố Lăng, Tần Kiệt, Sài Dục, còn hai người này thì quen quá rồi, không cần giới thiệu nha.”

Tổng cộng có năm thanh thiên, hai người không cần giới thiệu là bạn học cấp ba của Tạ Thần, thường xuyên đến nhà họ Tạ, nguyên chủ quen biết hai người này, nguyên chủ chỉ chưa gặp Cố Lăng, Tần Kiệt và Sài Dục bao giờ.

Cố Lăng là nam chính, không nói. Sài Dục là nam phụ thứ hai, cũng thích Tạ Quân.

Theo như tình tiết trong sách, Tần Kiệt là chồng của nguyên chủ, gia cảnh kém hơn Cố Lăng một chút, mặt trái xoan, mắt đào hoa, diện mạo thanh tú, sống tình nghĩa với anh em, chỉ là hơi thích ăn xài rộng rãi một chút.

Nguyên chủ không theo đuổi được Cố Lăng, trong một phút bốc đồng, quay sang lựa chọn Tần Kiệt… Thực ra, là tác giả chọn cho cô ấy, như vậy mới có sự so sánh.

Tạ Tinh chào hỏi từng người.

Dựa vào nguyên tắc nếu có thể không nói chuyện thì sẽ không lên tiếng, chỉ cần ít nói một câu, cô tuyệt đối sẽ không nói thêm một chữ, Tạ tinh hoàn thành nhiệm vụ tiếp đãi, sau đó lấy cớ vào nhà vệ sinh trốn một chút.

Tạ Tinh không muốn đối mặt với Tạ Quân và Trần Nguyệt Hoa, cô ở trong phòng vệ sinh gần nửa tiếng, lúc trở lại phòng tiệc thì bữa tiệc đã bắt đầu.

Tạ Tinh đứng tại cửa ra vào nhìn quanh một lát, phát hiện chỉ có bàn bạn bè của Tạ Thần còn một ghế trống.

Cô thừa dịp mọi người đang trò chuyện hăng say, im lặng đi theo sau nhân viên phục vụ đang bưng thức ăn vào phòng, nhanh chóng ngồi xuống.

Bàn này đều là bạn của Tạ Thần, trừ năm người trước đó, còn có có một gương mặt xa lạ. Người này đeo kính gọng đen kiểu cũ, mặc áo khoác jacket màu nâu, quần tây màu tím, nhìn như cán bộ kỳ cựu.

Tạ Thần đang nói chuyện với Cố Lăng, người kia cũng không có ý tự giới thiệu, Tạ Tinh cảm thấy anh ta rất có thể là nam phụ số một.

Thân là nửa chủ nhân của bữa tiệc này, cô lễ phép gật gật đầu, xem như chào hỏi.

Tạ Quân ngồi đối diện Tạ Tinh, ngồi bên cạnh Cố Lăng, ánh mắt thường hay nhìn qua, như đề phòng trộm cướp vậy.

Tạ Tinh cảm thấy phản cảm, lập tức có hành động đáp trả, không khách khi trợn trắng mắt trừng lại Tạ Quân.

Tạ Tinh búi tóc củ tỏi, lộ ra cái trán, mày lá liễu, mắt to, mặc một chiếc váy màu trắng tay phồng đơn giản, trông như một cô nhóc chưa 18, trợn mắt lên thì nhìn vừa đáng yêu vừa bướng bỉnh.

Sài Dục nhìn rõ ràng, anh bật cười, nói với Tạ Thần: “Em gái út nhà cậu thú vị ghê.”

Tạ Thần khẽ trừng mắt nhìn Tạ Tinh một chút, giải thích: “Tinh Tinh ở với ông nội từ bé, bướng bỉnh hơn Quân Quân nhiều.”

Tạ Tinh không quan tâm lời Tạ Thần nói, cô đã đói bụng từ lâu, nếu tiệc đã bắt đầu, vậy thì không nên bạc đãi cái bụng, phải ăn thật ngon mới được.

Thành phố An Hải gần biển, bữa tiệc đa phần là các món hải sản.

Cua hoàng đế, tôm tít, tôm đất, tôm hùm, bào ngư,… món gì cũng có.

Tạ Tinh thích hải sản, cái gì đặt ở trước mặt cô đều ăn thử một đũa.

Cô rất biết ăn, ngon tay thon dài bóc vỏ hải sản, chẳng bao lâu, xương cá, vỏ hải sản đầy trên bàn chỗ cô ngồi.

Ngược lại, Tạ Quân thanh nhã ăn bào ngư, nhím biển hấp trứng, ngẫu nhiên còn gắp vài miếng cá thờn bơn hấp.

Đúng là không có so sánh sẽ không có tổn thương.

Tạ Tinh lúc này mới nhớ đến tác dụng làm nền, làm vật so sánh với nữ chính của mình. Cô thầm nghĩ, mình phối hợp cũng tốt đó chứ, tận tâm tận tình, không phải diễn.

Trong phòng tiệc hòa thuận vui vẻ, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện.

Chỉ có Tạ Tinh và anh chàng đeo kính gọng đen kia không nói lời nào, chỉ yên lặng ăn, yên lặng lắng nghe.

Cổ phiếu, điện thoại di động, ô tô, bất động sản, khách sạn, ăn uống… đề tài trò chuyện của mọi người ngày càng nhỏ, rất nhanh, có người nhắc tới vụ án ở công trường khu phát triển.

“Cố Lăng, đó là địa bàn mới của nhà cậu phải không, có ảnh hưởng gì không?”

“Nghe nói là ném thi thể ở đó, không sao, tạm thời còn chưa xây dựng.”

“Phá án chưa?”

“Phá con khỉ ấy, thân phận người chết còn chưa tra được.”

“Cảnh sát đúng là vô dụng…”

“Này, đừng nói bừa.”

Người ngăn cản đề tài là Giang Húc, bạn học của Tạ Thần, anh ta nhìn về phía Tạ Tinh và thanh niên đeo kính gọng đen, nói sang chuyện khác: “Các cậu nghe nói gì chưa, Diêm Hằng từ Mỹ về, hiện tại đang kinh doanh thiết bị y tế đấy.”

Tạ Thần nói: “Cậu ta có tài nguyên ở nước ngoài, có mối quan hệ trong nước, chỉ lời không lỗ!”

Tạ Tinh như có điều suy nghĩ, trang thiết bị y tế trong nước và y học cũng đang phát triển, lợi nhuận cao.

Như vậy, liệu nạn nhân có phải là nhân viên bán trang thiết bị y tế không?

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »