Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20150 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 58
đưa về nhà

❊ ❊ ❊

Cuộc họp kết thúc, mọi người ai về nhà nấy.

Người của Cục Cảnh sát thành phố chủ yếu sống ở khu Phượng Sơn, chỉ có Tạ Tinh và Đàn Dịch sống ở khu phát triển.”

Phó Đạt nói: “Tiểu Tạ ngồi xe của đội trưởng đi, cả hai đều ở khu phát triển.”

Tạ Tinh không thể từ chối đề nghị của anh ta, đành phải ngồi vào ghế phụ.

Lưu Phong và Đỗ Chuẩn cũng lên xe của Đàn Dịch. Hai người ở cùng khu chung cư, cùng đường về khu phát triển.

Xe vừa lăn bánh, Đỗ Chuẩn đã lên tiếng: “Tiểu Tạ, sao em lại cho rằng hung thủ là Lôi Quang?”

Tạ Tinh đáp: “Dựa theo những gì em đã nói trong cuộc họp, còn lại là do trực giác mách bảo.”

Đỗ Chuẩn bĩu bĩu môi: “Con gái các em lúc nào cũng bảo là trực giác.” Anh ta đẩy Lưu Phong, người đang nhắm mắt dưỡng thần: “Nếu hung thủ là Lôi Quang thì hắn thật sự quá độc ác. Đó là cha mẹ ruột và anh trai ruột của anh ta đấy!”

Lưu Phong nói: “Chứ gì nữa?” Anh ta véo đùi Đỗ Chuẩn, ý bảo anh ta đừng lải nhải nữa.

Đỗ Chuẩn nhìn Đàn Dịch một chút, cuối cùng im lặng, tựa đầu vào cửa sổ, chẳng mấy chốc đã ngáy khò khò.

Tạ Tinh cũng không muốn nói chuyện, nhắm mắt dưỡng thần.

20 phút sau, Đỗ Chuẩn cùng Lưu Phong xuống xe, trong xe chỉ còn Tạ Tinh cùng Đàn Dịch.

Tạ Tinh nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng lên tiếng: “Đội trưởng Đàn, tại sao anh kiên trì muốn điều tra Lôi Quang?”

Đàn Dịch hỏi ngược lại: “Còn em thì sao?”

Tạ Tinh vốn muốn nói là cô hỏi trước, nhưng người ta là lãnh đạo của mình, tranh cãi sẽ tạo ra sự gần gũi không cần thiết, cô không muốn như vậy.

Cô đáp: “Lý do của em không đủ thuyết phục, hơn nữa, có phần suy đoán chủ quan.”

Đàn Dịch nói: “Vì những tấm ảnh kia? Tôi đã thấy em xem ảnh.”

Tạ Tinh gật gật đầu: “Lý do của em rất đơn giản, Lôi Viêm chỉ có một cô con gái, mà Lôi Quang lại có hai đứa con trai, vợ anh ta thích chưng diện, nhưng quần áo và trang sức đều không đắt tiền, chứng tỏ rất thiếu tiền.”

Đàn Dịch nói: “Tôi đồng ý với suy nghĩ của em. Lý do đúng là không đủ thuyết phục, mang tính chủ quan.”

Tạ Tinh: “…”

Một lúc sau, Đàn Dịch lại nói: “Tuy nhiên, tôi cũng có suy nghĩ giống em, Lôi Quang thật sự rất đáng nghi.”

Tạ Tinh: “…”

Tạ Tinh hiểu ý của Đàn Dịch.

Anh không đồng tình với suy đoán vô căn cứ của cô về Lôi Quang, nhưng lại đồng ý rằng Lôi Quang có đáng ngờ.

Thôi vậy, chấp nhận bị phê bình.

Dù vậy, Tạ Tinh cũng chẳng vui vẻ gì, lập tức mất hứng trò chuyện.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những người đi xe đạp trong đêm, những chiếc lá rơi bị gió cuốn theo, và những cột đèn đường lướt qua nhanh chóng.

Cô bé này có vẻ giận rồi.

Đàn Dịch mãi sau mới nhận ra, anh tự kiểm điểm, cảm thấy giọng điệu vừa rồi của mình có phần hơi “bông đùa”, thành ra có vẻ thiếu tôn trọng cô.

Anh định nói gì đó để hòa hoãn lại, nhưng nghĩ mãi không biết nên nói gì, nói thế nào, thôi thì bỏ qua luôn vậy.

Anh bật radio, chương trình phát nhạc vang lên giọng nam trầm ấm như tiếng đàn cello: “Cảm ơn vị thính giả này đã gọi điện đến, xin gửi tặng bạn ca khúc suy nghĩ của cô gái, chàng trai đừng đoán, chúc bạn tình yêu viên mãn, vạn sự như ý.”

“Suy nghĩ của cô gái, chàng trai đừng đoán.”

“Đừng đoán, đừng đoán.”

“Cậu có đoán thế nào cũng chẳng đoán ra được.”

“Chẳng đoán ra.”

Đàn Dịch còn có tâm trạng này sao?

Tạ Tinh ngạc nhiên quay đầu lại.

Đôi mắt to tròn ánh lên vẻ khó tin.

Đàn Dịch cũng không ngờ lại trúng ngay bài này, không khỏi có chút lúng túng, vội vàng chuyển kênh.

“Anh sẽ ngủ vùi trong giấc mộng mang tên em, viết ngôi sao sáng nhất trên bầu trời…”

Bài này còn mập mờ hơn, không được không được.

“Cạch.” Đàn Dịch lập tức tắt luôn radio, tự tìm đường rút lui: “Em muốn nghe gì thì tự chỉnh.”

Tạ Tinh đáp: “Không nghe, ráng một chút là đến rồi.”

Ráng một chút.

Ừm, dùng từ hay lắm.

Đàn Dịch chưa từng yêu đương, nhưng bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh bị một cô gái ngoài gia đình đối xử hờ hững thế này.

Nhưng Tạ Tinh thật ra chẳng có ý đó. Cô chỉ là hơi mệt thôi. Dù gì cũng vừa đi công tác về, lại đến hiện trường ngay, chạy đôn chạy đáo cả ngày rồi.

Đàn Dịch không thể hiện gì ra mặt, nên cô cũng chẳng nghĩ nhiều.

Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước chung cư Ngọa Long.

Tạ Tinh cảm ơn, xách ba lô xuống xe, mới đi được hai bước, chợt nghe thấy tiếng cửa xe mở ra lần nữa.

Tạ Tinh theo phản xạ quay đầu lại, liền thấy Đàn Dịch bước xuống xe.

Đàn Dịch nói: “Muộn quá rồi, lên xe đi, tôi đưa em vào trong.”

Mười giờ không tính là muộn, hơn nữa trong chung cư cũng có đèn đường, khá an toàn.

Tạ Tinh định từ chối, nhưng rõ ràng Đàn Dịch không có ý hỏi ý kiến cô, anh đứng đó đầy chắc chắn, còn chỉ vào ghế phụ.

“Cảm ơn.” Tạ Tinh bước nhanh tới, lại lần nữa lên xe.

Biết thời thế mới là người tài giỏi, vụ án của Thẩm Ý còn chưa phá, cẩn trọng một chút cũng chẳng sao.

Đàn Dịch nhún vai: “Nên làm mà.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »