Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20035 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 18
nghe điện thoại

❊ ❊ ❊

Tạ Tinh quay đầu nhìn Đàn Dịch.

Người này thật cao, còn cao hơn Cố Lăng.

Cô cũng cao 170cm, nhưng đỉnh đầu miễn cưỡng chỉ đến cằm của anh.

Tạ Tinh lui một bước, nhìn thẳng vào ánh mắt anh: “Chút tiền như vậy không đáng để hy sinh sự an toàn của nữ sinh, hơn nữa…”

“Tạ Tinh, thật xin lỗi.” Sài Dục cúp điện thoại, cầm lấy túi xách: “Đơn vị có chuyện, anh phải trở về, hôm sau rủ thêm anh của em, chúng ta tụ tập một bữa.”

Tạ Tinh nói: “Vâng, anh Sài đi thong thả.”

“Tạm biệt.” Sài Dục nhìn Đàn Dịch: “Cậu thì sao, định như thế nào.”

Đàn Dịch nói: “Cùng đi.”

Hai người chào tạm biệt những người khác, đi về phía chiếc Santana đậu ở trong ngõ nhỏ.

Sài Dục nói: “Không ngờ cô bé kia lại là cảnh sát.”

Trong ngõ nhỏ tối tăm, Đàn Dịch cảnh giác nhìn quanh: “Chắc là cảnh sát trực điện thoại, không thì là cảnh sát làm ở bộ quản lý hộ tịch.”

“Chứ gì nữa?” Sài Dục hỏi lại một câu, lại nói: “Anh em nhà Tạ Thần giấu giấu không nói, hóa ra là làm cảnh sát, cô bé này thật thú vị.”

Đàn Dịch nói: “Vậy là rõ rồi.”

Sài Dục khó hiểu: “Rõ cái gì cơ?”

Đàn Dịch giải thích: “Hôm sinh nhật Tạ Thần, Tạ Tinh rõ ràng đã đến sớm nhưng lại là người cuối cùng bước vào ngồi. Sau đó còn không thèm để ý đến nhóm người lớn trong nhà, lấy lý do bận việc để rời đi. Nhà họ Tạ không thích nghề nghiệp của em ấy, còn em ấy thì trốn tránh bọn họ.”

Sài Dục nói: “Chuyện bé tí thế này mà cậu cũng phân tích nữa hả? Có mệt hay không?”

Đàn Dịch lên xe: “Lúc cậu làm việc cho lãnh đạo, cậu không dùng não, không phân tích sao?”

Sài Dục khởi động xe: “Được, tôi nói không lại cậu.”

Sài Dục, Đàn Dịch rời đi không lâu, người phụ trách ở đồn công an khu vực đến, bọn họ cảm ơn một phen, lấy lời khai và lập biên bản cho người mất đồ rồi đưa mấy tên trộm về đồn.

Ba người lại ngồi vào bàn ăn.

Ông chủ nhiệt tình hâm lại đồ nướng đã nguội, còn tặng thêm ba cốc bia tươi lớn.

Lý Ký hỏi: “Tiểu Tạ, mấy người kia làm nghề gì? Trông có vẻ là người có máu mặt.”

Tạ Tinh nghĩ một lát, nói: “Người đứng nghe điện thoại là thư ký của thị trưởng, người ra tay bắt trộm hình như là cảnh sát, hai người đều là bạn của anh tôi, chỉ mới gặp một lần, tôi cũng không rõ nữa.”

Lý Ký hoảng sợ: “Thư ký của thị trưởng, thành phố của chúng ta?”

Tạ Tinh nói: “Ừ, thành phố của chúng ta.”

Lý Ký lại hỏi: “Vậy anh cô đang làm gì?”

Tạ Tinh nở nụ cười: “Đừng hiểu lầm, nhà tôi, trừ tôi ra, không ai làm cho nhà nước cả. Anh ấy chỉ là quen nhiều bạn học mà thôi.”

Lý Ký “ồ” một tiếng, sắc mặt tối lại.

Tạ Tinh biết, người như Lý Ký, kinh nghiệm không nhiều, mối quan hệ không rộng, gặp chuyện không tìm được người nói chuyện, thương lượng, một thân một mình, sẽ luôn có cảm giác cô độc.

Cho nên anh ta mới cố gắng đi theo cô và Lê Khả.

Ba mẹ Lê Khả đều là nhân viên công vụ, anh trai cô quen với thư ký của thị trưởng, Lý Ký tự cảm thấy xấu hổ.

Tạ Tinh nói: “Gia đình tôi không đồng ý tôi làm pháp y, cho tôi một tháng suy nghĩ, ép tôi từ chức.”

Lê Khả và Lý Ký không hề bất ngờ, hai mắt nhìn nhau một chút.

Lê Khả uống một ngụm bia tươi, cười nói: “Chắc là cậu chưa biết, bọn mình đánh cược…”

“Mọi người nói chơi mà thôi.” Lý Ký ngăn cản Lê Khả: “Đừng nói bừa.”

Lê Khả bất mãn: “Tạ Tinh không nhỏ mọn như vậy, sợ cái gì.”

Tạ Tinh hỏi: “Cược khi nào mình chủ động từ chức?”

“Đó, anh xem.” Lê Khả đắc ý nở nụ cười: “Bản thân cậu ấy cũng biết.”

Tạ Tinh hỏi Lê Khả: “Cậu cược gì?”

Lê Khả ôm vai Tạ Tinh, thật thà đáp: “Mình đương nhiên cược cậu sẽ ở lại, Cập Cách thì nói cậu ở được ba tháng là cùng.”

Lý Ký đỏ mặt, lắp bắp nói: “Vậy, vậy là lâu rồi đó. Anh Đỗ nói nếu em có thể ở được một tháng thì…”

Cảm giác mình đã lỡ lời, Lý Ký nhanh chóng bịt miệng mình lại.

Tạ Tinh còn đang định trêu anh ta hai câu, máy nhắn tin lại vang lên, Tạ Thần nhắn tin cho cô, nội dung chỉ có bốn chữ: [Trả lời điện thoại.]

“Thư ký nhiều chuyện vậy sao?” Tạ Tinh bất mãn, than thở một câu, đứng dậy vào trong quán mượn điện thoại.

“Anh tìm em có việc?”

“Em nói với Sài Dục em là cảnh sát?”

“Đúng vậy.”

“Sao hả, làm cảnh sát thì hay lắm sao?” Giọng châm chọc chua ngoa của Trần Nguyệt Hoa vang lên.

“Đương nhiên rồi.” Tạ Tinh lạnh giọng: “Anh cả gọi điện hỏi tội em hả? Hôm nay em chưa kịp giải thích, lần sau nhất định sẽ không để bọn họ hiểu lầm, em sẽ nói cho họ biết em không phải cảnh sát, mà là pháp y.”

Tạ Thần tận tình khuyên bảo: “Tinh Tinh, em cần gì phải làm vậy chứ? Nhà chúng ta kinh doanh, tương lai không thể giúp được em.”

Tạ Tinh nói: “Anh cả, pháp y là công việc có tính chuyên môn cao, em thích. Anh không cảm thấy giao tiếp với người chết đỡ phiền hơn giao tiếp với người sống sao? Người với người cách nhau một lớp da, dù là anh chị em ruột cũng có lắm chuyện lừa gạt giấu giếm lẫn nhau. Nhưng giao tiếp với người chết thì khác, chỉ cần em muốn, em sẽ biết thi thể muốn nói cho em biết những gì, em có thể giải oan cho người bị hại.”

Bên kia, Tạ Thần trầm mặc một lát.

Tạ Tinh thính tai, nghe được tiếng Tạ Quân hừ lạnh và tiếng vỗ bàn của Trần Nguyệt Hoa, cô khẽ cười nói: “Em biết anh cả có ý tốt, nhưng mong anh cả tôn trọng sự lựa chọn của em. Nếu anh không còn vấn đề gì khác, em cúp trước nha, đồng nghiệp đang chờ em về ký túc xá chung.”

“Được rồi. Anh sẽ bảo ba từ chối nhà họ Tần, em đừng hối hận đó.” Nói xong, Tạ Thần cúp điện thoại.

Tần Kiệt cũng nhanh ghê, đàn ông tồi mà thôi, ai thích gả cho hắn thì gả, dù sao cô sẽ không gả cho hắn.

Tạ Tinh tìm chủ quán thanh toán tiền điện thoại, nhẹ nhàng bước chân về bàn nhỏ…

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »