Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20000 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 36
vây bắt

❊ ❊ ❊

Khoảng chừng hai ba phút sau, Hoàng Chấn Nghĩa gửi tin nhắn cho Phó Đạt, bảo anh ta gọi mọi người đến văn phòng một chuyến.

Tạ Tinh nhẹ nhàng thở ra, may mắn, Hoàng Chấn Nghĩa đã nghe ý kiến của cô.

Hoàng Chấn Nghĩa nói: “Tiểu Tạ à, ba người các cô rất có thể sẽ lập công đấy.”

Tạ Tinh khiêm tốn nói: “Đội trưởng Hoàng, bắt được hung thủ mới tính.”

Mấy vị cảnh sát hình sự đang trực ban cũng xông đến: “Đại đội trưởng, vụ án Hoàng Kỳ có manh mối gì sao?”

“Nói là suy đoán thì đúng hơn.” Hoàng Chấn Nghĩa lấy ra tệp văn kiện trên bàn Lý Ký, từ bên trong tìm được tư liệu của Phạm Tiểu Sơn, nhanh chóng nhìn một lượt.

Một vị cảnh sát thâm niên liếc nhìn Tạ Tinh một chút: “Đội trưởng Hoàng, có chứng cứ không?”

Hoàng Chấn Nghĩa nói: “Đợi người đến đông đủ, chúng ta sẽ đi tìm.”

Tạ Tinh yên tâm, im lặng đi ra ngoài.

“Tiểu Tạ.” Hoàng Chấn Nghĩa gọi cô lại: “Ngày mai là Chủ Nhật, có thể ngủ nướng, từ từ hẵng về, cô đi theo chúng tôi.”

Tạ Tinh lập tức từ chối: “Không được đâu ạ, em đã xem băng ghi hình từ trưa đến giờ, mệt lắm rồi, em nên trở về ngủ lấy sức.”

Hoàng Chấn Nghĩa nói: “Nếu tìm được gạch, sẽ cần đến pháp y và nhân viên Phòng Kỹ Thuật, đi một chuyến đi.”

Đúng là như vậy.

Tạ Tinh đồng ý.

“Nếu bắt được hung thủ, gánh nặng trên vai sẽ giảm đi một nửa.” Hoàng Chấn Nghĩa ngồi nửa mông lên bàn: “Người nhà của những nạn nhân trước đến đồn cảnh sát nhiều lần, lần nào tôi cũng cảm thấy có lỗi với họ. Bây giờ lại có thêm gia đình nhà họ Hoàng. Tuy cùng họ, nhưng không thể không nói, người nhà họ Hoàng thật sự lợi hại. Tôi sắp sứt đầu mẻ trán vì sự ồn ào của bọn họ. Nếu vụ án này được phá, tôi sẽ mở tiệc ăn mừng, đãi các cô cậu ăn ngon một bữa, hahaha…”

Mấy vị cảnh sát hình sự trực ban ra vẻ không tin.

Một người lên tiếng: “Đại đội trưởng, mấy đứa nhỏ này may mắn quá nhỉ.”

Người khác cũng nói: “Chứ sao nữa, nhiều tài xế taxi chạy xe Charade đỏ như vậy, ba đứa nhỏ vừa khoanh vùng đã bắt được, không dễ chút nào!”

Hoàng Chấn Nghĩa mỉm cười: “Nói là may mắn cũng đúng. Suy luận của Tiểu Tạ ở nước ngoài được gọi là hồ sơ tâm lý tội phạm, chuyên dùng để phân tích sát thủ liên hoàn án, có căn cứ khoa học, nhưng đa phần là dự đoán không chuẩn, nên tính ứng dụng ở nước ta không nhiều, song, phương pháp này được nghiên cứu và sử dụng tương đối nhiều ở Mỹ, đúng không, Tiểu Tạ?”

Hoàng Chấn Nghĩa xuất thân là quân nhân, nhưng có hiếu biết tương đối toàn diện về kiến thức trinh thám.

Tạ Tinh bội phục gật gật đầu: “Vâng, đúng là như vậy.”

Hoàng Chấn Nghĩa nói: “May mắn cũng là một phần thực lực, Tiểu Tạ chính là phúc tinh của Đại đội 2 chúng ta.”

Tạ Tinh nói: “Đội trưởng Hoàng quá khen.”

Ước chừng nửa giờ sau, thành viên tổ 1 đều đến đông đủ.

Phó Đạt chỉ chừng 37, 38 tuổi, trẻ trung, khỏe mạnh, nhiệt tình với người mới, vừa vào phòng đã hỏi: “Đại đội trưởng, có manh mối gì sao?”

Hoàng Chấn Nghĩa đứng lên: “Có manh mối. Chúng ta lập tức đến chung cư Vọng Giang, bố trí giám sát ở các nút giao thông, khi phát hiện xe biển số YAN C7569 thì báo cáo với tôi ngay.”

Mấy thành viên tổ 1 nhìn nhau, chỉ có Lý Ký và Lê Khả biết, đó là biển số xe của Phạm Tiểu Sơn.

Đỗ Chuẩn lại lảm nhảm: “Đại đội trưởng, xe này là xe của ai, nếu tìm được thì nên hành động ra sao?”

Hoàng Chấn Nghĩa giải đáp: “Đây là xe taxi của tài xế Phạm Tiểu Sơn, đối tượng hiềm nghi mưu hại Hoàng Kỳ. Sau khi tìm được đối phương, mọi người không được hành động thiếu suy nghĩ, tôi sẽ đặt chốt kiểm tra lâm thời để kiểm tra xe này.”

“A…” Phó Đạt hiểu, không trực tiếp hành động, nghĩa là chưa có chứng cứ xác thực. Điều này có nghĩa, hành động tiếp theo rất quan trọng, một khi thất bại, có thể sẽ mất đi tất cả chứng cứ.

Hoàng Chấn Nghĩa nhìn Phó Đạt: “Hiểu chưa? Cậu giải thích chi tiết với mọi người, nói xong thì xuất phát.”

“Vâng.” Phó Đạt nghiêm trang chào, sau đó bắt đầu cẩn thận phân phó mọi người.

Mười phút sau, Hoàng Chấn Nghĩa dẫn theo Tạ Tinh, Lê Khả và Lý Ký lên một chiếc Santana màu đen, vội vã khởi hành đi về phía đại lộ Lâm Giang.

Xe dừng lại trên một con đường gần chung cư Vọng Giang.

Lê Khả ngáp một cái, hỏi Tạ Tinh: “Cậu cảm thấy cần phải đợi bao lâu.”

Hoàng Chấn Nghĩa lên tiếng: “Không biết, nếu các cô cậu mệt mỏi, thì cứ chợp mắt một lát đi, tôi canh chừng cho.”

“Sao tụi em có thể mặt dày như vậy được?” Lê Khả mạnh miệng, nhưng cơ thể lại rất nghe lời, cô ngáp một cái, ngả người lên đệm tựa lưng.

Tạ Tinh nói: “Cảm ơn Đại đội trưởng, em hơi mệt, em chợp mắt một chút.” Dù sao cũng đang rảnh, ngủ một lát vẫn tốt hơn ngồi trò chuyện và lo ra.

Hoàng Chấn Nghĩa nói: “Ngủ đi, tôi…”

“Có phải là chiếc xe kia không?” Lý Ký ngồi thẳng lưng, tựa người vào vô lăng, nhìn chằm chằm phía trước: “YAN C7569, chính là nó!”

Lê Khả lập tức ngồi dậy: “Đâu?”

“Đừng kích động.” Tạ Tinh giữ cô lại: “Vừa đi qua, đi về phía cổng chính của chung cư Vọng Giang.”

Hoàng Chấn Nghĩa cầm lấy bộ đàm trên xe: “Phó Đạt, nghi phạm đang đi từ chỗ tôi qua, sẽ nhanh chóng xuất hiện ở phía cậu.”

Giọng Phó Đạt vang lên trong bộ đàm: “Đã rõ, nhất định sẽ chú ý.” Ba phút sau, anh ta lại báo cáo: “Đã nhìn thấy nghi phạm, đối phương đi qua đường Tấn Dương, tốc độ bình thường.”

“Đã biết.” Hoàng Chấn Nghĩa gọi Đỗ Chuẩn: “Bố trí chốt kiểm tra ở giao lộ Tấn Dương và phố mua sắm Phú Dương, tôi sẽ đến ngay.”

Đỗ Chuẩn trả lời: “Đã rõ.”

Hoàng Chấn Nghĩa phân phó Lý Ký: “Đi thôi, rẽ ở con phố phía trước.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »