Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20129 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 1
xuyên sách

❊ ❊ ❊

Khi tỉnh lại, Tạ Tinh phát hiện mình đang nằm ở bậc nghỉ cầu thang, bên trên được lót thảm lông dê màu nâu mềm mại.

Một cô gái xinh đẹp, khí chất xuất chúng đang vịn tay vịn cầu thang có khắc hoa văn lộng lẫy, khập khiễng đi lên, nhìn cô từ trên cao xuống.

Trong đầu Tạ Tinh tự động hiện ra một cái tên: Tạ Quân.

Tạ Quân là chị song sinh khác trứng của cơ thể này.

Tạ Quân lên tiếng: “Tạ Tinh, rõ ràng là em đẩy chị ngã lầu trước, bây giờ còn muốn làm kẻ ác đi cáo trạng trước sao?”

Lúc cô ta nói đến chữ “đẩy”, có vài giọt nước bọt phun lên mặt Tạ Tinh.

Tạ Tinh cảm thấy buồn nôn quá thể, dùng mu bàn tay lau mặt, nhanh chóng đứng lên, cố gắng bắt chước giọng nói của chủ nhân cơ thể này: “Kẻ ác cáo trạng trước cái gì, chị không đẩy tôi chắc? Nếu không thì vết thương ngã cầu thang trên đầu tôi ở đâu ra? Chị nhìn đây này, sưng to như trứng bồ câu rồi này.”

“Ngã bị thương?” Ánh mắt Tạ Quân lóe lên sự không kiên nhẫn: “Tạ Tinh, đang ở nhà chứ không phải Cục Cảnh sát, càng không phải ở trong phòng giải phẫu với thi thể máu me của em. Em biết rõ chị và mẹ không thích em nói chuyện kiểu này mà, vì sao cứ phải nói chuyện kiểu vậy hả?”

“Xin lỗi, thói quen nghề nghiệp.” Tạ Tinh hất cằm nhìn chân Tạ Quân, nói: “Chị trẹo chân, tôi u đầu, chúng ta hòa nhau, tôi đi lên trước đây.”

“Em…” Tạ Quân giật mình trợn tròn mắt.”

Tạ Tinh biết vì sao cô ta kinh ngạc.

Sau một sự cố ngoài ý muốn, cô đã không còn ở thế giới hiện thực, mà đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tên “Trùng Sinh Về Năm 95”.

Tạ Quân chính là tên của nữ chính trong cuốn tiểu thuyết này, khi cô vừa xuyên vào cơ thể của nguyên chủ thì Tạ Quân cũng vừa trùng sinh.

Quan hệ của hai chị em không tốt, một người không thích nghề pháp y, một người ghen tỵ đối phương lớn lên bên cạnh cha mẹ.

Mặc dù không có mâu thuẫn gì lớn, nhưng gặp nhau động tay động chân là chuyện thường ngày, không bằng mặt, cũng chẳng bằng lòng.

Dựa theo nội dung cốt truyện, có lẽ cô nên phản ứng kịch liệt vì Tạ Quân vừa nói bóng gió hạ thấp nghề pháp y, tức giận đẩy Tạ Quân thêm lần nữa, khiến người mẹ Trần Nguyệt Hoa vừa về nhà đã nhìn thấy.

Nhưng cô không phải nguyên chủ, cũng từng đọc quyển tiểu thuyết này, nên không hề có cảm thụ như nguyên chủ.

Hơn nữa, tuy hai chị em có mâu thuẫn, đó cũng là vì cha mẹ thiên vị mà ra, không liên quan đến Tạ Quân.

Chuyện gì hóa giải được thì nên hóa giải, không cần biến nó thành thù oán.

Cô mới đến thế giới này, nhường nhịn một chút cũng không sao.

Tạ Tinh nhấc chân, định đi lên lầu, nhưng Tạ Quân bỗng túm lấy tay cô.

Trên tay Tạ Quân có mồ hôi lạnh, dính dính khó chịu.

Tạ Tinh cảm thấy khó chịu, hất tay theo bản năng: “Chị nói chuyện đàng hoàng, túm lấy tôi làm cái gì?”

Tạ Quân lập tức bước về sau một bước, chân phải đạp lên mép bậc thang.

“Hừ!” Tạ Tinh cười lạnh một tiếng, tay phải nhanh chóng bắt lấy Tạ Quân: “Cẩn thận một chút, chị mà ngã nữa thì lần này không liên quan tới tôi đâu đó.”

“Tạ Tinh, con nói chuyện với chị kiểu gì đó?” Trần Nguyệt Hoa vừa trở về, không hỏi rõ đúng sai đã trực tiếp kết tội Tạ Tinh.

Hành động này khiến Tạ Tinh nhớ đến cha mẹ đời trước, họ cũng bất công với cô như vậy, cô thầm sinh lòng phản cảm, buông Tạ Quân ra, xoay người lên lầu.

Trần Nguyệt Hoa cả giận nói: “Tạ Tinh, con có biết lễ phép là gì không?”

Tạ Tinh cũng không quay đầu lại, trả lời một câu: “Con được ông nội nuôi lớn, con gái ở quê, không có lễ phép.”

“Con…” Trần Nguyệt Hoa xìu xuống: “Ông nội là giáo sư đại học, không phải người nhà quê…”

“Rầm!” Tiếng đóng cửa trên lầu đã ngắt lời bà Trần.

Tạ Quân khập khiễng xuống lầu, nhận lấy túi xách trong tay Trần Nguyệt Hoa, nói: “Mẹ, thôi ạ, không có gì.”

Trần Nguyệt Hoa lấy túi da về: “Cái gì mà không có gì, con là diễn viên múa ba lê, một khi mắt cá bị thương là xong đời, con có biết không hả?”

Tạ Quân nhớ đến đời trước, bỗng giật mình, cô ôm lấy cánh tay Trần Nguyệt Hoa, yếu ớt giải thích: “Mẹ, con chỉ bị trật chân một chút, mẹ đừng quá lo lắng.”

“Dù vậy cũng phải cẩn thận hơn.” Trần Nguyệt Hoa thay dép lê, đỡ Tạ Quân ngồi xuống ghế sô pha kiểu xưa làm bằng gỗ hoa lê, hỏi: “Lần này lại là vì cái gì?”

Tạ Quân nói: “Anh gọi điện về, nói sẽ dẫn con đi leo núi, em ấy nghe được, ầm ĩ đòi đi.”

Trần Nguyệt Hoa cười khổ lắc đầu: “Còn tưởng rằng tốt nghiệp rồi sẽ trưởng thành hơn một chút, không ngờ nó chỉ có vậy.”

Tạ Quân nhíu mày: “Nói chung cũng có thay đổi. Nếu là bình thường, em ấy không đứng lại cãi tay đôi với mẹ vài câu thì không chịu đi đâu.”

“Mẹ thấy càng ngày càng nghiêm trọng hơn thì có. Trước kia nó còn gọi một tiếng mẹ, bây giờ… Thôi, không nói tới nó nữa.” Trần Nguyệt Hoa kéo chân Tạ Quân đặt lên đùi mình, hỏi thăm: “Có nặng lắm không, mẹ dẫn con đi bệnh viện nhé?”

Tạ Quân thử chuyển động cổ chân, đáp: “Không sao ạ, băng bó, dán cao giảm đau vài ngày là khỏi.”

Trần Nguyệt Hoa thấy biểu cảm của Tạ Quân thản nhiên, không có dấu hiệu nhịn đau, nhẹ nhàng thở ra: “Vậy chuyện đi leo núi thì sao?”

Tạ Quân nói: “Chỉ hơi đau chút thôi mẹ, đắp thuốc một đêm, ngày mai hết đau liền.”

Leo núi chỉ là cái cớ, thật ra, Trần Nguyệt Hoa đã giao nhiệm vụ cho con trai, bắt anh phải giúp Tạ Quân mở rộng mối quan hệ cá nhân.

Kiếp trước, Tạ Quân sợ vết thương nặng thêm, không dám đi, Tạ Tinh đi, khiến cô bỏ lỡ người kia.

Vì anh, cô cũng muốn đi một chuyến.

Hơn nữa, ngày mai sẽ mưa cả ngày, chưa đến chân núi đã mưa, đến lúc đó, xe trực tiếp chạy thẳng đến khách sạn, cô ở khách sạn chơi đánh bài cả ngày là được…

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »