Trong linh đường, mọi người đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm vào Tiêu Vân Tú. Tiêu lão gia tử cùng Nghiêm thị càng thêm ngơ ngác, không hiểu Tiêu Vân Tú đang diễn trò gì: "Nhị Nha, con nói vậy là ý gì? Sao chúng ta nghe không hiểu? Chẳng phải cha con bị bệnh mà chết sao?"
Dạ Tinh Thần cũng ngẩn người, chàng cũng cho rằng vị nhạc phụ này là do bệnh tật mà qua đời. Chẳng có gì đáng nghi ngờ cả. Tiêu Vũ Xuyên nghe Tiêu Vân Tú nói thế thì hiểu ngay, xem ra Vân Tú định lôi kẻ mưu hại cha ra ánh sáng.
Tiêu Vân Tú vừa khóc rống lên, vừa nghẹn ngào trong đôi mắt đỏ hoe: "Không phải, cha con... cha con căn bản không phải chết vì bệnh. Là có người cố ý hạ độc hại chết cha con! Độc dược đó là thạch tín, cứ cho một lượng nhỏ, tích tụ lâu ngày, sau đó thêm một liều lượng lớn nữa, thế là lấy mạng ông ấy ngay lập tức! Đêm qua con đã mở quan tài nghiệm thi rồi. Ông nội, bà nội, mặc dù cha con từng làm nhiều chuyện hoang đường có lỗi với hai người, nhưng dù sao ông ấy cũng là con trai ruột của hai người, hai người không thể để cha con chết một cách không minh bạch như vậy được!"
Người trong linh đường đều không nhịn được mà trố mắt kinh ngạc, chẳng ai tin lời Tiêu Vân Tú nói, cứ ngỡ nàng đang đùa giỡn. Chuyện liên quan đến mạng người, sao có thể coi là trò đùa?
Tiêu lão gia tử khựng lại một chút, trầm tư suy nghĩ. Gừng càng già càng cay, câu này quả không sai: "Nhị Nha, con đi mời thôn trưởng và lý chính đến đây một chuyến."
Tiêu Vân Tú gật đầu, rời khỏi quan tài, ra khỏi đại viện nhà họ Tiêu để đi mời thôn trưởng và lý chính.
Tiêu Vân Tú cố tình nói lớn tiếng như vậy chính là muốn để Tần thị và Tiêu Vũ Nương nghe thấy. Như thế, bọn họ sốt ruột hoảng loạn chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở.
Trong phòng, Tiêu Vũ Nương nghe thấy lời Tiêu Vân Tú thì trong lòng run lên, hoảng hốt đi đi lại lại, trên mặt lộ rõ vẻ lo âu. Làm sao đây? Phải làm sao đây?
Nếu bị Tiêu Vân Tú biết là mình hạ độc, chẳng phải mình sẽ phải ngồi tù sao?
Không được, mình còn chưa gả cho Tử Kiệt ca ca, không thể vào tù chịu chết. Nàng chỉ biết Tiêu Đại Toàn bị độc chết bởi thạch tín, không có bằng chứng chứng minh là do mình làm, đến lúc đó mình cứ sống chết không thừa nhận là được.
Hai tay nàng nắm chặt, mím môi suy tính xem phải làm thế nào tiếp theo.
Nếu thật sự không còn cách nào, nàng đành phải vứt bỏ đại ca ruột thịt là Tiêu Vũ Xuyên ra làm kẻ thế tội. Vì hạnh phúc tương lai của mình, làm anh trai chắc chắn sẽ không nỡ nhìn em gái ruột phải chịu khổ trong lao ngục.
Đã làm thì làm cho trót, cứ quyết định vậy đi.
Trong mắt Tiêu Vũ Nương lóe lên tia sáng độc ác. Đừng ai hòng hại nàng, món nợ này của Tiêu Vân Tú, sau này nàng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi. Cứ chờ đó!
Tần thị đẩy cửa phòng Tiêu Vũ Nương bước vào: "Vũ Nương, con nói xem nếu bọn họ biết được, hai mẹ con mình chẳng phải thảm rồi sao?"
Tần thị cũng rất sợ hãi, dù sao bọn họ cũng không ngờ Tiêu Vân Tú lại nhân lúc bọn họ không có ở linh đường mà nửa đêm mở quan tài nghiệm thi Tiêu Đại Toàn.
Tiêu Vũ Nương trấn tĩnh lại không ít, khóe miệng khẽ nhếch. Bọn họ đã làm thì làm cho trót, dù sao ngày đó Tiêu Đại Toàn dù biết là mình hạ độc thì đã sao? Ông ta chẳng phải đã chết rồi sao?
Chẳng lẽ còn bò từ trong quan tài ra để chỉ điểm mình được hay sao? Tiêu Vũ Nương tiến lên nắm lấy tay Tần thị: "Mẹ, yên tâm đi, không sao đâu. Cùng lắm thì chúng ta đẩy đại ca ra làm kẻ thế tội. Tiêu Vân Tú cũng chỉ là suy đoán, nó sẽ không tìm được bằng chứng chứng minh là chúng ta làm đâu."
Tần thị ngẫm lại lời Tiêu Vũ Nương, lòng trở nên tàn nhẫn, đành phải dùng hạ sách này thôi. Chỉ cần đẩy Tiêu Vũ Xuyên - đứa con trai này ra làm kẻ thế tội, con nhóc Tiêu Vân Tú kia cũng sẽ không trơ mắt nhìn chết đâu.
Ngay lập tức, trên gương mặt béo mập của Tần thị hiện lên nụ cười: "Vẫn là Vũ Nương suy tính chu đáo, mẹ cũng chẳng còn gì phải lo lắng nữa."
Dạ Tinh Thần đi đến bên cạnh Tiêu Vũ Xuyên: "Đại cữu tử, thang thuốc của nhạc phụ là do ai sắc?"
Tiêu Vũ Xuyên nghe Dạ Tinh Thần hỏi vậy thì tự trách cúi đầu: "Là ta hại cha, là ta. Nếu ta không vội về lấy đồ, không khuyên cha uống thang thuốc này thì cha đã không phải mất mạng. Ta có lỗi với ông ấy."
Tiêu Vũ Xuyên tự trách, vẻ mặt đầy đau khổ quỳ xuống đất, tỏ ý hối lỗi.
Dạ Tinh Thần khẽ nhíu mày, mím môi, một tay đặt ngang hông, tay kia chống cằm suy nghĩ. Nương tử nói nhạc phụ đại nhân bị người ta hạ thạch tín, mà thang thuốc này lại do đại cữu tử đích thân sắc, như vậy đại cữu tử rất có khả năng bị bắt làm nghi phạm. Đúng là vô cùng nan giải!
Chỉ cần tìm ra hung thủ là có thể minh oan cho đại cữu tử. Chắc chắn là bị kẻ nào đó hạ độc trong lúc đại cữu tử về nhà lấy đồ, đây rõ ràng là giá họa hãm hại.
"Đại cữu tử, anh về bao lâu?"
Tiêu Vũ Xuyên ngẫm nghĩ: "Khoảng nửa canh giờ, có chuyện gì sao?"
Dạ Tinh Thần gật đầu. Khoảng thời gian dài như vậy, hạ độc quả thực dễ như trở bàn tay, không cần thần không biết quỷ không hay gì cả, cứ nghênh ngang đi vào phòng hạ độc rồi đi ra, thời gian dư dả lắm.
"Khi anh về, trong sân này còn có ai ra vào không?"
"Không có, Vũ Nương với mẹ ta đang phơi quần áo trong sân. Lúc ta đi không thấy có ai khác vào cả."
Dạ Tinh Thần lại có thêm hai đối tượng nghi vấn. Chưa đợi Dạ Tinh Thần hỏi cho rõ ràng, Tiêu lão gia tử đã bước tới, cầm cây gậy trong tay đánh mắng Tiêu Vũ Xuyên một trận: "Đồ súc sinh nhà ngươi! Cha ngươi đối xử với ngươi không tệ, vậy mà ngươi lại táng tận lương tâm hại cha ngươi! Ngươi ghét cha ngươi đến mức nào mà phải giết ông ấy? Đồ súc sinh, ta phải đánh chết thứ vong ơn bội nghĩa như ngươi!"
Tiêu lão gia tử cảm xúc có phần kích động, Dạ Tinh Thần vội vàng tiến lên ngăn cản, tách Tiêu lão gia tử ra: "Ông nội, người bình tĩnh chút, đại cữu tử chắc chắn bị người ta hãm hại, người hãy tin con."
Nghiêm thị cũng tức không chịu nổi, nước mắt lã chã rơi, chỉ tay vào Tiêu Vũ Xuyên đang quỳ dưới đất mà mắng nhiếc: "Lương tâm của ngươi bị chó ăn rồi sao? Cha ta đối xử với các ngươi như con ruột, món gì ngon, đồ gì đẹp đều ưu tiên cho anh em các ngươi trước, chưa bao giờ đối xử tử tế với cháu nội, cháu ngoại của ta. Vậy mà ngươi lại đi hại ông ấy, ngươi còn là người nữa không!"
"Con xin lỗi, con xin lỗi..." Tiêu Vũ Xuyên liên tục xin lỗi. Là do anh sơ suất, thiếu cẩn thận mà hại chết cha, anh đáng chết, đáng chết.
Thẩm Hân Sanh nhìn Tiêu Vũ Xuyên đang tự trách, vẻ mặt đầy đau khổ liên tục xin lỗi thì cảm thấy thương cảm, khẽ gật đầu với Tiêu lão gia tử và Nghiêm thị: "Hai người bớt giận, chuyện này thật sự không thể trách Tiêu đại ca. Hai người thử nghĩ xem, nếu thật sự do Tiêu đại ca làm thì tại sao anh ấy không bỏ trốn mà lại ở lại đây để các người đưa lên quan phủ tra xét? Khi chưa tìm được bằng chứng, không thể tùy tiện đổ oan cho bất kỳ ai."
Dạ Tinh Thần cũng tiến lên, khóe miệng mỉm cười: "Ông nội, bà nội, hai người bớt giận. Thẩm cô nương nói không sai, trước khi tìm thấy bằng chứng, đại cữu tử tạm thời chỉ được coi là nghi phạm. Chuyện bắt hung thủ này, chúng ta cứ giao cho quan phủ xử lý thì thỏa đáng hơn."
Tiêu lão gia tử khóc lóc thảm thiết, dùng cây gậy đập mạnh xuống sàn nhà: "Nghiệt chướng mà! Đúng là nghiệt chướng!"
Nghiêm thị bước lên tát mạnh vào mặt Tiêu Vũ Xuyên một cái: "Đồ súc sinh, đồ súc sinh! Ta sẽ bắt huyện quan lão gia trị tội kẻ táng tận lương tâm như ngươi cho thật nặng!"