Tiêu Vũ Xuyên thở dài một tiếng, chuyện nhà bọn họ, anh là người ngoài cũng không tiện can thiệp, chỉ có thể để họ tự mình giải quyết: "Đừng khóc nữa, lời của người già các cô nghe thì nghe, không cần quá để tâm."
A Hương lau khô nước mắt của mình, tiện thể lau luôn cho A Mai: "Tiêu đại ca, cảm ơn anh đã đưa chúng tôi về. Chúng tôi tự vào là được rồi, nếu anh không có việc gì thì về đi thôi!"
A Hương điều chỉnh lại nhịp thở, vỗ vỗ lên cánh cửa rồi thản nhiên lên tiếng: "Nương, mở cửa, con với A Mai về rồi."
Sở thị nghe thấy tiếng của A Hương, vội lau tay vào chiếc tạp dề trên người, vẻ mặt đầy kích động. Trong mắt bà vẫn còn đọng nước mắt nhưng khóe môi đã nở nụ cười, bà vội vã bước tới: "A Hương, A Mai, các con về rồi."
Lý thị lại trợn ngược mắt, nhổ một ngụm nước bọt về phía bóng lưng đang chạy tới của Sở thị: "Sao chổi, đồ báo hại, lại về làm gì?"
Sở thị mở cửa gỗ ra, nhìn thấy Tiêu Vũ Xuyên đang đứng bên cạnh, A Hương và A Mai đều nở một nụ cười nhạt với bà: "Nương." Ba mẹ con ôm chầm lấy nhau, nước mắt trong hốc mắt Sở thị tuôn rơi.
Tiêu Vũ Xuyên thấy cảnh gia đình họ đoàn tụ cũng khá vui vẻ: "Sở thẩm, đã đưa hai chị em họ về đến nơi, cháu cũng nên về đây."
Sở thẩm cũng thay đổi cái nhìn về Tiêu Vũ Xuyên. Trước kia bà chỉ coi anh là một kẻ lưu manh vô lại, chuyên làm mấy chuyện trộm gà bắt chó, nay thấy anh như biến thành người khác, bà không khỏi kinh ngạc: "Cái đó... cảm ơn cậu."
Tiêu Vũ Xuyên cười nhạt rồi quay đầu đi theo đường cũ. Tiện thể ghé qua nhà cũ của họ Tiêu thăm Tiêu Đại Toàn, cũng coi như làm tròn hiếu nghĩa thay cho Vân Tú.
Sở thẩm dẫn A Hương và A Mai vào nhà, Lý thị lại bắt đầu phun nước bọt tung tóe.
"Đi lâu thế này, không chừng đã mất đi sự trong trắng rồi, còn về làm gì nữa? Chết quách ở bên ngoài cho xong, lũ báo hại." Lý thị trừng to mắt, nếp nhăn trên mặt khiến bà ta trông càng thêm dữ tợn. Bà ta còn dùng tay chỉ trỏ từng người một.
Sở thị không nghe nổi nữa, kéo hai chị em họ ra sau lưng: "Đủ rồi, nương, khó khăn lắm hai đứa trẻ mới về, sao người lại nói như vậy? Người có hiểu trong lòng hai đứa nó khó chịu thế nào không? Dù sao chúng nó cũng là cháu gái của người, sao người lại nói chúng nó thấp hèn, không ra gì như thế?"
Lý thị run rẩy chỉ tay về phía Sở thị, đoạn đi tới trước mái hiên nhặt cây chổi lên, giáng xuống người ba mẹ con: "Đồ sao chổi, đồ báo hại, vậy mà dám cãi lại lão nương, hôm nay không dạy cho chúng mày một bài học, thì không biết trong cái nhà này ai là người làm chủ."
Sở thị ôm A Hương và A Mai vào lòng, dùng tấm lưng của mình đỡ lấy những đòn roi của Lý thị. Lý thị thấy Sở thị che chở cho hai chị em họ thì càng tức giận, ra tay càng tàn nhẫn hơn.
"Nương, người buông chúng con ra đi!" A Hương và A Mai đã khóc đầm đìa. Sở thị chỉ biết hừ nhẹ một tiếng, không khóc không kêu, để mặc cho Lý thị trút giận, như vậy thì hai cô con gái của bà sẽ bớt chịu khổ hơn.
Đợi đến khi Lý thị đánh đến mệt nhoài, thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán rồi ném cây chổi sang một bên: "Hừ! Mau cút đi nấu cơm đi." Nói đoạn, bà ta sải bước về phòng nghỉ ngơi.
Sở thị nén đau buông A Hương và A Mai ra: "Các con không sao chứ!"
A Hương và A Mai ôm chầm lấy Sở thị khóc nức nở, cố lắc đầu: "Nương, người bị bà nội đánh đau lắm phải không? Để A Hương xem nào."
Sở thị nén đau, mỉm cười nhạt: "Nương không sao. Đói rồi phải không? Nương đi nấu món ngon bồi bổ cho các con. Mấy ngày nay rốt cuộc hai đứa đã đi đâu, gầy đi nhiều quá." Sở thị đưa tay vuốt ve gương mặt hai đứa trẻ, lòng đầy xót xa.
Hai chị em dìu Sở thị vào bếp, tìm một chiếc ghế đẩu nhỏ cho bà ngồi: "Nương, người ngồi đi, để chúng con nấu cơm."
A Mai giờ vẫn còn sợ hãi, còn A Hương thì ánh mắt lóe lên sự hận thù. Cô thầm thề nhất định phải giống như Vân Tú, kiếm thật nhiều tiền, còn phải tìm một công tử giàu có để gả, sau này nương sẽ không bị người đàn bà già nua kia bắt nạt nữa.
Tiêu Vũ Xuyên đi được một đoạn thì thấy Tiêu Vũ Nương đang bê một chậu quần áo vội vã về nhà, anh thở dài, bước tới giành lấy chậu đồ: "Để anh bê cho."
Tiêu Vũ Nương nhìn thấy Tiêu Vũ Xuyên, trong mắt ánh lên lệ nhòa: "Ca."
"Dạo này em sống thế nào?" Tiêu Vũ Xuyên dời ánh mắt đi, không muốn nhìn gương mặt đáng thương của Tiêu Vũ Nương, điều đó khiến anh càng khó lòng nhẫn tâm đi báo thù Tần thị.
Tiêu Vũ Nương lấy khăn tay lau nước mắt nơi khóe mắt, bĩu môi đầy oán hận: "Còn thế nào được nữa? Cha không biết bị làm sao mà đổ bệnh nằm liệt giường, đã mấy ngày rồi. Khôi bá đến mấy lần cũng không xem ra bệnh gì. Con Tiêu Nhị Nha kia cũng thật là, kiếm được tiền, tưởng mình ghê gớm rồi nên không thèm cứu giúp chúng ta nữa. Nhìn chỗ chúng ta ở đây xem, ăn còn không bằng con lợn nái trong nhà. Mấy ngày nay tiền thuốc thang cho cha tốn không ít, nương đã càu nhàu bao nhiêu lần rồi. Tìm đến nhà con Tiêu Nhị Nha thì nhà chúng nó cứ đóng cửa im ỉm, chẳng có ai ở nhà cả."
Tiêu Vũ Xuyên hơi thắc mắc, hôm qua lúc họ ở nhà thì không thấy tới, người ta đi vắng rồi mới tới là lý lẽ gì: "Ban ngày sao không tới? Chiều nay Vân Tú và Dạ Tinh Thần đều đến huyện lân cận rồi, chuyện này phải làm sao đây." Tiêu Vũ Xuyên khẽ nhíu mày.
Tiêu Vũ Nương liếc nhìn Tiêu Vũ Xuyên, khóe môi nơi anh không nhìn thấy khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Nương nói rồi, chỉ cần nói như vậy, chắc chắn anh trai sẽ đi tìm con tiện nhân Tiêu Nhị Nha kia, thế nào cũng đòi được bạc về.
Tiêu Vũ Nương đẫm lệ, tỏ vẻ lo lắng, những giọt nước mắt rơi lã chã: "Ca, vậy giờ phải làm sao đây? Bệnh của cha không thể kéo dài được, tuy chỉ cảm thấy giống như cảm mạo phong hàn bình thường, nhưng trong nhà thực sự không còn đồng nào, còn nợ Khôi bá năm trăm văn tiền thuốc nữa."
"Em đừng lo, để anh nghĩ cách." Tiêu Vũ Xuyên an ủi Tiêu Vũ Nương.
Tiêu Vũ Nương phối hợp gật đầu lia lịa.
Tiêu Vũ Xuyên bê chậu quần áo cùng Tiêu Vũ Nương vào nhà, liền nghe thấy tiếng quát tháo oang oang của Tần thị vang lên không dứt.
"Tiêu Đại Toàn, đồ không có lương tâm, bạc bị ông tiêu sạch rồi, định để hai mẹ con tôi uống gió Tây Bắc mà sống à?"
"Cút! Cút cho lão tử! Bạc á, có bản lĩnh thì tự đi mà kiếm! Khụ khụ... khụ khụ..." Tiêu Đại Toàn ôm ngực, cố trấn tĩnh cảm xúc để cơn ho dịu lại đôi chút.
"Ông không phải giỏi giang lắm sao? Đi mà tìm con gái ruột của ông ấy! Đừng có giở giọng hung hăng trước mặt lão nương. Mà cũng đúng, con bé Tiêu Nhị Nha kia thà bỏ tiền xây nhà mới, làm nhà ngói sân vườn cho ông bà nội nó, còn nhìn lại chỗ ông xem, tường đất bùn, ngày mưa thì dột, chẳng che được gió cũng chẳng chắn được mưa. Tôi đi theo ông đúng là tám đời nhà tôi đen đủi." Tần thị khoanh tay trước ngực, liếc nhìn Tiêu Đại Toàn đang nằm trên giường.
"Khụ khụ... khụ khụ... Vân Tú, Vân Tú... khụ khụ..." Tiêu Đại Toàn thở không ra hơi, ôm ngực ho sù sụ.
Tiêu Vũ Xuyên đặt chậu quần áo xuống sân, lao vào trong: "Nương, người nói quá đáng quá rồi." Anh bước tới bên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng cho Tiêu Đại Toàn để ông dễ thở hơn.
Tần thị thấy Tiêu Vũ Xuyên về, cơn giận bùng lên, càng thêm chua ngoa đay nghiến: "Thằng ranh không có lương tâm này mà còn biết lão nương là mẹ mày à! Chẳng phải đã đoạn tuyệt quan hệ mẹ con rồi sao? Đây không phải nhà mày, cút ngay cho tao." Vừa nói, bà ta vừa chỉ tay về phía cửa ra vào ra hiệu cho anh cút ngay lập tức.