Tiêu Vũ Nương nén nỗi đau, nước mắt tuôn rơi lã chã, đôi mắt nhắm nghiền. Cố Tử Kiệt lúc này như đang trút hết lửa giận trong người lên cơ thể nàng, chẳng hề có chút thương hoa tiếc ngọc, chỉ điên cuồng chà đạp lấy nàng.
Tiêu Vũ Nương dần dần hùa theo Cố Tử Kiệt, từ trong miệng nàng phát ra những thanh âm khiến người ta không khỏi miên man suy tưởng.
Dạ Tinh Thần không nghe nổi nữa, vác Tiêu Vân Tú lên vai rồi đi về phía linh đường. Con gái con lứa mà lại có cái sở thích nghe lén chuyện phòng the của người khác, muốn nhìn trộm thì chỉ được nhìn hắn thôi, cái tên Cố Tử Kiệt kia thì tránh xa ra!
Dạ Tinh Thần đặt Tiêu Vân Tú xuống, mặt lạnh tanh nói: "Không được nhìn nữa."
Tiêu Vân Tú bĩu môi: "Không nhìn thì không nhìn."
Tiêu Vũ Xuyên và Tiêu Vân Hiên đều thấy khó hiểu: "Hai người xem cái gì vậy?"
Tiêu Vân Hiên cũng ghé sát lại: "Đúng đó! Tỷ cùng tỷ phu lén lút đi đâu thế? Sao tỷ phu lại vác tỷ về?"
Tiêu Vân Tú ngẩn người, bĩu môi. Dĩ nhiên nàng không thể nói cho họ biết, chẳng lẽ lại bảo rằng hai người bọn họ đi xem Tiêu Vũ Nương và Cố Tử Kiệt ân ái trong phòng sao? Mẹ kiếp! Thế chẳng phải tự biến mình thành kẻ biến thái hay sao! Nàng đâu có ngốc.
Cầu mong trời mau sáng, hừ hừ... Ngày mai nhất định sẽ có một màn kịch hay để xem!
Tiêu Vũ Xuyên và Tiêu Vân Hiên nhìn thấy vò rượu trên đất vẫn chưa động tới, vì lúc nãy họ chưa uống. Theo lẽ thường, phải uống rượu giao bôi mới được coi là vợ chồng thực sự. "Vân Tú, muội phu, hai người có muốn uống rượu giao bôi không? Ở đây vẫn còn này."
Tiêu Vân Tú nhìn vò rượu nằm im lìm dưới đất, nuốt nước bọt, gượng cười một cái: "Không cần đâu ca, rượu này cứ để Tiêu Vũ Nương tự từ từ thưởng thức đi, chúng ta không có phúc hưởng đâu."
Tiêu Vân Hiên và Tiêu Vũ Xuyên đều không hiểu ý của Tiêu Vân Tú, đồng thanh hỏi: "Tại sao?"
Dạ Tinh Thần hắng giọng: "Trong rượu này có độc, vừa rồi Cố Tử Kiệt trúng độc, Vũ Nương đang giúp hắn giải độc, chúng ta đã qua đó giúp một tay rồi."
Tiêu Vân Hiên và Tiêu Vũ Xuyên trợn tròn mắt nhìn vò rượu: "Có độc?"
Tiêu Vân Tú cũng nhàn nhạt lên tiếng: "Đúng, có độc, nếu không thì ta đã tìm đủ mọi lý do để ngăn các huynh uống rồi. Bình thường nếu không có vấn đề gì thì ta sẽ không ngăn cản đâu."
Tiêu Vũ Xuyên băn khoăn: "Là ai hạ độc?" Nếu rượu có độc, chẳng lẽ là do Vũ Nương? Tiêu Vũ Xuyên càng nghĩ càng thấy sợ, e rằng cái chết của Tiêu Đại Toàn cũng khó mà thoát khỏi liên can với nàng ta.
Tiêu Vân Tú nhún vai: "Ta làm sao biết được, ta đâu phải quan viên chuyên phá án hình sự." Nàng biết là ai hạ độc, nhưng nói ra có ai tin đâu! Loại độc mà Tiêu Vũ Nương hạ chỉ là Hợp Hoan Tán mê hoặc lòng người, đã muốn làm đàn bà của Cố Tử Kiệt thì cứ để nàng ta toại nguyện, cũng chẳng mất miếng thịt nào. Chỉ là hôm nay nàng ta muốn tính kế mình, đợi ngày mai nàng ta tự ăn quả đắng là được, dù sao cũng không phải rượu do mình chuẩn bị, chẳng liên quan gì tới họ.
"Ca, muội hơi buồn ngủ, chợp mắt một lát, nửa đêm gọi muội dậy thay ca cho các huynh." Tiêu Vân Tú tìm một chỗ dựa vào vai Dạ Tinh Thần rồi bắt đầu thiếp đi.
Thẩm Hân Sênh cứ đi đi lại lại trong nhà Tiêu Vân Tú: "Thật là không đáng tin, Vân Hiên, cái thằng nhóc thối này sao vẫn chưa về, muốn bỏ đói tỷ tỷ sao!"
Thẩm Hân Sênh vẫn chưa biết Tiêu Vân Tú và Tiêu Vân Hiên đã trở về.
Phi Ưng tuy đau lòng vì Lãnh Tâm quyết tâm rời đi, nhưng lời Dạ Tinh Thần dặn hắn vẫn phải nghe. Hắn phụng mệnh hộ tống Tiết Danh Hạo và Lâm Hinh Ngọc đến nhà Tiêu Vân Tú an toàn, rồi lịch sự gõ cửa.
Thẩm Hân Sênh tưởng Tiêu Vân Hiên về, mặt tươi cười hớn hở chạy ra mở cửa. Sau khi mở cửa, nàng sững sờ, gương mặt lạnh lùng của Phi Ưng đập vào mắt nàng. Mẹ kiếp! Sao hắn lại đến đây? Xong đời rồi, chẳng lẽ hắn biết gì rồi? Bình tĩnh! Phải bình tĩnh!
Thẩm Hân Sênh gượng cười, ánh mắt lộ vẻ xa lạ: "Xin hỏi công tử tìm ai?"
Phi Ưng nhìn thấy dung mạo của Thẩm Hân Sênh, thốt lên: "Tâm nhi, nàng chưa chết, nàng là Tâm nhi đúng không?" Hắn kích động tiến lên ôm chầm lấy Thẩm Hân Sênh vào lòng.
Thẩm Hân Sênh tuy rất nhớ người đang ôm mình, nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi. Người hiện tại không phải Lãnh Tâm mà là Thẩm Hân Sênh vừa được tái sinh. Nàng dùng sức đẩy Phi Ưng ra và giáng cho hắn một cái tát đau điếng: "Ngươi là ai? Sao lại khinh bạc như thế? Chẳng lẽ công tử thấy ai có tên giống với cô nương trong lòng mình là lại ôm lấy sao? Ngươi còn như vậy nữa ta sẽ gọi người đấy!"
"Tâm nhi, ta biết là nàng, ta biết mình sai rồi, nàng đừng giả vờ không quen ta nữa!" Giọng Phi Ưng đầy vẻ bi thương.
Hắn luôn cảm thấy mọi chuyện rất kỳ lạ, Hàn Tiêu Tiêu và Tiêu Vân Tú cứ ngăn cản hắn mở quan tài, chắc chắn trong quan tài đó chẳng có ai, họ đã lén đưa Tâm nhi đi rồi. Hắn dám khẳng định người trước mặt chính là Tâm nhi của hắn.
Thẩm Hân Sênh đảo mắt, chẳng buồn cho Phi Ưng sắc mặt tốt: "Vị công tử này, phiền ngươi làm rõ tình hình được không? Ta nói lại lần nữa, ta không phải cô nương ngươi đang tìm, ta họ Thẩm tên Hân Sênh, Thẩm Hân Sênh."
Phi Ưng hơi khựng lại, Thẩm Hân Sênh, không phải Lãnh Tâm, hắn không khỏi lùi lại vài bước. Không, không thể nào.
"Nàng chính là Tâm nhi của ta, sao có thể là Thẩm Hân Sênh gì đó được! Có phải nàng mất trí nhớ rồi không? Quên chuyện gì rồi sao?" Phi Ưng như kẻ chết đuối vớ được cọc, gượng gạo mỉm cười với Thẩm Hân Sênh.
Lãnh Tiểu Lộ đi tới, mỉm cười đầy ý trêu chọc: "Sư huynh, huynh thực sự hiểu lầm rồi, cô nương này đúng là không phải Tâm nhi trong miệng chúng ta. Cô ấy là tỷ tỷ ruột của Tâm nhi, cô Thẩm. Hèn gì huynh vừa rồi đường đột như vậy, bị người ta tát cho một cái là đáng lắm, đổi lại là ta thì ta đã rút đao chém rồi."
Phi Ưng giật giật khóe miệng, bạn bè kiểu gì thế này!
Thẩm Hân Sênh cũng cười lạnh trong lòng. Giờ còn giả bộ cái gì trước mặt mình chứ? Chẳng phải thích cô nàng tên Mộc Cẩm kia sao? Sao giờ lại nói thích mình? Ai mà tin được! Đúng là đàn ông chẳng có ai đáng tin.
"Nếu các vị chỉ đến để xác nhận xem ta có phải người các vị đang tìm hay không, thì xin lỗi, ta không phải. Lãnh Tâm chính là muội muội ruột của ta, ta đã tìm nó bao năm nay mà chẳng có tin tức gì. Khi ta gần như từ bỏ hy vọng thì đi ngang qua trấn, nghe người ta nói có thấy một cô nương giống hệt ta, nên mới tìm tới đây. Ta còn chưa kịp gặp mặt muội ấy lần cuối thì đã âm dương cách biệt rồi." Thẩm Hân Sênh cố nén nước mắt, nghĩ đến những lời Phi Ưng từng nói, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Lãnh Tiểu Lộ lấy chiếc khăn tay mang theo bên người: "Lau đi!"
"Cảm ơn Lãnh công tử." Thẩm Hân Sênh nhận lấy khăn lau nước mắt nơi khóe mi.
Đợi cảm xúc ổn định hơn, nàng mới nhìn thấy phía sau họ có một nhóm người: "Đây là...?" Nàng vô cùng thắc mắc, nửa đêm nửa hôm sao lại tới đông đủ thế này? Chẳng phải bảo Dạ Tinh Thần đi Lâm Huyện sao? Sao tất cả lại kéo tới thôn rồi?
Chẳng lẽ Tiêu Đại Toàn chết nên Dạ Tinh Thần cũng quay về rồi?
Lãnh Tiểu Lộ kéo Phi Ưng sang một bên, không cho hắn lên tiếng, kẻo lại làm cô nương nhà người ta khóc òa lên thì không hay. Lãnh Tiểu Lộ mỉm cười: "Đây là do cô Tiêu nhờ chúng ta đưa tới, nói hai người họ cùng với đại phu Hàn Tiêu Tiêu tạm thời ở lại đây, làm phiền cô nương giúp thu xếp vài gian phòng cho họ nghỉ ngơi."
Thẩm Hân Sênh liếc nhìn người đang được cáng, chắc là Tiết Danh Hạo rồi, nhưng mỹ nữ bên cạnh hắn là ai? Trông quen quá, hình như đã gặp ở đâu rồi. "Các vị đợi chút, mời vào nhà, ta đi thu xếp phòng cho mọi người ngay." Thẩm Hân Sênh mở rộng cửa, tự mình đi vào thu dọn phòng trống cho họ.