Tiêu Vũ Nương bước vào, kéo kéo tay áo Tần thị: "Nương à! Người không thể đuổi ca ca đi được, người nhìn xem nhà chúng ta giờ tiền không có tiền, ngay cả hũ gạo cũng sắp cạn đáy rồi." Tiêu Vũ Nương lau nước mắt, ánh mắt đầy vẻ đáng thương nhìn về phía Tiêu Vũ Xuyên và Tiêu Đại Toàn đang nằm trên giường.
Tần thị liếc xéo Tiêu Vũ Nương một cái: "Vũ Nương, từ khi nào ngươi thấy hũ gạo nhà chúng ta đầy bao giờ, hừ hừ! Tiêu Đại Toàn, ông cũng giống như đứa con gái sao chổi kia của ông vậy, đều trở thành người giàu trong thôn, đi khắp nơi khoe khoang mà chẳng biết chúng ta làm cha làm mẹ khó khăn thế nào, cũng không chịu tiếp tế lấy một chút, cuộc sống này không sống nổi nữa rồi." Tần thị vừa rồi còn đứng khoanh tay trước ngực, giờ đây đặt mông ngồi bệt xuống đất, hai tay đập mạnh vào hai bên đùi, thân hình mập mạp rung lên bần bật, thật khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Bà ta vừa khóc lóc ỉ ôi vừa nguyền rủa Tiêu Vân Tú đủ điều, mục đích là muốn cho Tiêu Đại Toàn biết rằng nếu không tìm Tiêu Vân Tú lấy tiền thì bà ta sẽ ăn vạ, đừng hòng ai được sống yên ổn.
Tiêu Vũ Xuyên giờ đây cảm thấy lạnh lòng, đây vẫn là người mẹ mà cậu quen biết sao? Một chút tình người cũng không còn. Cậu có chút oán giận, muốn đòi lại công bằng cho Tiêu Vân Tú: "Đủ rồi, nương, Vân Tú nó có tiền đều là do tự tay nó làm ra. Lúc đuổi nó ra khỏi nhà, người có từng cho nó một đồng một cắc nào không? Giờ lại đi tìm nó đòi bạc tiêu, những lời này người cũng nói ra được sao."
Tần thị ngừng đập tay xuống đất, ngẩng đầu lườm Tiêu Vũ Xuyên một cái đầy hung ác: "Lão nương cứ đi đòi đấy, thì làm sao nào?"
Tiêu Vũ Nương vội vàng làm hòa: "Nương, ca ca, hai người mỗi người bớt một câu đi, cha còn đang bệnh đấy!"
Tiêu Đại Toàn trên giường đấm mạnh vào ngực mình: "Khụ khụ... bà... bà già này, khụ khụ... muốn... muốn tức chết lão tử sao, khụ khụ... là, không phải, khụ khụ..." Tiêu Đại Toàn lúc này nói chuyện vô cùng khó khăn.
Tần thị bĩu môi, hừ lạnh một tiếng rồi bước ra khỏi phòng, bà ta phải đi tìm Trương Đại Ngưu để bàn mưu tính kế. Đến trước cửa, thấy trong sân không xa vẫn còn một chậu quần áo lớn chưa phơi, cơn giận lại nổi lên, bà ta nhìn Tiêu Vũ Nương một cách độc địa, gắt gỏng: "Vũ Nương, quần áo ngươi giặt xong đã phơi chưa? Mau đi phơi đi, không thì không có quần áo thay, lão nương cho ngươi biết tay." Tần thị nói xong liền lắc mông đi ra khỏi đại viện nhà họ Tiêu.
Tiêu Vũ Nương khẽ nhíu mày, nét mặt thoáng chút u sầu: "Con biết rồi, nương, con đi ngay đây, nương đừng giận." Tiêu Vũ Nương rời khỏi phòng đi phơi quần áo. Từ khi Tiêu Vân Tú và Tiêu Vũ Xuyên rời khỏi đây, mọi việc nặng nhọc đều đổ lên đầu cô, đôi bàn tay trắng nõn nà giờ đã trở nên thô ráp, thậm chí còn nổi cả vết chai.
Tiêu Vũ Xuyên ở lại chăm sóc Tiêu Đại Toàn: "Cha, có cần con đi mời Khôi bá đến khám cho người không? Hay là con đi huyện thành tìm Vân Tú về, nó cùng Dạ Tinh Thần đi huyện bên cạnh có việc, phải vài ngày nữa mới về. Bệnh của người không thể kéo dài được đâu!"
Tiêu Đại Toàn đợi cho hơi thở ổn định lại, thở dài, vẻ mặt đầy ưu phiền: "Ai! Vũ Xuyên, đừng đi tìm Nhị Nha, là cha nợ chị em chúng nó quá nhiều, có lẽ giờ nó vẫn còn oán hận cha đây này."
"Cha, người đừng nói bậy, Vân Tú không phải người như vậy. Con đi mời Khôi bá kê cho người ít thuốc, rồi ra trấn bốc thuốc về, vừa hay con vẫn còn chút bạc lẻ." Tiêu Vũ Xuyên thực sự rất lo lắng cho bệnh tình của Tiêu Đại Toàn.
Tiêu Đại Toàn thấy rất an ủi, việc Tiêu Vũ Xuyên kịp thời quay đầu là nhờ vào Tiêu Vân Tú, nếu không thì nửa đời sau của đứa trẻ này coi như bỏ. "Con à, con có lòng rồi. Nương con cũng chỉ là miệng dao găm tâm đậu hũ, bà ấy vẫn là người tốt, dù sao bà ấy cũng là mẹ ruột của con, dù có thế nào con cũng phải chịu đựng, bà ấy nuôi con khôn lớn không dễ dàng gì."
"Con nhớ rồi, cha nghỉ ngơi trước đi, con đi tìm Khôi bá đến xem bệnh cho người." Tiêu Vũ Xuyên đắp chăn cho Tiêu Đại Toàn xong mới chậm rãi bước ra khỏi phòng, đi tìm Khôi bá.
Tiêu Đại Toàn nhìn lên trần nhà, hồi tưởng lại cuộc đời mình, ông đã làm biết bao nhiêu chuyện sai trái, người có lỗi nhất chính là Tiêu Vân Tú, chưa từng để nó có một ngày sống tốt, cũng khó trách giờ gặp mình như kẻ thù. Ai! Đúng là gây nghiệt mà! Hốc mắt hơi đỏ, nước mắt chực trào ra, Tiêu Đại Toàn dùng tay áo lặng lẽ lau đi.
Tiêu Vũ Xuyên đến nhà Khôi bá gõ cửa, phát hiện trong nhà không có ai: "Khôi bá, người có ở nhà không?"
Vừa hay Mỗ thẩm đi ngang qua nhà Khôi bá thấy Tiêu Vũ Xuyên đang gõ cửa, liền vỗ vỗ lưng cậu: "Đứa nhỏ này, Khôi bá đi trấn trên rồi, bảo là đi thăm đứa cháu đích tôn, vài ngày nữa mới về."
Tiêu Vũ Xuyên sững sờ, cháu đích tôn? Không phải, Khôi bá chẳng phải sống độc thân sao? Trước nay ông ấy vẫn luôn lủi thủi một mình, sao tự nhiên lại lòi đâu ra một đứa cháu? Cậu cảm thấy vô cùng khó hiểu: "Khôi bá từ khi nào có cháu vậy ạ? Trong thôn chưa từng nghe ông ấy nhắc đến người thân nào cả?"
Mỗ thẩm mỉm cười nhạt, bà cũng chỉ nghe người ta nói lại, chuyện cụ thể thế nào chỉ có Khôi bá mới rõ: "Ông ấy đã ly hôn với người vợ cũ từ lâu, con trai bị bà ấy mang đi. Bao nhiêu năm nay ông ấy cũng không định đi bước nữa. Mấy hôm trước, con trai ông ấy là Khôi Tiểu Sinh có về thôn tìm, nói là con trai nó mắc một loại bệnh lạ, đại phu ở trấn trên đều bó tay, nên đành nhờ ông ấy đi xem thử."
"À! Vậy nếu Khôi bá không có ở nhà, con đi trấn trên tìm đại phu vậy. Cảm ơn Mỗ thẩm đã cho con biết." Tiêu Vũ Xuyên xoay người chạy thẳng ra cổng thôn. Trong thôn này và mấy thôn lân cận chỉ có duy nhất Khôi bá là thầy thuốc, không tìm được ông ấy thì chỉ còn cách ra trấn.
Mỗ thẩm ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Tiêu Vũ Xuyên, không hiểu cậu vội vàng tìm đại phu làm gì? Chẳng lẽ Vân Tú bị thương? Không thể nào, nhà con bé mấy ngày nay đóng cửa im ỉm, khói bếp cũng không thấy, chắc là không có ở nhà, đi trấn trên bán rau chưa về. Vậy thì ai cần xem bệnh chứ?
Mỗ thẩm nghĩ mãi không ra là ai bị thương, bà nhìn quanh vài cái rồi rảo bước về nhà.
Tần thị lén lút nhìn trước ngó sau, thấy không có ai mới gõ cửa nhà Trương Đại Ngưu. Khi cửa mở, Tần thị lập tức chui vào rồi đóng cửa lại.
Trương Đại Ngưu mặt mũi gian xảo, hai chòm ria mép vểnh lên cùng nụ cười đê tiện khiến gã trông càng thêm đê hèn. Ngay khi Tần thị vào nhà, Trương Đại Ngưu đã ôm chầm lấy bà ta: "Bảo bối, ban ngày ban mặt mà nàng cũng đói khát thế sao?"
Tần thị trợn mắt, gạt tay gã ra, đôi mắt nheo lại, tức giận chất vấn: "Hôm đó ngươi đưa cho lão nương thuốc gì vậy? Tại sao Tiêu Đại Toàn vẫn chưa chết?"
Trương Đại Ngưu bước sang một bên, một tay vuốt chòm ria mép, cười nham hiểm nhìn Tần thị: "Đừng vội, đừng vội. Chết ngay lập tức sẽ khiến quan phủ nghi ngờ. Như thế này thì mọi người đều sẽ cho rằng ông ta tự chết vì bệnh, càng không thể liên quan gì đến chúng ta. Tiền bạc, ruộng đất, nhà cửa của Tiêu Đại Toàn sau này chẳng phải đều do nàng quyết định sao?"
Gương mặt đang u ám của Tần thị lộ ra một nụ cười nhạt. Kế sách hay, cách này thật sự rất tốt, không ai phát hiện ra, lại có thể lặng lẽ trừ khử cái tên Tiêu Đại Toàn ngáng đường kia: "Không ngờ ngươi lại âm hiểm đến thế, chuyện độc ác như vậy mà cũng dám xúi lão nương đi làm."