Tiêu Vũ Xuyên gật đầu, sao y lại không hiểu thế nào là "có tật giật mình" cho được, nhưng y vẫn không muốn tin rằng chính mẹ ruột mình đã ra tay. Không ngờ mẹ vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà đẩy Tiêu Đại Toàn vào chỗ chết.
Cố Tử Kiệt vội vàng đẩy Tiêu Vũ Nương đang ôm lấy mình ra, giữ một khoảng cách nhất định với nàng ta. Tiêu Vân Tú nhìn mà buồn cười, Tiêu Vũ Nương này đúng là đáng thương thật! Đã chủ động dâng tận cửa mà chẳng ai thèm nhận, thật bi ai! Đáng thương! Đáng trách!
Tần thị chỉ tay vào Tiêu Vân Tú: "Mày..."
Tiêu Vân Tú nhướng mày: "Tôi làm sao? Kế mẫu có gì cứ nói thẳng, cha tôi đã chết rồi, có lời nào muốn nói thì nói nhanh lên, tranh thủ lúc tôi còn thời gian mà nghe xem trong lòng bà bất mãn điều gì."
Tần thị lại nghẹn lời không nói được câu nào. Tiêu Vũ Nương vì muốn giả vờ làm thục nữ trước mặt Cố Tử Kiệt, chỉ đành trừng mắt nhìn Tiêu Vân Tú đầy căm phẫn, lại không dám mở miệng mắng chửi, trong lòng bức bối vô cùng.
Tiêu Vân Tú thấy vậy thì khoái chí, nhìn bọn họ tức mà không dám phát tiết, dáng vẻ đó thực sự rất buồn cười.
"Nếu không có gì để nói thì đi làm việc của mình đi, tôi còn phải ở lại trò chuyện với cha tôi." Lúc Tiêu Vân Tú quay lại, những người ở đây đã sớm ai về nhà nấy, chẳng còn một bóng người hóng hớt nào.
Tiêu Vân Tú cũng chẳng bận tâm, đỡ phải nghe những lời đàm tiếu vô bổ.
Cố Tử Kiệt bước tới: "A Tú."
Tiêu Vân Tú chỉ liếc nhìn nhàn nhạt: "Tử Kiệt ca, sao huynh lại quay lại?"
Cố Tử Kiệt không biết nên mở lời an ủi Tiêu Vân Tú thế nào: "A Tú, muội đừng buồn, sinh tử có số, Tiêu đại bá ông ấy... haizz!"
Tiêu Vân Tú lại liếc nhìn Cố Tử Kiệt một cái, trong lòng cười lạnh. Tiêu Vũ Nương à, có cần giúp nàng ta một tay không nhỉ? Vừa hay có thể khiến Cố Tử Kiệt đừng quấn lấy mình nữa. Để tránh rước đào hoa, mình đã làm hẳn một tờ hôn thú rồi, vậy mà chẳng có chút tác dụng nào cả!
Tiêu Vân Tú cố nén nước mắt, đôi mắt đỏ hoe khiến người nhìn vào cảm thấy vô cùng đáng thương, nàng lấy tay áo lau đi hai giọt nước mắt nơi khóe mắt: "Muội biết, Tử Kiệt ca không cần bận tâm, qua một thời gian nữa muội sẽ ổn thôi. Cha muội mệnh khổ quá, cưới phải người đàn bà độc ác không biết lý lẽ đã đành, còn chưa được hưởng ngày lành nào đã mất mạng."
Tần thị đứng ở cửa nghe thấy Tiêu Vân Tú hạ thấp mình như vậy, tức giận không chịu nổi, hùng hổ xông vào, chỉ tay vào Tiêu Vân Tú: "Đứa con nghịch tử này, mày nói ai là đàn bà độc ác? Tử Kiệt, cậu cũng nghe thấy rồi đấy! Tiêu Vân Tú bất hiếu như vậy sao có thể sánh với Vũ Nương nhà ta được."
Tiêu Vân Tú khoanh tay, vẻ mặt như đang xem kịch hay: "Đúng, đúng, đúng, con gái bà Tiêu Vũ Nương xinh đẹp như hoa, ngọc ngà châu báu, là tiểu thư khuê các cành vàng lá ngọc, sao vẫn chưa gả đi được trong cái xó xỉnh này thế kia? Đã mười sáu tuổi rồi mà ngay cả hôn sự cũng chưa bàn tới, chắc là không ai thèm lấy, ế rồi chứ gì! Kế mẫu à, bà vẫn nên chăm sóc con gái bà cho tốt để câu lấy một chàng rể giàu sang phú quý thì thực tế hơn đấy."
Mặt Tần thị đen như đít nồi, Tiêu Vũ Nương tức giận hiện nguyên hình: "Tiêu Nhị Nha, mày nói ai đấy? Cái bộ dạng tàn tạ của mày mới là không ai thèm lấy, ta đã có người trong mộng, chỉ gả cho Tử Kiệt ca thôi, hừ hừ!"
"Chậc chậc... chỉ gả cho Tử Kiệt ca, nghe thật nổi da gà. Con gái con lứa mà cũng dám nói ra những lời như vậy, không biết xấu hổ, đồ mặt dày! Ha ha... cô diễn hài đấy à? E là cô có dâng tận cửa thì vị Tử Kiệt ca này cũng chẳng thèm đâu." Tiêu Vân Tú muốn mẹ con nhà này không được yên ổn, trước kia bắt nạt mình, giờ đến lượt mình xoay chuyển tình thế rồi!
Tiêu Vũ Nương lao về phía Tiêu Vân Tú, muốn tát cho nàng một cái thật đau để xả giận.
Tiêu Vân Tú cười lạnh, không hề né tránh. Ngay khi Tiêu Vũ Nương định ra tay, Tiêu Vũ Xuyên đã nắm chặt lấy tay nàng ta: "Đủ rồi." Y kéo nàng ta sang một bên rồi mới buông tay ra.
Cố Tử Kiệt cũng định lao tới ngăn cản nhưng Tiêu Vũ Xuyên đã nhanh chân hơn, hắn mất cơ hội, có chút giận dữ: "Vũ Nương, sao nàng có thể ra tay đánh người."
Tiêu Vũ Nương trừng mắt nhìn Tiêu Vân Tú đầy ác ý, quên luôn cả việc Cố Tử Kiệt đang nhìn chằm chằm vào bọn họ: "Đánh nó thì sao? Ta hận không thể giết chết ngươi, lột da, uống máu, ăn thịt ngươi!"
Khóe miệng Tiêu Vân Tú khẽ nhếch một nụ cười nhạt, hừ hừ!
Giết mình sao? Có bản lĩnh đó không? Còn muốn ăn thịt, uống máu mình, cứ việc nhào vô! Để xem rốt cuộc là ai ăn thịt ai, ai uống máu ai.
Đợi đấy, chỉ bằng cô mà muốn giết tôi ư, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Tiêu Vân Tú chậm rãi bước từng bước tới gần Tiêu Vũ Nương, đứng cách nửa mét, nàng nhìn chằm chằm vào nàng ta bằng ánh mắt lạnh lùng sắc bén: "Tiêu Vũ Nương, cô muốn giết tôi à?"
Tiêu Vũ Nương sợ hãi lùi lại phía sau, có chút suy sụp, nuốt khan nói: "Ngươi... ngươi là yêu nữ, là ác quỷ, tránh xa ta ra."
Trong lòng Tiêu Vũ Xuyên và Cố Tử Kiệt đều cảm thấy lạnh lẽo. Đây còn là cô gái ngây thơ trong sáng mà họ từng quen biết trước đây không?
"Tôi chính là ác quỷ đấy, sao? Sợ rồi à?" Ánh mắt Tiêu Vân Tú hơi mang theo sát khí khiến Tiêu Vũ Nương sợ đến run rẩy, không biết làm sao.
Tiêu Vân Hiên bước tới: "Tỷ, không phải tỷ muốn kiểm tra nguyên nhân cái chết của cha sao? Lát nữa trời tối hẳn rồi thì không tiện đâu."
Tiêu Vân Tú quay đầu gật đầu với Tiêu Vân Hiên: "Được rồi, không đôi co với các người nữa, cút mau, trước khi tôi nổi giận thì biến ngay khỏi mắt tôi."
Tiêu Vũ Nương vội vàng chạy đi, Tần thị tức giận dậm chân rồi cũng bỏ đi.
Đợi bọn họ đi khuất, Tiêu Vân Tú mới bước tới trước quan tài. Nàng thắc mắc, hôm nay mới xảy ra chuyện, sao quan tài đã được chuyển tới rồi? "Ca, chiếc quan tài này mua từ khi nào?"
Tiêu Vũ Xuyên lắc đầu. Trong lòng Tiêu Vân Tú nảy ra một giả thuyết, đó là quan tài này đã được đặt làm từ trước. Làm quan tài ít nhất cũng phải mất bốn năm ngày, chẳng lẽ có ai đó có năng lực tiên tri sao? Vậy thì đây là một kế hoạch đã được sắp đặt từ lâu, kế hoạch đẩy cha nàng vào chỗ chết.
"Giúp ta đẩy nắp quan tài ra để ta xem cha thế nào."
Tiêu Vũ Xuyên, Cố Tử Kiệt và Tiêu Vân Hiên đều tới giúp, cậy nắp quan tài ra. May là người mới mất hôm nay, chưa có tử khí bốc lên.
Tiêu Vân Tú rướn người lên quan tài, tay nàng không biết đã quấn những dải vải dày từ lúc nào.
Nàng ghé sát nhìn Tiêu Đại Toàn đã chết. Khuôn mặt và môi thâm đen, hơi sưng phù, tai còn rỉ ra máu một cách kỳ lạ, trông vô cùng dữ tợn. Phụ nữ bình thường thấy cảnh này chắc chắn sẽ sợ hãi hét lên, nhưng Tiêu Vân Tú không hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Nàng đưa tay kiểm tra mắt, mũi và các bộ phận khác, từng ngón tay cũng được xem xét kỹ lưỡng. Phỏng đoán của nàng quả nhiên là đúng, người cha "hời" này của nàng không phải chết vì bệnh, mà là bị người ta hạ độc.
Tiêu Vân Tú nhảy từ cạnh quan tài xuống: "Đậy lại đi!"
Tiêu Vũ Xuyên bước tới: "Có phát hiện gì không?"
Tiêu Vân Tú nhớ lại những gì Tiêu Vũ Xuyên đã nói với nàng, chất độc đó chắc chắn nằm trong thuốc. Nàng nhíu mày, một tay xoa cằm suy nghĩ xem rốt cuộc kẻ hạ độc là ai? Không loại trừ khả năng có người đã lẻn vào hạ độc.
"Ca, mang cái siêu thuốc huynh sắc sáng nay tới đây cho em, em muốn xem rốt cuộc cha trúng phải độc gì. Em nhất định phải lôi hung thủ ra ánh sáng." Khóe miệng Tiêu Vân Tú mỉm cười, rất nhanh thôi, chân tướng sẽ lộ diện.
Tiêu Vũ Xuyên có chút ngẩn người, cha thực sự bị hạ độc sao? Nhưng thuốc y bốc rõ ràng là làm theo đơn thuốc mà!