Lãnh Tâm cũng không biết mình đã trở về phòng như thế nào. Nàng đóng sầm cửa phòng lại, đi tới bên giường ngồi xổm xuống, vùi đầu vào đùi mình, nước mắt không ngừng rơi.
Khó khăn lắm ông trời mới cho nàng một cơ hội trọng sinh, kết quả lại chẳng hề thương xót nàng. Người nàng thích vậy mà trong lòng lại đang nhớ thương một cô nương khác, đổi lại là bất cứ ai cũng đều không chịu nổi.
Tình cảm nàng cần là sự chuyên nhất, chứ không phải là bố thí. Nàng không cần loại tình cảm vô nghĩa, hư ảo không thực tế này.
Tiêu Vân Tú có chút thắc mắc, Lãnh Tâm nói đi tìm cho nàng vài thứ vui mắt, đi lâu như vậy mà vẫn chưa thấy xuất hiện, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi? Đúng lúc đó, cửa phòng Tiêu Vân Tú bị đẩy ra, người bước vào không phải Lãnh Tâm mà là Dạ Tinh Thần. "Vân Tú, nàng đang nhìn gì vậy?"
"Tâm nhi nói đi tìm cho ta vài thứ, huynh có thấy con bé không?" Tiêu Vân Tú vẫn nhìn về phía cửa, chưa hề dời mắt.
Dạ Tinh Thần sải bước đi vào, khóe môi hiện lên một tia cười nhạt: "Không thấy nàng ấy, chắc lại đi tìm Phi Ưng rồi. Ngày mai ta đưa nàng tới huyện lân cận chơi, ở đó náo nhiệt hơn trấn này nhiều, nhân tiện đưa nàng đi gặp muội muội ta. Con bé lén người nhà trốn ra ngoài để tìm ta đấy."
Tiêu Vân Tú ngẩn người, muội muội? Không ngờ Dạ Tinh Thần không chỉ có huynh đệ mà còn có muội muội. Có lẽ thứ mà các quý công tử gia tộc lớn không thiếu nhất chính là anh chị em. Giống như cha nàng là Thẩm Khôn, người muội muội cùng cha khác mẹ chỉ kém nàng ba tháng. Chỉ ba tháng thôi, đây là nhịp điệu gì thì người sáng mắt nhìn là hiểu ngay. Tiêu Vân Tú hoàn hồn, cũng may ông trời đối xử với nàng không tệ, đệ đệ ruột rất hiểu chuyện, đại ca cũng đã cải tà quy chính, bớt đi không ít phiền toái. Cũng không biết muội muội của Dạ Tinh Thần có dễ tiếp xúc hay không, nếu cũng kiêu kỳ như những tiểu thư nhà giàu khác thì nàng nhất định phải sửa lại cái quan niệm quái đản đó của cô bé.
"Muội muội của huynh... ừm! Tính cách con bé thế nào? Có dễ gần không? Liệu có không thích ta không? Dù sao bộ dạng này của ta cũng là một nữ tử xấu xí, không so được với những thiên kim tiểu thư kia." Tiêu Vân Tú hơi nhíu mày, vẻ mặt đầy lo lắng.
Dạ Tinh Thần ngồi xuống bên mép giường, giọng điệu vô cùng ấm áp, thay nàng vén những sợi tóc mai bên tai: "Tính cách của Lương Nguyệt ấy à, nói sao nhỉ! Có chút đanh đá, gần giống như Lãnh Tâm, cũng không thích mấy tiểu thư nhà giàu, bảo bọn họ thực sự rất tẻ nhạt."
Tiêu Vân Tú có chút ngưỡng mộ muội muội của Dạ Tinh Thần, nếu tính cách giống Lãnh Tâm thì chắc chắn là dễ tiếp xúc, như vậy nàng cũng yên tâm hơn nhiều.
Muốn ở bên Dạ Tinh Thần lâu dài thì nhất định phải khiến người nhà của chàng không có bất kỳ ác cảm nào mà chấp nhận mình.
"Nhưng bộ dạng này của ta, làm sao dám gặp người? Chẳng ra người, chẳng ra quỷ." Mấy ngày nay Tiêu Vân Tú không dám soi gương, chính là sợ bị bộ dạng của mình làm cho hoảng sợ. Thế nhưng Lãnh Tâm mỗi lần đều an ủi nàng rằng vết sẹo đang mờ dần, còn cắt cho nàng kiểu tóc mái chéo để che đi chỗ bị thương, như vậy sẽ không dễ bị người khác phát hiện.
Dạ Tinh Thần cũng không biết phải an ủi Tiêu Vân Tú thế nào, đành để nàng tựa vào lòng mình: "Sẽ không đâu, cả đời này ngoài nàng ra ta không cần ai cả. Dù nàng có biến thành bộ dạng thế nào, trong lòng ta, nàng mãi mãi là người xinh đẹp nhất."
Tiêu Vân Tú nghe thấy Dạ Tinh Thần nói ra lời tình tứ như vậy, bĩu cái môi nhỏ, chớp chớp đôi mắt to nhìn Dạ Tinh Thần: "Dạ Tinh Thần, huynh giỏi ăn nói thật đấy, trước kia có phải huynh cũng dùng cách này để trêu chọc mấy tiểu thư nhà giàu không? Lời ngon tiếng ngọt nói trơn tru thế cơ mà."
Dạ Tinh Thần chống trán, dùng tay búng nhẹ lên trán nàng một cái: "Nàng nói bậy bạ gì thế? Lời tình tứ của bản công tử không phải ai cũng được nghe đâu. Ngoài nha đầu nàng ra thì còn ai khiến ta phải nói thêm một chữ nữa chứ! Nàng còn không biết đủ sao."
Tiêu Vân Tú ôm trán bị búng, bĩu môi giận dỗi, vẻ mặt đầy vô tội: "Sao ta biết được trước kia huynh có từng nói với cô nương xinh đẹp nào khác không chứ! Chúng ta mới quen nhau vài tháng thôi mà! Hừ hừ! Không thèm để ý tới huynh nữa."
Phi Ưng và Tần Phong đi tới Điêu Lan Tiểu Trúc, chỉ thấy vài thị vệ trông coi cửa, quả nhiên không thấy bóng dáng của Tống Ti Tiên cùng tỳ nữ thân cận của nàng đâu. "Tần Phong, chúng ta tách ra tìm xem, biết đâu có thể tìm được manh mối gì đó?"
"Được, lát nữa gặp nhau ở đây." Tần Phong nói xong liền đi về phía bên kia của Điêu Lan Tiểu Trúc để tìm kiếm.
Phi Ưng và Tần Phong tìm kiếm trong ngoài một lượt cũng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Tần Phong nhìn Phi Ưng: "Có tìm được gì không?"
Phi Ưng lắc đầu: "Một chút manh mối cũng không có, e là kẻ hạ độc đã bị hại chết rồi cũng nên?"
Tần Phong cũng đồng tình, cái miệng của người chết bao giờ cũng kín kẽ hơn người sống. Hai người lại đi nơi khác tìm kiếm.
Khi họ sắp không biết nên đi đâu tìm tiếp, vừa đi dạo quanh trấn một vòng thì nghe người trong trấn kể, sáng sớm nay khi ngư dân ra sông bắt cá đã nhìn thấy một thi thể trôi nổi trên sông. Đó là một cô nương mặc y phục màu hồng phấn, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt trợn ngược, tóc tai bù xù. Người đánh cá bị dọa sợ khiếp vía, không dám tùy tiện vớt thi thể dưới nước lên, vội vàng chạy tới nha môn báo quan. Dịch dịch nha môn cùng người đánh cá hợp sức đưa thi thể trôi trên sông lên bờ.
Thi thể bị nước sông ngâm đến mức hơi trương phình, đôi mắt trợn trừng khiến người ta có cảm giác chết không nhắm mắt, làm những người vây xem đều sợ hãi, bắt đầu bàn tán xôn xao.
Ngư dân kia bị dịch dịch đưa tới công đường. Vị huyện quan trong trấn đang ngáp ngủ ngồi trên cao đường, liếc nhìn người ngư dân đang quỳ dưới đất: "Sáng sớm ra có chuyện gì mà quấy rầy giấc ngủ của bản quan?"
Ngư dân quỳ dưới đất cúi đầu, hồi tưởng lại những gì đã thấy rồi chậm rãi kể lại: "Bẩm đại nhân, hôm nay tiểu nhân như thường lệ ra sông bắt cá, lại phát hiện một thi thể nữ tử. Không biết phải làm sao nên mới đánh trống, làm phiền đến đại nhân."
Huyện quan không nhịn được trừng to mắt, vậy mà dám giết người tùy tiện trên địa bàn của ông ta, thật sự không coi vị huyện quan này ra gì sao? "Thi thể nữ tử kia hiện đang ở đâu?"
Một dịch dịch rất cung kính nói: "Bẩm đại nhân, thi thể nữ tử kia chết rất khó coi, tiểu nhân đã cho dừng ở bên ngoài."
"Khiêng lên đây, để nghiệm thi quan xem thử cô nương kia chết như thế nào, phải tìm ra hung thủ cho bản quan." Huyện quan lộ vẻ nghiêm nghị. Trấn này tuy nhỏ nhưng lại có một vị quan tốt vì nước vì dân, chính là vị huyện quan đang ngồi trên cao đường này. Dù chỉ là quan cửu phẩm, còn nhỏ hơn cả chức quan thất phẩm, nhưng đối với những người một lòng vì dân như ông, quan lớn hay nhỏ không quan trọng, ở đâu cũng vậy.
Người ta thường nói quan còn quá trẻ thì quá mức ngông cuồng, thế nhưng vị huyện quan này lại là một người tuy không nổi bật nhưng lại làm được việc thực sự.
Hai dịch dịch khiêng thi thể nữ tử lên công đường. Huyện quan đích thân đi xuống, ngồi xổm xuống vén vải trắng nhìn thoáng qua, trong lòng đã hiểu rõ, đoán chừng là bị người ta hãm hại mà chết. Bộ trang phục này chắc chắn là tỳ nữ của nhà giàu, sao lại chết thê thảm như vậy.
"Nghiệm thi quan, mau xem thử cô nương này chết thế nào. Người đâu, đi tra xem đây là tỳ nữ nhà nào, bảo lão gia nhà đó đích thân tới đây cho bản quan. Không tới thì dù có phải khiêng cũng phải khiêng tới cho ta." Huyện quan nhìn một cái rồi xoay người trở về vị trí của mình, mân mê tấm thẻ định tội trong tay.