Sáng sớm ngày thứ hai, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ rọi vào một vệt nắng sớm, khiến căn phòng sáng sủa hơn nhiều. Tiêu Vân Tú dùng tay dụi dụi đôi mắt còn đang mơ màng, vừa mở mắt ra, quay đầu lại đã thấy Dạ Tinh Thần đang nằm nghiêng, một tay chống đầu, tay kia đang nghịch những sợi tóc của nàng, khóe miệng thỉnh thoảng lại hiện lên nụ cười tà mị đầy nguy hiểm, phả hơi nóng vào mặt Tiêu Vân Tú.
"Tỉnh rồi sao? Nương tử, chúng ta đã "đồng sàng cộng chẩm" rồi, nàng phải chịu trách nhiệm với ta, nếu không ta không chịu đâu." Dạ Tinh Thần mang theo nụ cười tà mị, ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn Tiêu Vân Tú, muốn trêu chọc nàng.
Tiêu Vân Tú chỉ cảm thấy hôm nay Dạ Tinh Thần có chút không bình thường. Nàng rùng mình một cái, nổi hết da gà, tên này chắc chắn bị lừa đá vào đầu rồi. Nàng bĩu môi, chớp chớp đôi mắt to tròn đầy vô tội, rồi nở một nụ cười nhạt: "Chịu trách nhiệm sao? Vậy thì bổn cô nương sẽ chịu trách nhiệm với chàng đến cùng."
Dạ Tinh Thần vẫn còn đang đắm chìm trong câu "chịu trách nhiệm đến cùng" của Tiêu Vân Tú, lòng tràn đầy vui sướng, nào ngờ giây trước còn đang nằm nghiêng trên giường, giây sau đã bị Tiêu Vân Tú tung một cú đá mạnh bay xuống gầm giường.
"Bộp!" Dạ Tinh Thần từ trên giường rơi xuống đất, sáng sớm tinh mơ đã có màn tiếp xúc thân mật với mặt đất, ngã một cú "chó đớp bùn".
"Ha ha ha ha..." Tiêu Vân Tú che miệng cười như điên.
Chẳng qua chỉ là ngủ chung một lát thôi mà! Có làm gì đâu, bản thân nàng cũng đâu phải loại người đói khát đến mức đó. Huống hồ nàng còn đang bị thương, làm sao có thể mộng du mà ăn sạch hắn được chứ, nghĩ thôi đã thấy không thể nào. Muốn nàng chịu trách nhiệm à, nàng chưa bắt hắn chịu trách nhiệm là tốt lắm rồi, còn muốn nàng chịu trách nhiệm sao, hừ hừ!
Dạ Tinh Thần từ dưới đất bò dậy, thản nhiên phủi bụi trên người, ngồi bên mép giường, cúi người ghé sát mặt vào Tiêu Vân Tú, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt: "Nương tử vui là được."
Tiêu Vân Tú "vụt" một cái, hai má đỏ bừng, chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn Dạ Tinh Thần, nuốt nước bọt: "Ta là người bị thương, chàng không được thừa cơ lợi dụng bổn cô nương."
Dạ Tinh Thần nhướn mày, bị nàng đá xuống giường mà không đòi lại chút lợi tức thì không phải phong cách làm việc của hắn!
"Nương tử nói vậy là sao, chúng ta là vợ chồng chưa cưới, ngoại trừ chuyện viên phòng không thể làm, những chuyện khác vẫn được chứ nhỉ?" Dạ Tinh Thần tiếp tục cúi đầu tiến sát lại gần Tiêu Vân Tú, dừng lại ở khoảng cách chỉ còn hai centimet.
Mặt Tiêu Vân Tú càng đỏ hơn, giống như quả táo chín mọng khiến người ta không nhịn được muốn nhào tới cắn một miếng.
Dạ Tinh Thần không cho Tiêu Vân Tú bất kỳ cơ hội từ chối nào, nói là làm, đôi môi mỏng mát lạnh áp lên đôi môi đỏ mềm mại kia. Tiêu Vân Tú mở to đôi mắt, quên cả thở, đứng hình mất năm giây.
Dạ Tinh Thần thì thầm bên môi nàng: "Đồ ngốc, nhắm mắt lại rồi thở đi."
Tiêu Vân Tú lúc này mới hoàn hồn, mũi bắt đầu hít thở, nhắm mắt lại chậm rãi đáp lại Dạ Tinh Thần. Hai người hôn nhau say đắm, khó lòng rời xa. Trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của cả hai.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Dạ Tinh Thần mới không tình nguyện rời khỏi môi Tiêu Vân Tú, ngẩng đầu lộ ra vẻ khó chịu. Lúc nào cũng có kẻ thích phá đám chuyện tốt của hắn, thật muốn ném những kẻ cản đường này đi thật xa.
"Cút!" Dạ Tinh Thần quát lớn về phía cửa phòng với kẻ đang làm phiền mình.
Nữ tỳ mặc áo hồng ngoài cửa sợ hãi lùi lại phía sau, nỗi sợ trong lòng tăng thêm vài phần. Nàng ta bưng nước rửa mặt lui sang một bên đứng chờ, bĩu môi. Sáng sớm nay Phi Ưng đại nhân bảo họ chuẩn bị những thứ này đưa tới, nào ngờ Vương gia sáng sớm đã hỏa khí lớn như vậy, chắc chắn là không tránh khỏi một trận phạt rồi.
Tiêu Vân Tú nhìn Dạ Tinh Thần mặt đỏ tía tai, sắc mặt đen sì, lại che miệng cười khẽ: "Sáng sớm đừng nóng nảy như vậy, nếu không người ta lại tưởng chàng ăn phải thuốc nổ, đi đâu cũng phun lửa."
Dạ Tinh Thần bình ổn lại tâm trạng, hít sâu vài hơi, quay đầu cười nói: "Nương tử nói rất phải, vi phu sẽ ghi nhớ trong lòng."
Khóe miệng Tiêu Vân Tú giật giật, sáng sớm đã lên cơn rồi sao! Nàng đỡ trán, chỉ thiếu nước chảy nước mắt, tên này nàng không quen, không quen.
Dạ Tinh Thần đi tới trước cửa phòng, hắn muốn xem kẻ nào sáng sớm đã phá hỏng chuyện tốt của mình. Mở cửa ra thấy một nữ tỳ mặc váy hồng đang lặng lẽ bưng chậu nước đứng bên cạnh, mắt nheo lại, lạnh lùng lên tiếng: "Ai cho ngươi tới?"
Nữ tỳ áo hồng bị dọa sợ, đặt chậu trong tay xuống, đôi chân không nghe lời mà quỳ rạp xuống đất, cúi đầu nói: "Công tử, nô tỳ không biết người đang ở trong phòng. Sáng nay Phi Ưng đại nhân bảo chuẩn bị đồ rửa mặt đưa tới đây cho cô nương trong phòng dùng, xin công tử khai ân." Nữ tỳ áo hồng dập đầu với Dạ Tinh Thần mấy cái.
Phi Ưng, được lắm! Chắc chắn là chủ ý tồi của con nhóc Lãnh Tâm kia, tên Phi Ưng đó tuyệt đối sẽ không làm chuyện này.
"Được rồi, đứng lên đi! Bưng nước vào trong hầu hạ cẩn thận."
Dạ Tinh Thần vung tay áo, sải bước rời đi, tìm Phi Ưng tính sổ.
Nữ tỳ áo hồng ngẩn người, Vương gia cứ thế tha cho nàng ta sao? Nàng ta vội đứng dậy, bưng chậu đồng vào trong.
"Tiêu cô nương, mời rửa mặt ạ."
Nữ tỳ áo hồng bưng chậu vào, đặt lên giá, vắt khăn rồi đưa chiếc khăn trắng cho Tiêu Vân Tú đang ở trên giường. Nàng ta ngẩng đầu tỉ mỉ quan sát Tiêu Vân Tú một chút: trên đầu quấn băng trắng, da hơi vàng, thân hình mảnh khảnh trông thật đáng thương, nhưng so với những tiểu thư quan gia ở Đế Đô thì kém xa, thậm chí còn khó nhìn hơn cả nàng ta. Không biết đã dùng thủ đoạn quyến rũ gì mà khiến Vương gia mê mẩn như vậy, ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ khinh thường.
Vương gia thà thích một con nhóc nhà quê như vậy còn hơn nhìn lấy những người hầu hạ bên cạnh hắn nhiều năm, thật là bất công.
Khóe miệng nữ tỳ áo hồng vẫn giữ nụ cười: "Cô nương rửa mặt đi, lát nữa công tử nhà nô tỳ sẽ dùng bữa cùng cô nương."
Tiêu Vân Tú nhận lấy chiếc khăn, mọi biểu cảm vừa rồi của nữ tỳ áo hồng nàng đều thu vào tầm mắt, vẻ khinh thường thoáng qua đó nàng cũng nhìn thấy rất rõ.
Xem ra "đào hoa" của Dạ Tinh Thần ở đâu cũng có, bản thân nàng đúng là áp lực thật lớn.
Khóe miệng Tiêu Vân Tú hơi nhếch lên: "Cô cứ ra ngoài bận việc trước đi, lát nữa ta tự rửa mặt."
"Công tử nhà nô tỳ nói, phải hầu hạ cô nương thật tốt, không được có chút chậm trễ nào." Vừa hay nàng ta cũng chẳng muốn ở lại đây hầu hạ cô.
"Không sao, chuyện đó ta sẽ nói với công tử của cô, cô đi đi!" Tiêu Vân Tú thúc giục nữ tỳ áo hồng rời đi.
Nữ tỳ áo hồng hơi nhíu mày, suy nghĩ một hồi lâu mới hành lễ với Tiêu Vân Tú: "Vậy cô nương nghỉ ngơi cho tốt, nô tỳ xin cáo lui." Lúc đi tốc độ nhanh hơn lúc vào không biết bao nhiêu lần. Tiêu Vân Tú không biểu cảm gì khi nữ tỳ đó rời đi.
Sáng sớm đã vớ phải một kẻ kỳ quặc thế này thật là chán ngắt, may mà nàng cũng gặp nhiều kẻ kỳ quặc rồi nên không lấy làm lạ.
Tiêu Vân Tú tựa vào cột giường nhắm mắt dưỡng thần, lát nữa phải bảo Dạ Tinh Thần gọi Lãnh Tâm tới nói chuyện với mình, thật sự là buồn chán quá đi.