"Suỵt! Nhỏ tiếng chút, muốn cho cả làng đều nghe thấy hay sao?" Trương Đại Ngưu đi tới cửa lớn, ngó nghiêng trái phải, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ, Tiêu Vũ Xuyên đi ngang qua đã nghe thấy hết thảy. Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, vốn định xông vào chất vấn mẫu thân tại sao lại đối xử với cha như vậy, tại sao có thể dùng thủ đoạn bỉ ổi để đối phó với Tiêu Đại Toàn, thật khiến người ta khinh bỉ.
Nhưng nghĩ lại, hiện tại không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh là họ làm, báo quan cũng vô dụng. Chỉ đành tìm ra bằng chứng mới có thể đưa họ ra ánh sáng, dù là mẫu thân của hắn thì cũng không thể dung túng. Trong mắt Tiêu Vũ Xuyên lóe lên một tia hận ý chưa từng có, tại sao hắn lại có loại mẫu thân này.
Đợi khi Trương Đại Ngưu mở cửa lớn thò đầu ra, Tiêu Vũ Xuyên đã nấp sau đống rơm không xa trước cửa nhà Trương Đại Ngưu. Chỗ đó có thể che khuất hoàn toàn bóng dáng hắn mà không khiến người khác phát giác ra điều gì khác thường.
Tần thị liếc ra ngoài cửa hai cái: "Nhìn cái gì thế? Lúc tôi tới chẳng thấy một bóng người nào, làm gì có ai nghe lén, ông quá đa nghi rồi."
Trương Đại Ngưu nghe lời Tần thị, đóng cửa lớn lại, ngước mắt xoa hai tay, lưng hơi khom, gương mặt lộ vẻ gian xảo nhìn Tần thị, chậm rãi tiến lại gần bà ta: "Đã hôm nay bà tới rồi, có phải nên hầu hạ lão tử cho tử tế không?"
Tần thị cười khúc khích, gương mặt đầy thịt mỡ cười đến mức gần như dính cả vào nhau, có chút thẹn thùng đẩy Trương Đại Ngưu: "Đồ chết tiệt này, tối qua chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao? Giờ tôi còn chẳng thèm để lão già chết tiệt Tiêu Đại Toàn kia vào phòng tôi ngủ nữa, sau này đợi lão già đó chết đi, chúng ta cũng không cần phải lén lút thế này nữa."
"Đi, chúng ta về phòng tâm tình cho kỹ, đừng quan tâm tới cái thứ vô dụng Tiêu Đại Toàn kia, đến hạnh phúc cơ bản cũng không cho bà được, giữ lại làm gì? Chỉ có lão tử mới thỏa mãn được bà thôi! Ha ha..." Trương Đại Ngưu ôm lấy vòng eo thô kệch của Tần thị đi vào trong căn nhà đất, đẩy cửa phòng ra, Trương Đại Ngưu không kịp chờ đợi mà "bộp" một tiếng đóng sầm cửa lại.
Hai người nhanh chóng bước vào "chủ đề chính", trong phòng chẳng mấy chốc đã truyền ra những âm thanh mập mờ đỏ mặt tía tai.
Tiêu Vũ Xuyên đi tới đầu làng với gương mặt lạnh tanh, vừa hay trông thấy Ngưu nhị thúc đang chuẩn bị chở vài phụ nữ trong làng vào trấn. Hắn cũng tiện đường đi trấn một chuyến tìm đại phu về xem bệnh cho Tiêu Đại Toàn.
"Ngưu nhị thúc, đợi một chút." Tiêu Vũ Xuyên chạy bước nhỏ tới gọi Ngưu nhị thúc đang chuẩn bị đánh xe bò rời đi. Ngưu nhị thúc quay đầu nhìn thấy Tiêu Vũ Xuyên trán lấm tấm mồ hôi đang chạy về phía xe bò của mình: "Sao thế? Thằng bé nhà họ Tiêu, cháu lại muốn mượn xe bò à?"
Tiêu Vũ Xuyên khom lưng nghỉ ngơi một chút cho lại hơi: "Ngưu nhị thúc, cháu không mượn xe, cháu muốn vào trấn, cha cháu bị ốm, Khôi bá cũng không có ở trong làng, cháu muốn đi tìm đại phu về xem bệnh cho ông ấy, thúc đừng hiểu lầm." Tiêu Vũ Xuyên vội vàng giải thích, sợ Ngưu nhị thúc lại suy diễn lung tung.
Ngưu nhị thúc không nói gì, chỉ hơi ngạc nhiên, Tiêu Đại Toàn ốm ư! Hèn gì đã mấy ngày không thấy ông ta ra cửa: "Vậy cháu lên xe đi!"
Tiêu Vũ Xuyên đáp một tiếng "Dạ" rồi ngồi lên xe bò, chen giữa mấy người phụ nữ trong làng.
Ngô nương vừa ngồi cùng họ vừa cắn hạt dưa: "Thằng bé nhà họ Tiêu, Nhị Nha nhà cháu đâu? Hôm nay không thấy con bé đâu cả, còn cha cháu sao lại ốm thế? Có phải mẹ cháu tiếc không làm đồ ngon cho cha cháu ăn nên mới ốm không đấy!"
"Đúng đấy, thằng bé nhà họ Tiêu, mẹ cháu dạo này ghê gớm thật, cái trâm bạc trên tóc ít nhất cũng đáng giá chừng này, đủ cho cả nhà chúng ta ăn đến tận Tết." Người phụ nữ mặc áo vải thô màu xanh đậm ngồi cạnh Ngô nương cũng vừa nhổ vỏ hạt dưa vừa góp chuyện, còn giơ tay ra làm hiệu.
Tiêu Vũ Xuyên đều bỏ ngoài tai lời của mấy người phụ nữ này. Họ nói mặc họ, Tiêu Vũ Xuyên im lặng không muốn nói một câu nào, cứ nhìn chằm chằm về phía trước xe bò, ngắm nhìn những hàng cây xanh mướt đi qua, còn Ngô nương thì vẫn say sưa bàn tán những lời ra tiếng vào trong làng.
Ngưu nhị thúc cũng không lên tiếng, chuyên tâm đánh xe bò hướng về phía trấn.
Tại Đào Hoa Trai, Lãnh Tâm dặn dò đầu bếp trong bếp chuẩn bị cháo thanh đạm lát nữa mang qua: "Các người làm việc nhanh nhẹn chút, chậm trễ thì cẩn thận Vương gia tống cổ các người tới nơi khổ hàn đấy."
Người trong bếp nghe Lãnh Tâm nói vậy đều tăng nhanh tốc độ tay chân.
Lãnh Tâm dặn dò xong liền xách váy tung tăng định đi tìm Hàn Tiêu Tiêu nói chuyện phiếm giết thời gian. Phi Ý tìm Dạ Tinh Thần thường là có việc quan trọng, nếu không sao có thể bỏ rơi cô sang một bên được.
Hàn Tiêu Tiêu lúc này đang hờn dỗi, vừa đi xem xét Tiết Danh Hạo vẫn đang hôn mê bất tỉnh, thăm dò hơi thở của hắn, vẫn còn thở, xem ra củ nhân sâm kia không phí hoài, ít nhất đã giữ được mạng cho người này. Tiêu Vân Tú, cái loại đàn bà nông cạn đó lại dám nói y thuật của mình không bằng cô ta, một con bé nhà quê xuất thân từ nông thôn thì biết cái gì gọi là y lý chứ, hừ hừ!
Lãnh Tâm tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng Hàn Tiêu Tiêu, đoán chừng hắn đi tới phòng Tiết Danh Hạo xem bệnh rồi, liền đi tới đó. Kết quả phát hiện phòng Tiết Danh Hạo ở rất gần phòng Tiêu Vân Tú, không nhịn được trợn tròn mắt, thấy phòng Tiết Danh Hạo bị mở ra, cửa lớn vẫn đang để ngỏ, liền thò đầu vào nhìn, quả nhiên phát hiện Hàn Tiêu Tiêu đang bắt mạch cho Tiết Danh Hạo.
Cô đi vào, vỗ vai Hàn Tiêu Tiêu: "Này, hắn sao rồi?"
Hàn Tiêu Tiêu đã phát hiện ra Lãnh Tâm từ lúc cô thò đầu vào, đợi cô vào vỗ mình một cái cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Đôi mắt lạnh lùng liếc Lãnh Tâm một cái, giọng điệu vô cùng bình thản không chút gợn sóng: "Chết không được."
Lãnh Tâm một tay chống cằm, vẻ mặt ngơ ngác nhìn hắn: "Hôm nay giọng điệu nói chuyện của huynh không giống thường ngày, có phải bị kích thích gì không? Đối với bổn cô nương mà lạnh nhạt thế này, ta chọc giận huynh à?"
"Cô đi làm việc của cô đi, đừng có làm phiền ta." Hàn Tiêu Tiêu nhìn Lãnh Tâm đầy thiếu kiên nhẫn.
Mẹ kiếp! Làm phiền hắn, có nhầm không đấy, đồ tự luyến, ăn no rửng mỡ à! Hôm nay chắc chắn là ăn phải thuốc súng rồi, miệng đầy lửa giận, gặp ai cũng phun, đồ thần kinh: "Nếu không phải Vân Tú bảo ta tới tìm huynh, bổn cô nương còn chẳng buồn xuất hiện trước mặt huynh đâu, thật không còn gì để nói."
Hàn Tiêu Tiêu nhướng mày, cười lạnh một tiếng, ngước mắt lên: "Tiêu Vân Tú bảo cô làm gì thì cô làm đó à? Cô là... con chó bên cạnh cô ta sao?"
Lãnh Tâm hoàn toàn nổi giận: "Huynh mắng ai là chó, nói cho rõ ràng xem nào, xem ra huynh lâu rồi không bị đánh nên da hơi ngứa, cần bổn cô nương hảo tâm giúp huynh nắn gân cốt chút không? Không lấy tiền đâu, miễn phí phục vụ huynh." Lãnh Tâm xắn tay áo, hai tay nắm thành quyền, khóe miệng nở nụ cười lạnh nhìn Hàn Tiêu Tiêu đang "phun phân" đầy miệng.
Hàn Tiêu Tiêu kinh hãi, hắn ngửi thấy một mùi nguy hiểm. Hắn đã sớm biết võ công của Lãnh Tâm, chỉ cần cô áp sát, không đánh cho mặt mũi bầm dập thì sẽ không bỏ qua. Lập tức nở một nụ cười với Lãnh Tâm: "Ha ha... Tâm nhi, vừa rồi ta chỉ nói đùa với cô thôi, giỡn chơi ấy mà, cô đừng giận, đừng hiểu lầm, vừa rồi tuyệt đối là lỡ lời, lỡ lời."