Thủ vệ canh cửa nhìn thấy lệnh bài kia lập tức quỳ xuống: "Tham kiến công chúa điện hạ."
Thải Nhi hừ lạnh một tiếng: "Đã nhận ra đây là vật của công chúa, mau mở cửa ra, nếu làm chậm trễ việc của công chúa, cẩn thận bát cơm của các ngươi không giữ nổi."
Có một tên thủ vệ hơi khó hiểu, mua đồ ăn sao lại phải mang theo tay nải: "Thải Nhi cô cô, người mang theo tay nải đi mua sắm sao?"
Thải Nhi không nhịn được rùng mình một cái, sao nàng lại quên mất cái tay nải trên người mình chứ, trán hơi rịn ra mồ hôi lạnh: "Đồ quá nhiều, không tiện mang về, đành phải mang theo tay nải để đựng, còn có chuyện gì nữa không? Không có thì mau tránh ra."
Bọn họ nghĩ lại thấy lời Thải Nhi nói cũng không phải không có lý, hai tên thủ vệ liền vội vàng mở cửa cung ra, lui sang một bên: "Thải Nhi cô cô, mời."
Thải Nhi bình thản gật đầu, không ai có thể ngờ được vẻ điềm tĩnh này lại che giấu sự chột dạ và sợ hãi trong lòng.
Dạ Tinh Lương Nguyệt cúi đầu thật thấp, chính là sợ bị đám người canh cửa nhìn ra sơ hở gì, vào thời điểm mấu chốt này, im lặng là lựa chọn sáng suốt nhất.
Dạ Tinh Lương Nguyệt đi theo phía sau Thải Nhi, thủ vệ canh cửa nhìn Dạ Tinh Lương Nguyệt thêm mấy lần, quát lớn: "Đứng lại, Thải Nhi cô cô, cung nữ phía sau cô trông lạ mặt quá nhỉ?"
Thải Nhi hơi chột dạ, cười làm lành: "Ha ha... con bé ấy à! Mới vào cung không lâu, các vị chưa thấy qua cũng là chuyện bình thường, hôm nay dẫn nó đi làm quen đường sá, sau này việc mua sắm cứ để nó đi."
Thủ vệ canh cửa bán tín bán nghi nhìn chằm chằm vào chủ tớ bọn họ, xác định không có gì khả nghi mới cho qua.
Đợi khi hai người bọn họ ra khỏi cổng cung, đi được một đoạn đường, khóe miệng Dạ Tinh Lương Nguyệt mỉm cười, cuối cùng cũng ra được rồi, nàng vỗ vỗ vai Thải Nhi: "Thải Nhi, làm tốt lắm."
"Công chúa, vừa rồi làm nô tỳ sợ chết khiếp." Thải Nhi vỗ vỗ ngực mình, đến giờ vẫn còn thấy sợ.
Dạ Tinh Lương Nguyệt không nhịn được đảo mắt: "Đã bảo ra khỏi cung rồi thì không được gọi ta như thế nữa, lát nữa thay quần áo xong thì gọi ta là thiếu gia, hiểu chưa?"
Thải Nhi gật đầu lia lịa. Dạ Tinh Lương Nguyệt kéo Thải Nhi đến phủ đệ của Dạ Tinh Thần, nàng không tin Tần Phong không ở phủ của Thần ca ca trông nhà, muốn biết huynh ấy ở đâu thì phải tìm thấy Tần Phong, nếu không làm sao nàng biết đi đâu tìm bóng dáng Dạ Tinh Thần.
Thải Nhi có chút ngẩn ngơ: "Công... tiểu thư, chúng ta đi đâu vậy?"
Thải Nhi suýt chút nữa thì gọi sai, vội vàng đổi miệng. Dạ Tinh Lương Nguyệt nhàn nhạt nói: "Đi Thần Vương phủ."
Thải Nhi rất muốn hỏi đi Thần Vương phủ làm gì, Thần Vương điện hạ nếu còn sống thì sao có thể ở trong vương phủ của mình được, đi cũng là đi công cốc thôi!
"Tiểu thư, chúng ta đến Thần Vương phủ làm gì?"
Dạ Tinh Lương Nguyệt hơi tức giận, có chút mất kiên nhẫn: "Sao mà lắm câu hỏi thế, bản tiểu thư nói gì thì là thế đó, ngươi cứ theo ta là được, còn nữa, câm miệng cho bản... bản tiểu thư."
Thải Nhi bĩu môi, có chút không tình nguyện: "Vâng, tiểu thư."
Thuộc hạ của Dạ Tinh Lăng cũng theo hắn ra khỏi hoàng cung: "Tứ hoàng tử, chúng ta đi đâu đây?"
Dạ Tinh Lăng nghĩ ngợi, Lương Nguyệt hôm nay chỉ báo cho hắn tin Dạ Tinh Thần chưa chết, chứ không nói cho hắn biết Dạ Tinh Thần đang ở đâu, cứ đi tìm từng nơi thế này cũng không phải là cách: "Lương Trần, thuộc hạ của ngươi cuối cùng đã xử lý Dạ Tinh Thần như thế nào?"
Lương Trần ngẩn ra: "Bẩm điện hạ, thuộc hạ không biết."
Trên mặt Dạ Tinh Lăng hiện lên sự lạnh lẽo, đôi mắt hơi nheo lại: "Một đám phế vật vô dụng, chuyện nhỏ như vậy mà cũng làm không xong, mau phái người đi tra."
"Vâng, thuộc hạ đi làm ngay." Lương Trần dẫn một đám người nhanh chóng biến mất trên con phố trước cổng cung.
Dạ Tinh Lương Nguyệt dẫn Thải Nhi quen đường quen lối đi tới Thần Vương phủ, liếc nhìn Thải Nhi bên cạnh: "Đi, gõ cửa."
"Vâng, tiểu thư." Thải Nhi bước lên mấy bậc thềm đi đến trước cánh cửa gỗ màu nâu, nhấc vòng đồng hình sư tử lên gõ gõ, cao giọng gọi vào trong: "Mở cửa, mở cửa."
Quản gia Lưu bá của Thần Vương phủ đi ra chuẩn bị mở cửa, trước đó không lâu ông nhận được tin rằng bất kể là ai muốn vào Thần Vương phủ đều phải hỏi han cặn kẽ, vì chuyện gì, nặng nhẹ ra sao mới được mở cửa: "Ai đấy?"
"Lương Nguyệt công chúa giá đáo, muốn tìm hộ vệ Tần Phong, có lời muốn hỏi, xin Lưu quản gia mở cửa." Thải Nhi đứng bên ngoài cửa nói rõ nguyên do.
Dạ Tinh Lương Nguyệt kiên nhẫn đứng chờ trước cửa một lát, nghe thấy Lưu bá không mở cửa ngay mà còn hỏi han, trong lòng bắt đầu bốc hỏa, bước tới tung một cước nhắm thẳng vào cánh cửa gỗ màu nâu: "Lưu lão đầu, mau mở cửa cho bản công chúa, nếu không bản công chúa vào trong sẽ nhổ sạch râu của ông."
Khóe miệng Lưu bá giật giật, giọng nói ngoài cửa kia nếu không phải là Dạ Tinh Lương Nguyệt thì còn là ai, chỉ có vị công chúa duy nhất của Thiên Nguyệt vương triều này mới dám nói chuyện với ông như vậy, vội vàng mở cửa, chắp tay hành lễ với nàng: "Nô tài tham kiến công chúa."
Dạ Tinh Lương Nguyệt phất phất tay: "Miễn lễ, miễn lễ, mau gọi Tần Phong đến đây cho bản công chúa, ta tìm hắn có chút việc."
Trong lòng Lưu bá thót lên một cái, Tần Phong đại nhân hôm nay vừa mới lên đường rời đi, nói là đến trấn Linh La ở huyện Lâm tìm Vương gia rồi, giờ công chúa lại ăn vận thế này ra khỏi cung tìm Tần Phong đại nhân thì có chuyện gì?
Lưu bá vươn đầu nhìn quanh, không thấy người khác: "Công chúa, mời vào phủ rồi nói chuyện."
Dạ Tinh Lương Nguyệt kéo Thải Nhi đi vào Thần Vương phủ, quản gia Lưu bá đóng cửa lại, dẫn Dạ Tinh Lương Nguyệt bọn họ đến đại sảnh, sai thị nữ chuẩn bị trà bánh mang lên ngay.
Dạ Tinh Lương Nguyệt liếc nhìn Lưu bá, chọn một vị trí thoải mái ngồi xuống, đuổi thị nữ hầu hạ ra ngoài: "Nói đi! Tần Phong đi đâu rồi?"
Lưu bá thực sự rất khó xử, nếu nói ra, công chúa chắc chắn sẽ đến huyện Lâm tìm Vương gia, đường xá xa xôi như vậy sao phù hợp để một công chúa đi lại gian nan thế được, nhỡ trên đường gặp phải chuyện gì bất trắc, ông cũng không biết ăn nói thế nào với Vương gia.
"Lão nô không biết Tần Phong hộ vệ đã đi đâu."
Dạ Tinh Lương Nguyệt đứng dậy, nheo mắt đi về phía Lưu bá đang cúi đầu chột dạ: "Ông nói dối, rõ ràng Tần Phong ở đây, ông lại nói không có."
Lưu bá không nhịn được nhíu mày: "Không dám giấu công chúa, Tần Phong hộ vệ quả thực đã rời đi từ hôm nay, nếu công chúa không tin có thể tùy ý gọi người trong phủ hỏi là biết ngay, xem lão nô có lừa gạt công chúa điện hạ hay không."
Dạ Tinh Lương Nguyệt đi vòng quanh Lưu bá vài vòng: "Bản công chúa đã biết tin Thần ca ca còn sống, mẫu phi đích thân nói cho bản cung, sao có thể giả được, bản công chúa chính là đến đây để tìm Tần Phong cùng đi đón Thần ca ca về kinh."
Lưu bá trợn tròn mắt, công chúa vừa nói cái gì? Muốn đi tìm Vương gia, ôi trời! Tuyệt đối không được, thế này thì phải làm sao đây!
"Công chúa, Vương gia có dặn, nếu công chúa biết tin thì chớ có đánh rắn động cỏ, cứ coi như không biết gì cả, Vương gia muốn tận dụng thời gian này điều tra rõ xem kẻ nào đã hãm hại mình, mong công chúa đừng làm Vương gia phân tâm." Lưu bá chỉ có thể nói lại từng chữ những lời Tần Phong dặn dò cho Dạ Tinh Lương Nguyệt nghe.
Còn việc Dạ Tinh Lương Nguyệt có thể nghe lọt tai bao nhiêu thì không phải là chuyện một kẻ làm nô bộc như ông phải quản.