Thuần Dương Tông, Đạo Đức điện.
Không cần qua thủ tục cầu kiến của đệ tử sơn môn, Mạnh Kỳ vừa mới tiến vào phạm vi Thuần Dương Tông, không hề che giấu khí tức, liền được Xung Hòa truyền âm. Một đạo thanh quang quấn lấy hắn, nhấc bổng lên không, đưa thẳng đến Đạo Đức điện.
Chính giữa điện, tượng Đạo Đức Thiên Tôn tóc trắng râu bạc phơ sừng sững, tay cầm kinh văn, lưng tựa Thái Cực. Xung Hòa mặc đạo bào Âm Dương ngư đen trắng, khoanh chân ngồi dưới tượng, mày râu bạc phơ, da dẻ hồng hào như trẻ con, sau lưng hai ngọn kim đăng, thủ hư xuất trần, an hòa khiêm cung.
Ngoài hai người, toàn bộ đại điện chỉ lát gạch xanh, trống rỗng, lấy hư không dung vạn vật.
Trong thoáng chốc, Mạnh Kỳ mơ hồ cảm giác đạo nhân Xung Hòa có phần tương tự tượng Đạo Đức Thiên Tôn, buột miệng thốt ra: "Chúc mừng tiền bối sắp đột phá."
Có được nội dung "Đạo Truyền Hoàn Vũ" trong Đăng Tiệt Thiên Thất Kiếm, xem ra đạo nhân Xung Hòa sắp bước vào giai đoạn đột phái
Xung Hòa mỉm cười: "Còn phải một năm rưỡi nữa."
"Tiền bối nói ra được thời hạn cụ thể, chứng tỏ việc đột phá đã nắm chắc trong tầm tay," Mạnh Kỳ cười hì hì đáp, rồi ngồi phịch xuống nền gạch xanh, tư thái tùy ý.
Xung Hòa tu đạo thành tựu, hiền lành tiêu sái, ở chung với ông như tắm gió xuân, Mạnh Kỳ dần dần không còn câu nệ.
Xung Hòa cười nói: "Ngươi đó, vô sự bất đăng tam bảo điện, hôm nay gặp phải vấn đề gì?"
Mạnh Kỳ lại cười: "Văn bối có tin tức trọng yếu bẩm báo.
Hắn kể lại chuyện Hàn Quảng cấu kết bí mật với Cao Lãm, bao gồm việc Nhân Hoàng kiếm rơi vào tay Phong Vương.
"Thế đạo hỗn loạn, đại kiếp sắp đến, chư thần binh quả nhiên bắt đầu xuất thế," đạo nhân Xung Hòa cảm khái, không hề kinh hãi, "Nếu là vài năm trước, biết Cao thí chủ có được Nhân Hoàng kiếm, lão đạo thật khó an lòng."
Nay đột phá đã gần, Cao Lãm cũng chỉ có thể hơi hơi thúc tỉnh Nhân Hoàng kiếm, ma cao một thước, đạo cao một trượng... Mạnh Kỳ thầm bổ sung cho Xung Hòa. Một khi ông trở thành Địa Tiên, đạt tới tiêu chuẩn của Đạt Ma, Nguyệt Ma Ni Bồ Tát, với chiến lực Cao Lãm thể hiện hiện tại, cùng độ thức tỉnh của Nhân Hoàng kiếm, kết hợp với Trường Nhạc đại trận, cũng chỉ có thể cố thủ. Còn Lục Đại Tiên Sinh thì sao phải sợ Hàn Quảng?
Vấn đề duy nhất là, bọn họ có thể cấu kết với Yêu tộc, nhưng như vậy thì Không Văn phương trượng, Thôi Thanh Hà, Hà Thất Tuyệt sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Mạnh Kỳ thừa thắng xông lên, kể lại chuyện bản thân dùng dính nhân quả chém giết Cửu Thiên Lôi Thần, tiện thể phải đến Tố Nữ Đạo cảm ngộ Bá Vương Tuyệt Đao, dẫn đến gặp Cố Tiểu Tang, bị nàng cưỡng ép ký kết khế ước, giúp nàng thăm dò chuyện Cửu Trọng Thiên từ đầu đến cuối, chủ lược bỏ cách xưng hô "tướng công” của Cố Tiểu Tang, và đoạn song tu cuối cùng để thoát khốn.
"Thanh Nguyên Diệu Đạo chân quân quả nhiên đã lên Thiên Đình... Tất cả đều do Ngọc Hư cung..." Xung Hòa trước tiên trầm ngâm về chuyện này, không tìm ra manh mối gì mới hơi trêu ghẹo: "Dạo gần đây, thiên hạ xôn xao bàn tán chuyện của ngươi và Cố thí chủ. Khen ngươi là chân hào kiệt anh hiệp, làm việc khác thường, có bạn đồng hành phi thường. Cũng có người chỉ trích ngươi mua danh chuộc tiếng, là thiếu hiệp làm bậy, không phân chính tà, chìm đắm trong sắc đẹp, rơi vào ma đạo. Còn nói từ Hưng Vân Trang ngươi đã ấp ấp ôm ôm, quan hệ thân mật với Cố thí chủ, ai ai cũng muốn tru diệt ngươi."
Hàn Quảng quả nhiên không bỏ qua cơ hội bôi nhọ ta... Mạnh Kỳ đã sớm liệu đến, nhưng không phải phần lớn mọi người đều hoài nghi sao? Dù sao cũng không có chứng cứ xác thực, mà tin tức lại do tông chủ Diệt Thiên Môn, Thiên Đế Thần Thoại, cự phách tà ma tung ra, độ tin cậy không cao!
Khoan đã, ta với Cố Tiểu Tang ở Hưng Vân Trang ấp ấp ôm ôm, quan hệ thân mật? Rõ ràng là ta trọng thương, không có sức phản kháng, bị nàng ôm đi!
Ngoài mình, Cố Tiểu Tang, Xung Hòa tiền bối và Tắc La Cư, chuyện này lúc đó không ai khác chứng kiến. Đại ca ngốc nghếch cũng chỉ sau đó mới lủi ra bảo vệ ta, đáng lẽ không thể có chuyện lọt ra ngoài!
Chăng lẽ Cố Tiểu Tang tự tung tin để kích động? Có chỉ tiết cụ thể, nên mọi người bán tín bán nghi?
Mạnh Kỳ suy tư, hai thái độ chủ đạo hiện tại đều nằm trong dự liệu của hắn. Có người vẫn bất mãn, ghen tị với hắn, không dung thứ chút tì vết. Cũng có người ngưỡng mộ sự khoái ý ân cừu, yêu nữ đầu phục...
Xung Hòa cười một tiếng: "Lão đạo sẽ chọn điểm chính yếu giúp ngươi nói vài câu. Chuyện này phần nhiều là bắt gió bỏ bóng, không khó dẹp yên."
Có cao nhân cấp minh chủ chính đạo như ông lên tiếng, Mạnh Kỳ không còn lo lắng về những lời đồn đại, ném thẳng ra sau đầu.
Thấy đề tài sắp kết thúc, Xung Hòa bỗng thản nhiên hỏi:
“Nếu ngày sau Cố thí chủ vẫn làm xằng làm bậy, lạm sát kẻ vô tội, ý đồ gây họa loạn thiên hạ, ngươi gặp lại ả, sẽ làm thế nào?”
Lời này như một đạo thiểm điện, giáng vào đầu Mạnh Kỳ, soi sáng những góc tối tiềm ẩn trong lòng hắn, vấn đề mà hắn vẫn luôn né tránh!
Tương lai gặp lại, liệu mình còn có thể kiên định vung đao về phía nàng, giết cho thống khoái không?
Nếu mềm lòng, rất có thể trơ mắt nhìn nàng làm ra những việc vi phạm điểm mấu chốt của mình, ngày sau hối hận khôn nguôi, tâm ma đeo bám vĩnh viễn!
Xung Hòa dịu dàng nhìn Mạnh Kỳ, không ép hắn trả lời.
Mạnh Kỳ trầm mặc hồi lâu, thở hắt ra, đè nén những suy nghĩ hỗn loạn, chậm rãi nói:
"Mặc kệ ý đồ thế nào, nàng đã vài lần cứu mạng vãn bối. Đại trượng phu sống ở đời, nếu không thể có thù báo thù, có ân báo ân, sống còn có ý nghĩa gì?"
"Nếu gặp nàng làm việc ác, giết người vô tội, vãn bối liều mạng cũng phải ngăn cản nàng, phế bỏ võ công, sau đó bảo vệ, trông coi nàng, khiến nàng hoặc thanh đăng cổ phật, hoặc ma y lễ đạo, hoặc lui về ở ẩn trong rừng sâu."
Xung Hòa không bình luận, như tùy ý nói: "Nàng cũng là luân hồi giả, phế bỏ võ công không phải là kết thúc. Hết lần này đến lần khác, ngươi muốn dây dưa không dứt với nàng sao?"
Mạnh Kỳ lại trầm mặc, tâm tư phức tạp, hồi lâu mới nói: "Vãn bối sẽ luôn đề phòng việc này..."
Chính tà bất lưỡng lập không chỉ là sự phân biệt trận doanh bên ngoài, mà là quan niệm, ý tưởng, điểm mấu chốt hành động đối lập. Nghe thì đễ dàng, nhưng thực tế vô cùng nặng nề.
Xung Hòa mỉm cười: "Đừng khẩn trương, lão đạo chỉ thuận miệng hỏi một chút, để ngươi sắp xếp lại tâm trạng. Trả lời thế nào cũng không quan trọng."
Mạnh Kỳ gật đầu, hiểu ý Xung Hòa, tâm tình thả lỏng một chút, chuyển chủ đề: "Lần này ở Nam Hoang vãn bối gặp một chuyện..."
Hắn kể lại toàn bộ chuyến đi Nam Hoang, cũng nói cho Xung Hòa bí pháp.
Xung Hòa chưa vội thử bí pháp, mà hỏi một câu khó hiểu: "Lúc ấy nếu ngươi bỏ qua Hạo Thiên Kính, trực tiếp phá không bỏ chạy, Huyết Hải La Sát sẽ không quá mức thù hận ngươi. Vì sao nhất định phải kết đoạn thù này với hắn?"
"Thứ nhất, nếu Hạo Thiên Kính rơi vào tay hắn, rất có thể giúp hắn tăng tiến nhanh chóng. Mà Huyết Y Giáo là tà ma rõ rành rành, không có nhân tính, tàn nhẫn độc ác. Có thể đả kích, suy yếu bọn chúng trong khả năng cho phép, vãn bối vui mừng khôn xiết." Mạnh Kỳ xúc động nói, đây chính là chân lý khoái ý ân cừu. "Thứ hai, tiền bối cũng từng nói vận thế vãn bối không tầm thường, không tranh thủ tạo cơ hội khi vận thế tràn đầy, chuẩn bị cho ngày sau, chẳng lẽ đợi từ thịnh chuyển suy, kiếp nạn ập đến mới làm?"
Đại Đạo chi thụ ngay cả Lục Đạo cũng cảm thấy thần bí, có cơ hội tăng cường nó, mình không thể bỏ qua.
Sau lần này, một mảnh lá xanh trên Đại Đạo chi thụ đã hoàn toàn nảy mầm, sinh cơ nội tàng, bên trong phảng phất đang thai nghén một điều khó lường.
Hơn nữa, lúc ấy Huyết Hải La Sát chắc chắn muốn giết người diệt khẩu, phần nhiều sẽ đề phòng mình bỏ chạy. Nếu không mượn việc hấp thụ Hạo Thiên Kính để dẫn dụ hắn rời đi, dù chỉ là phân thân, cũng không chắc có thể quấy nhiễu Phá Không Phù của mình, và không thể đến được nơi thần kỳ đó. Không vào được Lan Kha Tự -- việc Huyết Hải La Sát không chờ ở bên ngoài, đợi bản tôn đến rồi mới vào, là vì cẩn thận. Nếu không, cục diện sẽ mất kiểm soát. Nói không chừng mình đã có bảo vật thay thế cảnh giới, lấy đi tàn phách Hạo Thiên Kính rồi cũng nên?
Xung Hòa hiền lành cười: "Huyết Hải La Sát kia giả dối âm hiểm, tàn nhẫn độc ác, lại thêm có thù tất báo. Dù trước đó thù hận giữa các ngươi không sâu, một khi biết ngươi vào thế giới thần ma kia, hắn nhất định sẽ nghĩ cách trả thù. Nay cũng vậy, không có gì thay đổi, dù sao hắn cũng không thể trực tiếp giáng lâm trước khi thành công."
"Ngược lại, khi ngươi chu du bên ngoài, nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều. Lão đạo tạm thời cho ngươi một tấm "Điên Đảo Đại Diễn Phù, trong một năm có thể che giấu phần nào sự thôi diễn và bí pháp của hắn. Một năm sau, nếu lão đạo đột phá, sẽ đến Nam Hoang một chuyến. Dù không phá được sơn môn Huyết Y Giáo, cũng phải khiến hắn mười năm không đám ra khỏi Nam Hoang.”
Trời ạ, Xung Hòa tiền bối thản nhiên nói ra những lời khí phách như vậy... Mạnh Kỳ lập tức cảm thấy hâm mộ, và đắc ý vì có hậu thuẫn!
Xung Hòa nói xong, tự giễu cười: "Dù mời Lục thí chủ bọn họ cùng động thủ, e rằng cũng không thể phá vỡ sơn môn Huyết Y Giáo thật sự, vì có cổ thần ẩn tàng."
Pháp Thân, thần binh, thêm đại trận sơn môn, bản thân đã có thể ngăn cản hai ba Pháp Thân bình thường vây công.
"Cổ thần thật sự tồn tại?" Mạnh Kỳ thoáng ngạc nhiên.
Xung Hòa gật đầu: "Cố thần là thần linh hương khói tiếp cận viên mãn. Dù thọ nguyên cạn kiệt mà chết, chi cần tín ngưỡng cổ thần ở Nam Hoang không diệt, nó vẫn có thể tái sinh từ trong hương khói. Mạnh nhất không thua gì Nguyệt Ma Ni Bồ Tát, yếu nhất cũng có thực lực Nhân Tiên đỉnh phong. Chỉ là do một số hạn chế mà lão đạo không rõ, nó rất ít ra tay, gần như không có chiến tích lưu truyền.”
Nói vài câu, Xung Hòa nhắm mắt, vận chuyển bí pháp, ý đồ cảm ứng "ta khác".
Một lát sau, ông mở mắt, lắc đầu: "Không có khí tức Hạo Thiên Kính phụ trợ để bước bước đầu tiên, chỉ có bí pháp thì không thể cảm ứng."
Ra là vậy... Huyết Hải La Sát dựa vào Vĩnh Sinh Cốc để bước bước đầu tiên? Mạnh Kỳ giật mình nghĩ, rồi kể lại chuyện bí pháp, Hạo Thiên Kính, và vạn giới ta khác, cuối cùng thỉnh giáo: "Tiền bối, bản chất khác biệt giữa kẻ thả câu và cá nằm ở đâu?"
Xung Hòa trầm ngâm: "Lão đạo tạm thời không biết, chỉ mơ hồ có ý tưởng. Nghe đồn sinh linh xuất thế thuở Thái Cổ, trời sinh đã là truyền thuyết. Sau này không còn chuyện này nữa. Sự khác biệt giữa kẻ thả câu và cá có lẽ liên quan đến chuyện này."
Thưở Thái Cổ, sinh ra đã là truyền thuyết? Mạnh Kỳ lặng lẽ ghi nhớ tin tức này.
Đúng lúc này, hắn nhớ ra một chuyện, lấy ra quyển [Đạo Đức Kinh] kỳ quái: "Tiền bối, đây là quyển [Đạo Đức Kinh] vãn bối có được một cách quỷ dị ở thế giới Tây Du, nhưng không thấy có gì cổ quái."
Xung Hòa tùy tay nhận lấy, lật xem. Đột nhiên, ánh mắt ông ngưng tụ, bạch mi nhíu chặt, hiếm thấy thất thố!
"Tiền bối, thật sự có gì cổ quái?" Tim Mạnh Kỳ thắt lại.
Xung Hòa hít sâu, khôi phục bình tĩnh: "Bổn môn coi như là đạo thống của Đạo Đức Thiên Tôn, có cất giấu một bộ công pháp do Ngài viết. Chữ viết trong quyển [Đạo Đức Kinh] này, trừ việc không chứa bất kỳ lực lượng nào, giống hệt như bộ công pháp kia."
Trời ạ, [Đạo Đức Kinh] do Đạo Đức Thiên Tôn tự tay viết? Mạnh Kỳ hoàn toàn chấn kinh. Đây là một trong Tam Thanh, tiền tam trong Cửu Tôn của Đạo Môn, Thiên Tôn mà ngay cả ác riệm của Chân Võ cũng xưng là đại nhân vật!
Là cơ duyên xảo hợp có được? Hay là có người an bài? Cho ta một quyển [Đạo Đức Kinh] không có lực lượng là có ý gì?
Xung Hòa đoán được ý nghĩ của Mạnh Kỳ, trêu ghẹo: "Có lẽ là muốn ngươi đọc kinh này nhiều hơn, sáng tỏ đạo đức, điều hòa tâm cảnh. Như đi trên băng mỏng thì tốt, nhưng lúc nào cũng căng thẳng thì mất đi ý nghĩa của Âm Dương Thái Cực."
Mạnh Kỳ hiểu đạo nhân Xung Hòa đang nói đùa, nhưng nhiệm vụ tử vong sắp tới, mình thật sự cần điều chỉnh tâm cảnh, chuẩn bị cảm xúc, vì thế thuận nước đẩy thuyền, thỉnh Xung Hòa tiền bối chỉ điểm biện pháp.
Xung Hòa nghĩ ngợi: "Ngươi cầm quyển [Đạo Đức Kinh] này, đến Giảng Kinh Đường, dạy bọn trẻ đọc kinh."
Ách. Mạnh Kỳ không hiểu ra sao, ra khỏi Đạo Đức Điện, thấy một đạo sĩ chờ sẵn, vì thế đi theo ông, rời khỏi khu vực trung tâm, bước vào Giảng Kinh Đường.
"Đây là sư trưởng đến giảng Đạo Đức Kinh cho các ngươi," đạo sĩ giới thiệu.
Bọn trẻ khoảng mười tuổi hoặc nhỏ hơn đứng lên, cung kính hành lễ: "Bái kiến lão sư."
Ánh dương xuyên qua cửa sổ Giảng Kinh Đường, chiếu vào từng khuôn mặt non nớt ngây thơ chất phác, rực rỡ kim sắc, sinh cơ bừng bừng, lòng Mạnh Kỳ nhất thời tĩnh lặng.
Đây chính là hy vọng.
Đây chính là nhân sinh.