Trước khi đến Nam Hoang, cân nhắc đến chuyện chuyển thế cùng mối liên hệ giữa kiếp trước, kiếp này và kiếp sau, Mạnh Kỳ quyết định mang theo thôn phệ cả "Tam Sinh Điện”, một tầng Tiên Giới, cùng "Đại Đạo chỉ thụ”. Hắn hy vọng thông qua phản ứng dị thường của nó để tìm kiếm manh mối, không ngờ vào thời khắc mấu chốt, nó lại phát huy tác dụng!
Mấy cái rễ và lá xanh của Đại Đạo chi thụ rung động, khiến cho cảm giác gợn sóng không thể chạm đến xung quanh "Hạo Thiên Kính" tan biến, trực tiếp chạm vào bản thể của nó.
Huyết Hải La Sát không biết Đại Đạo chi thụ là gì, cũng không rõ tác dụng của nó, nhưng hành động của Mạnh Kỳ khiến hắn nảy sinh dự cảm chẳng lành. Cảnh giới Pháp Thân cùng kinh nghiệm mách bảo hắn rằng tuyệt đối không thể để cây xanh biếc kia tiếp xúc với "Hạo Thiên Kính", nếu không bao nhiêu năm mưu đồ sẽ đổ sông đổ biển!
Những đợt sóng đỏ cuồn cuộn điên cuồng tràn về phía Mạnh Kỳ, nơi chúng chạm vào dường như bị ăn mòn, hòa tan. Thân hình trong suốt của "Tống Bỉnh Đức" hóa thành huyết ảnh, hai tay tung ra vô số chưởng ấn, cố gắng phong tỏa mọi ngóc ngách, khiến Mạnh Kỳ không thể tránh né. Sau đó, hắn hợp thân nhào tới, cướp đoạt nguyên thần tinh huyết cơ nhục, chỉ để lại một lớp da người làm kỷ niệm!
Ngay lúc đó, ánh mắt hắn đột nhiên ngưng lại, bởi vì hắn nghe thấy một tiếng "phốc" nặng nề. Đó là âm thanh cây xanh biếc chạm vào mặt gương.
“Hạo Thiên Kính" lập tức hư hóa, biến thành những lưồng khí hỗn độn sắc bị vây giữa hữu hình và vô hình, có chất và vô chất, dũng rnãnh tràn vào cây xanh biếc.
Răng rắc!
Mất đi sự chống đỡ, hư không vỡ ra, những đường nứt nẻ như miệng yêu ma quỷ quái, u ám thâm trầm, tỏa ra sự băng giá tuyệt đối. Huyết Hải hoặc tan thành mảnh nhỏ, hoặc biến thành màu xanh lam.
Tiểu Như trợn mắt há hốc mồm. Hạo Thiên Kính tàn phách, thứ mà bộ tộc nàng vạn năm qua không thể lay chuyển, lại cứ thế bị hấp thu?
Hư không cứ vậy mà sụp đổ?
Nắm bắt cơ hội, Mạnh Kỳ thôi phát "Phá Không cổ phù”. Tuy rằng chỉ còn một lần sử dụng, nhưng hắn không muốn dựa vào thần binh chủ tài để gian nan chiến thắng "Tống Binh Đức”, rồi sau đó khổ sở bỏ chạy. Bởi vì chăng bao lâu sau, Vạn Trùng Tôn Giả cùng bản thể Huyết Hải La Sát sẽ đến, khi đó muốn trốn cũng không thoát!
Phù triện phát sáng, xé rách hư không, tạo thành một con đường quang minh. Mạnh Kỳ túm lấy Tiểu Như, thân ảnh đột nhiên biến mất, lựa chọn phương hướng chính bắc.
Sắc mặt "Tống Bỉnh Đức" tối sầm, ánh mắt điên cuồng, giận dữ phản cười, dữ tợn tàn nhẫn.
Đột nhiên, biểu tình hắn rung động.
Từng tầng hư không vỡ vụn, nguyên thần Mạnh Kỳ mê muội, nhục thân run rẩy. Trong tầm mắt chỉ toàn hôn ám, vô cùng vô tận, vô biên vô hạn, như đang ở trong vũ trụ không có tinh thần, không có mặt trời, không có hỗn độn.
Ngay lúc đó, một cỗ ý niệm mạnh mẽ xỏ xuyên qua hư không đuổi theo. Hôn ám dường như sáng sủa hơn trong chốc lát, huyết sắc đỏ tươi, mùi tanh xộc vào mũi.
"Bản thể Huyết Hải La Sát đến rồi?" Nguyên thần Mạnh Kỳ run rẩy, nỗi sợ hãi tột độ dâng lên trong tim, không thể khắc chế, cuối cùng không thể khống chế được "Phá Không cổ phù".
Đây chính là uy lực của Pháp Thân!
Vẫn chậm một nhịp… Mạnh Kỳ không thể ngăn cản ý niệm này. Vừa thôi phát Phá Không phù, Huyết Hải La Sát đã đuổi tới, khí tức bị hắn khóa chặt, truy tìm mà đến!
Vừa may mắn, vừa kinh hãi, lẽ ra mình nên ra tay sớm hơn. Nếu không có mạng, nghe thêm bí tân cũng vô dụng!
"Dừng lại cho lão phu!" Âm thanh âm lãnh trầm ách truyền đến, phảng phất như có thể hóa thành hình thể chưi vào tai Mạnh Kỳ.
Mạnh Kỳ rùng mình, nguyên thần mê muội, như thể đang ngâm trong Huyết Hải, chóp mũi toàn là mùi tanh tưởi.
Một điểm sáng đột hiện, càng lúc càng lớn, hiện ra thiên sơn vạn thủy. Phá Không cổ phù bị quấy nhiễu, hỏng mất!
Thân thể xuyên qua hư không, xung quanh là rừng rậm nguyên sinh, là núi cao hùng vĩ. Mạnh Kỳ biết mình vẫn còn ở Nam Hoang, nhưng không rõ ở đâu. Cảm giác nguy hiểm trong lòng lại trỗi dậy, cho thấy hắn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi Huyết Hải La Sát. Hắn đang bám theo phía sau, với năng lực phá không phi độn của Pháp Thân, chốc lát sẽ đuổi kịp.
Tiểu Như, với kinh nghiệm nhiều kiếp, cũng hiểu rõ điều này. Gương mặt nàng trắng bệch, thân hình run rẩy, trong mắt là sợ hãi, kinh hoàng, tuyệt vọng, nhưng cũng có sự không cam tâm. Nàng không cam tâm cứ thế bỏ mạng, khiến Vĩnh Sinh tộc tuyệt diệt!
Bỗng nhiên, nàng thấy Cuồng Đao Tô Mạnh khép hờ mắt, không hề lo lắng.
Hắn, hắn cũng biết không còn hy vọng, vậy là buông tay sao? Tiểu Như thất thần suy nghĩ.
Huyết Hải La Sát cuộn trào xích lưu, lướt qua hư không, khí tức của Tô Mạnh và Tiểu Như vẫn còn trong tầm mắt hắn.
Trong lòng hắn thoáng vui sướng. Tuy rằng không có "Hạo Thiên Kính", nhưng cây xanh biếc kia, thứ có thể thôn phệ tàn phách của Hạo Thiên Kính, rõ ràng càng thêm bất phàm, có lẽ ẩn chứa bí mật Đại Đạo!
Bao năm mưu đồ không uổng phí công sức!
Phá độn mà ra, trước mắt hắn là cây cối xum xuê, màu xanh bạt ngàn, núi cao sừng sững, một vùng nguyên thủy. Nhưng Tô Mạnh và Tiểu Như vừa ở đây lại không thấy bóng dáng!
Rõ ràng bị hắn khóa chặt, bọn họ lại không biết tung tích!
Cảm ứng của Huyết Hải La Sát lan tỏa, bao phủ một vùng cực lớn. Trong biển máu, từng đóa hoa sen nở rộ, thôi diễn thiên cơ.
Nhưng không có tác dụng gì, biến mất, hoàn toàn biến mất.
"Thù này không trả, Ngũ Lôi oanh đỉnh!" Huyết Hải La Sát nghiến răng nghiến lợi, trong mắt là sóng máu nguy hiểm, nộ khí tản ra, từng con chim rơi xuống, chỉ còn lại da bọc xương, từng con thú hoang phát cuồng, cắn xé đồng loại.
Phá hỏng cái gọi là "chuyển thế”, hắn chỉ hơi tức giận, nếu có cơ hội sẽ trả thù, nhưng không đáng để chuyên đi tìm phiền toái. Nhưng hiện tại, thứ khổ công tìm kiếm bị nuốt chứng, mưu đồ từ khi chứng được Pháp Thân tan thành mây khói, chuyện này chỉ có thể không chết không ngừng!
............
Thanh Sơn u tĩnh, con đường nhỏ dẫn đến chùa, Mạnh Kỳ kéo Tiểu Như hiện thân ở đây.
Hắn chắp tay chữ thập, cười lười nhác nói:
"Bồ Tát, vãn bối lại đến nữa."
Lại? Tiểu Như ngơ ngác.
............
Rời khỏi Lan Kha tự tịnh thổ, Mạnh Kỳ và Tiểu Như xuất hiện gần Thuần Dương Tông của Bắc Chu. Hắn định đem chuyện bí pháp chuyển thế nói cho Xung Hòa đạo nhân, xem có giúp ích gì cho việc đột phá của ông hay không. Hơn nữa, lần trước hắn không gặp được, chuyện Hàn Quảng và Cao Lãm hợp tác lại rất quan trọng. Chỉ dựa vào lời nhắn, Mạnh Kỳ vẫn cảm thấy không an toàn, vẫn nên tự mình đến một chuyến thì tốt hơn.
"Tiểu Như cô nương, cô ở gần Thuần Dương Tông, Họa Mi sơn trang hoặc Thiếu Lâm tự mà định cư thì không cần sợ Huyết Hải La Sát trả thù, nhưng, nhưng đừng đến Trường Nhạc, Thần Đô hoặc Bình Tân." Mạnh Kỳ trầm ngâm nói, tính toán tạm biệt như vậy.
Về chuyện này, bản thân hắn cũng không an toàn. Bát Cửu huyền công hiện tại che giấu thiên cơ không thể qua mắt cao nhân Pháp Thân. Sau này vẫn phải đảo quanh những nơi có Pháp Thân chính đạo, hoặc dựa vào bí pháp từ Xung Hòa tiền bối lừa gạt một chút đồ vật che lấp thiên cơ, tránh cho ngày nào đó vô ý mất mạng.
Tiểu Như bản thân cũng là Ngoại Cảnh cường giả, kinh nghiệm nhiều kiếp, không phải thiếu nữ bề ngoài. Lúc này nàng đã hồi phục từ kinh hãi, thi lễ: "Đa tạ Tô thiếu hiệp cứu giúp, sau này có việc gì, cứ việc phân phó. `
Mạnh Kỳ gật đầu, lại hỏi một lần bản chất khác biệt giữa người thả câu và cá ở chỗ nào, nhưng Tiểu Như lắc đầu, chỉ thở dài nói: "Hạo Thiên Kính tàn phách không còn, Vĩnh Sinh cốc đặc dị cũng sẽ biến mất, sau này không còn chuyển thế, không còn Vĩnh Sinh tộc."
Chân chính đại năng chuyển thế sao có thể ỷ lại vào Vĩnh Sinh cốc và Hạo Thiên Kính… Mạnh Kỳ oán thầm một câu, định nói bí pháp chuyển thế cho tiểu đồng bọn, xem bọn họ có thể thấy được gì, xem bọn họ là cá hay là người thả câu, thông qua đối chiếu, làm rõ bản chất.
Nhưng nay Vĩnh Sinh cốc thực sự "hủy đi", không có ngoại lực phụ trợ, chỉ dựa vào bí pháp, chưa chắc có thể chiếu gặp "ta khác".
Tiểu Như lại cáo biệt, vẻ mặt phiền muộn cảm khái, trạng như tự nói: "Không có chuyển thế, chỉ có thể sống tốt một đời này......"
Nàng xoay người phú độn mà đi.
Mạnh Kỳ nghe ra những cảm xúc phức tạp trong đó, thở hắt ra, thấp giọng nói: "Không có chuyển thế, đập nồi dìm thuyền, chưa hẳn không thể đột phá giới hạn......"
Hắn phân biệt phương hướng, đi Thuần Dương Tông.