Vách núi dựng đứng, sóng biển rì rầm vỗ bờ tung bọt trắng xóa.
Mạnh Kỳ ngồi trên mỏm đá, ngắm nhìn thủy triều lên xuống, tâm trí phiêu du, những lời Ngô Quý Chân nói về "võ đạo chi tâm" cứ văng vẳng bên tai.
Ý chí võ đạo kiên định, dựa vào chính bản thân, điều đó hắn không thiếu. Dù là "lão gia gia" hay thần binh, cũng chỉ là công cụ nhất thời, chưa từng khiến hắn nảy sinh ý định dựa dẫm. Gặp nguy không loạn, lâm tử chẳng sờn, so với nhiều tông sư khác, ý chí võ đạo của hắn quả thật mạnh mẽ đến lạ thường.
Nhưng ý chí võ đạo như vậy đã trọn vẹn chưa?
Ý chí võ đạo bao hàm sự dung hợp giữa nhục thân, Pháp Tướng và Nguyên Thần, là yếu tố tối quan trọng để vượt qua tầng thứ ba của thiên thê và ngưng kết Pháp Thân, thậm chí còn liên quan đến "Huyết Nhục Hữu Linh". Bởi vậy, Mạnh Kỳ vô cùng coi trọng nó, sau những lời của Ngô Quý Chân, hắn đã trăn trở suy tư nhiều ngày.
Một ý chí võ đạo không có võ đạo chỉ tâm chăng khác nào thân xác không hồn phách? Một khi đạt được mục tiêu ngắn hạn sẽ mất đi động lực tiến xa?
Vậy võ đạo chi tâm thực sự nên có hình dáng ra sao? Vừa nghĩ đến đây, Mạnh Kỳ liền nhớ đến những người quen. Lục Đạo tiên sinh dốc lòng vì tình, vì kiếm. Giang Chỉ Vi cuồng nhiệt với kiếm đạo. Họ theo đuổi con đường này không đơn thuần vì thăng tiến, vì thực lực. Hoặc có thể nói, cảnh giới đề cao chỉ là phương tiện để họ truy đuổi và khám phá. Kính sợ, hướng tới và tận hưởng võ đạo, đó chính là "võ đạo chi tâm" mà Ngô Quý Chân nhắc đến.
Điều này khiến Mạnh Kỳ nhớ lại quá khứ. Khi còn ở Địa Cầu, hắn luôn rung động, kính sợ trước vũ trụ bao la, vô biên vô hạn, với những con số thiên văn. Hắn rung động trước vẻ "đẹp" rộng lớn, mạnh mẽ của nó, cảm thấy bản thân nhỏ bé, sinh mệnh ngắn ngủi, chỉ như khoảnh khắc lóe sáng. Còn đối với võ đạo, dường như hắn chưa từng có những cảm xúc tương tự.
Không hẳn là không có. Khi thiên nhân giao cảm, hắn hòa hợp với tự nhiên. Khi thiên nhân hợp nhất, hắn như hóa thân vào đất trời, rung động. Trong tĩnh lặng, mọi vật nhỏ bé như bừng tỉnh giấc Kinh Trập, thật đẹp đẽ. Khi vượt qua tầng thứ nhất của thiên thê, hắn buông bỏ những ràng buộc bên ngoài, dùng "tâm" cảm nhận sự rộng lớn của quy luật chống đỡ đất trời... Nhưng những cảm động, kính sợ, rung động ấy đều bị hắn nhanh chóng lãng quên khi bản thân thăng tiến quá nhanh. Hắn để ý hơn đến sự so sánh thực lực, đến việc nâng cao chiến lực, đến sự hoàn chỉnh của công pháp.
"Đại đạo là gì, sinh mệnh là gì?" Hắn cũng từng tự hỏi, nhưng khi có được hết môn công pháp tối thượng này đến môn khác, hắn bắt đầu bận rộn với việc cảm ngộ, học tập chúng, cố gắng lý giải chiêu thức, giống như một người thợ thủ công cần cù, đánh mất đi sự tiêu sái và cái tôi.
Không phải "thợ thủ công cần cù” là không tốt. Nếu không trải qua giai đoạn này, cái gọi là đại sư, tông sư cũng chỉ là thùng rỗng kêu to, hở chỗ nào thủng chỗ đó. Nhưng nếu cứ mãi dừng lại ở đó, không có nhiệt huyết yêu mến và suy tư về võ đạo, thì sẽ chú mãi là kỹ thuật mà thôi, mất đi cái "đạo".
Đây chính là vấn đề hiện tại của hắn.
Vậy giải quyết như thế nào? Mạnh Kỳ cau mày. Nhiệt tình, suy tư và theo đuổi võ đạo không phải là thứ có thể giả vờ, đặc biệt là với tình cảnh hiện tại của hắn. Lại càng không thể khiến hắn cuồng nhiệt với kiếm đạo như Chỉ Vi hay Lục Đạo tiên sinh, hoặc có một tình cảm nồng đậm đến độc đáo, điều đó thực sự là "thiếp thân làm không được". Chỉ có thể chậm rãi mò mẫm, thông qua ma luyện thể ngộ, tìm đến cảm động, tìm đến "mục tiêu", dần dần hình thành võ đạo chi tâm của riêng mình.
Đây chính là điều mà Lục Đạo tiên sinh vẫn nói: "Kẻ học ta sống, kẻ giống ta chết!"
"Trước kia, việc làm rõ đường đi và điều chỉnh nội thiên địa là xây dựng thế giới quan. Nay, võ đạo chi tâm lại thiên về nhân sinh quan và giá trị quan..." Những dấu ấn từ kiếp trước quá rõ ràng, Mạnh Kỳ khi suy tư về võ đạo luôn có xu hướng áp sát kiến thức Địa Cầu, không nhịn được bật cười.
Đây là ưu thế, cũng là hoàn cảnh bất lợi. Kinh nghiệm quá khứ không chỉ có thể giúp đỡ hắn, mà còn có thể che khuất "ánh mắt" của hắn
Đột nhiên, một nha hoàn tiến đến, tò mò và sùng kính đánh giá Mạnh Kỳ rồi mới thoải mái thi lễ: "Tô công tử, có vị khách nhân tên Liễu Sấu Ngọc đến thăm."
Mạnh Kỳ thu hồi suy nghĩ, đứng dậy, mỉm cười gật đầu với nha hoàn rồi bước về phía phủ đảo chủ Tam Tiên đảo.
Trước đó, đệ tử Huyền Nữ nhất mạch đến tìm "Lục Dương cuồng khách" Ngô Quý Chân giúp đỡ. Mạnh Kỳ đã nhờ nàng bí mật gửi tin cho Liễu Sấu Ngọc, nói rằng hắn đang đợi ở Tam Tiên đảo.
Việc Liễu Sấu Ngọc có đến hay không, Mạnh Kỳ có phần chắc chắn, nhưng không thể khẳng định. Giờ thì cuối cùng hắn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng khách, Ngô Quý Chân “biết điều” không có mặt. Một bóng hình xinh đẹp mặc váy xanh nhạt gần như trắng đứng bên lan can, thưởng thức muôn hồng nghìn tía. Chỉ là bóng lưng thôi cũng đã cho người ta cảm giác thanh nhã thoát tục, phiêu phiêu dục tiên.
"Liễu Sấu Ngọc tiến bộ rất lớn..." Ánh mắt Mạnh Kỳ lóe lên.
Giải trừ tai họa ngầm từ phía Cố Tiểu Tang, cuối cùng nàng đã trở thành chân chính Huyền Nữ truyền nhân?
Cảm nhận được Mạnh Kỳ bước vào, Liễu Sấu Ngọc chậm rãi xoay người, lộ ra khuôn mặt không vướng bụi trần. Vẫn là khuôn mặt trái xoan, mày lá liễu, mắt hạnh môi mỏng, nhưng đã không còn vẻ dịu dàng trước đây. Ánh mắt nàng khiến cả phòng khách như được gột rửa trần ai, thoát tục tú mỹ, phiêu phiêu miểu miểu, tựa hồ sắp biến mất khỏi nhân gian.
"Nhiều năm không gặp, quả thực phải nhìn với con mắt khác xưa." Mạnh Kỳ chắp tay, ha ha cười nói.
Liễu Sấu Ngọc xách một thanh trường kiếm vỏ trắng, nở một nụ cười nhẹ: "Thế huynh mới khiến người ta kinh ngạc, tông sư trẻ tuổi nhất kể từ thời Trung Cổ.”
Không còn là tính tình trước đây... Mạnh Kỳ hơi kinh ngạc, đi thẳng vào vấn đề: "Liễu cô nương, người khôn không nói chuyện mập mờ. Mỗ trước đó đã thông qua Giang Đông Vương thị truyền tin cho sư phụ cô, bàn về cảm ngộ Bá Vương Tuyệt Đao. Nhưng sư phụ cô yêu cầu quá khắt khe, nói ta nhất thiết phải gia nhập Huyền Nữ nhất mạch, cùng người ứng thân song tu, thật sự khiến người khó xử. Không biết có còn đường nào cứu vãn không?"
Hỏi trước về khả năng cứu vãn, nếu không có, sẽ tìm hiểu xem Tố Nữ đạo dựa vào đâu mà đưa ra yêu cầu đó.
Liễu Sấu Ngọc mỉm cười, phong thái đại gia: "Ta đã rời khỏi Liễu gia, cũng không còn là Sấu Ngọc. Sau này thế huynh cứ gọi ta là Lưu La."
Nói xong, nàng mới đề cập đến chính sự: "Với bổn môn mà nói, có Tố Nữ Tiên Giới, có trấn phái thần binh, có di thuế của tổ sư. Bá Vương Tuyệt Đao nếu không thức tỉnh đến cấp độ Thiên Tiên và được Pháp Thân nắm giữ, cũng chỉ là gấm thêm hoa mà thôi. Vì chuyện gấm thêm hoa, có thể nhượng bộ bao nhiêu?"
“Hơn nữa, những gì thế huynh có thể trả giá, chúng ta đều không cảm thấy hứng thú. Chắng lẽ tương lai khi Tố Nữ đạo đối đầu với Thiếu Lâm, Tẩy Kiếm Các hay Họa Mi sơn trang, thế huynh có thể xách Bá Vương Tuyệt Đao giết lên chính đạo sơn môn? Nếu không làm được, chúng ta cần Bá Vương Tuyệt Đao để làm gì?”
"Nhưng dù sao cũng tốt hơn là một kiện tuyệt thế thần binh chỉ có thể ngủ say, đặc biệt là đại kiếp đã đến." Mạnh Kỳ trầm giọng nói, không đáp lại câu hỏi xoáy tim gan của Lưu La.
Liễu Sấu Ngọc, tức Huyền Nữ truyền nhân Lưu La khẽ hé môi, giọng điệu mang theo nụ cười nhàn nhạt: "Về đại kiếp, tổ sư bổn môn đã sớm đoán trước và để lại rất nhiều chuẩn bị. Hơn nữa, Lôi Thần truyền nhân lẽ nào chỉ có một? Trong thế tranh giành thiên hạ, không hẳn không có vị Lôi Thần truyền nhân thứ hai."
Nói đến đây, Lưu La bước lên một bước, dáng vẻ duyên dáng yêu kiều: "Hơn nữa, dù sư phụ ta đồng ý, thế huynh cũng không thể cảm ngộ thêm được gì từ Bá Vương Tuyệt Đao."
"Ý gì?" Mạnh Kỳ nhíu mày.
Lưu La để mặt mộc, mái tóc đen mềm mại xõa ra, không búi tóc: "Lần trước, thế huynh đã nhận được sự tán thành nhất định từ Bá Vương Tuyệt Đao, cảm ngộ được một phần Thần Tiêu Cửu Diệt và Bá Vương Lục Trảm. Tương đương với việc thiết lập liên hệ với nó. Mà tuyệt thế thần binh ít nhất cũng phải từ cấp truyền thuyết trở lên. Cho dù không thức tỉnh đến cấp độ đó, liên hệ và giao tiếp vẫn có thể ở khắp mọi nơi. Nếu nó cảm thấy thế huynh có tư cách cảm ngộ thêm, ngươi có thể kết nối và cảm nhận được nó bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu, không phân biệt địa vực hay thời gian.”
"Nay, thế huynh có còn cảm nhận được liên hệ với nó không?"
Mạnh Kỳ trầm tư. Những miêu tả về đặc tính của truyền thuyết mà Lưu La nói trùng khớp với những gì hắn hiểu. Lần trước, lạc ấn mà Bá Vương để lại trong đao cũng từng nói những lời tương tự: "Truyền thừa lạc ấn tạm thời không thể cho ngươi. Trừ tổng cương, ngươi cảm ngộ được bao nhiêu thì ‘lấy’ bấy nhiêu."
Ý là, trước khi "tạm thời" kết thúc, chỉ có thể cảm ngộ được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.
Bá Vương Tuyệt Đao đang phòng bị, đề phòng cái gì?
Hắn cần đạt được tư cách gì để chấm dứt "tạm thời”?
Hơn nữa, nếu hắn lại cảm ngộ Bá Vương Tuyệt Đao, mưu đồ "Quá khứ đủ loại, tan thành mây khói" trong mắt những đại năng phía sau, e rằng là biểu hiện của sự không an phận. Cho dù thành công, cũng sẽ gặp trừng phạt, liên lụy đến bạn bè tốt. Vì vậy, việc cảm ngộ phải được bí mật mưu đồ, lấy việc giấu giếm được Lục Đạo Luân Hồi chi chủ làm tiền đề, giống như những gì đã xảy ra trong đại điện tro tàn ở Cửu Trọng Thiên... Mạnh Kỳ như có điều suy nghĩ, giả vờ thất vọng nhận mệnh, thở dài:
"Quả thực là như vậy, chính tà bất lưỡng lập, mỗ cũng không phải nhất thiết phải có Bá Vương Tuyệt Đao."
Lưu La nở nụ cười thanh nhã: "Thế huynh hiểu được là tốt nhất."
Có cơ hội gặp Huyền Nữ truyền nhân, Mạnh Kỳ sao có thể lãng phí. Nghĩ ngợi một lát, hắn lấy ra ba bức vẽ đưa cho Lưu La: "Quý phái truyền thừa từ Cửu Thiên Huyền Nữ, hẳn là rất quen thuộc với những đồ vật của Thiên Đình?"
Lưu La lộ ra vẻ tò mò, thoáng chút hoạt bát, tiếp nhận bức vẽ, tỉ mi đánh giá và cũng buông lỏng cảnh giác, thu lấy hình ảnh mà Mạnh Kỳ truyền tới.
Nàng trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi mở miệng: "Cây xanh biếc rậm rạp này là Kiến Mộc, nghe đồn cắm rễ vào đại đạo, liên thông chư thiên vạn giới, là chỗ dựa của Thượng Cổ Tiên Giới, là mẫu thể của pháp lý quy luật."
Huyền Nữ truyền nhân quả nhiên biết! Lần trước Mạnh Kỳ đã hỏi Thanh Dư của Huyền Thiên tông nhưng không có câu trả lời. Nay cuối cùng hắn đã biết được thứ mà Đại Đạo chi thụ nuốt chửng là gì, càng thêm mong chờ nó!
"Còn quả đào yêu dị huyết sắc kia rõ ràng là tà vật tàn lưu từ kỷ nguyên trước. Công dụng cụ thể của nó rất khó nói nếu không biểu hiện ra ngoài." Lưu La tiếp tục trả lời.
"Còn cây thực vật kia và hai quả Tam Sinh đâu?" Mạnh Kỳ truy hỏi.
Hắn bị Cố Tiểu Tang ép ăn một quả nên vẫn lo sợ bất an.
Đôi mắt Lưu La lóe lên, đột nhiên nở nụ cười: "Tam Sinh quả? Ai nói với ngươi đó là Tam Sinh quả?"
"Không phải?" Lòng Mạnh Kỳ chùng xuống.
"Tóm lại, không cần cố ý truy tìm vật ấy, đại năng phía sau ngươi sẽ không vui đâu." Lưu La hàm hồ nói.
Vừa dứt lời, trong cơ thể nàng có thanh khí hiện ra, thân ảnh nhất thời trở nên phiêu miểu cao xa, nhanh chóng biến mất trước mắt Mạnh Kỳ.
Điều này khiến Mạnh Kỳ không kịp phản ứng. Lưu La bất quá chỉ là nhất lưu cao thủ, bước vào Ngoại Cảnh chưa lâu, đấu đơn tuyệt đổi không phải là đối thủ của hắn. Thế nhưng nàng lại có những thủ đoạn này?
Trước đây, Mạnh Kỳ từng có ý định uy hiếp Huyền Nữ truyền nhân, nhưng nay xem ra, dù hắn không đánh mất ý định đó, e rằng cũng không dễ dàng như vậy.
"Đại năng phía sau sẽ không vui?" Mạnh Kỳ nhớ lại giọng điệu của Lưu La, "Quả kia liên quan đến việc cá thoát khỏi kẻ câu? Cố Tiểu Tang tốt bụng đến vậy sao?"
Hơn nữa, chỉ là Huyền Nữ truyền nhân, sao lại biết nhiều đến vậy?
............
Lưu La trở lại Tố Nữ Tiên Giới, trực tiếp rẽ vào một tòa cung điện. Nàng không gõ cửa mà đi thăng vào, mở Triệng nói ngay:
"Ngươi dám chặn tin tức mà 'Cuồng Đao' Tô Mạnh gửi cho sư phụ, đáng tội gì?"