Nắng sớm yếu ớt báo hiệu một ngày âm u sắp đến. Trong doanh trướng, Tê Chính Ngôn liên tục thú triển các loại pháp ấn, tỉnh điệu huyền ảo, ẩn chứa ý nhị dòng nước, hoa nở tự nhiên.
Gió lạnh thổi mạnh, xuyên qua gian phòng, buốt giá đập vào mặt, rồi xoáy thành lốc nhỏ giữa lều trại.
Lặng lẽ quan sát cảnh tượng này, Giang Chỉ Vi, Nguyễn Ngọc Thư và Triệu Hằng đều hồi tưởng lại những biểu hiện khác thường của Tề Chính Ngôn từ nửa ngày nay, lòng đầy nghi hoặc, có cảm giác hoang đường. Sao hắn đột nhiên thay đổi tính nết, làm việc chu toàn, cẩn thận, trái ngược hoàn toàn với trước kia?
Điểm duy nhất không đổi là vẻ mặt lạnh lùng như cũ, thói quen giấu kín cảm xúc, kiệm lời hết mức có thể.
Trong một năm qua, hắn đã gặp phải chuyện gì?
Họ lần lượt nhìn về phía Mạnh Kỳ, ý bảo hắn tìm cơ hội hỏi han. Dù không muốn thừa nhận, Mạnh Kỳ vẫn phải tự nhận mình là sợi dây liên kết, là thuốc bôi trơn của đội, là tr kỷ tỷ tỷ, là bà tám tổ đân phố.
Thật sự phải tìm cơ hội nói chuyện lại với Tề sư huynh! Mạnh Kỳ đã có ý định này từ trước.
Gió mang theo vài phần âm khí, lốc xoáy vặn vẹo thành hình người, phát ra những thanh âm kinh hãi, sợ hãi, phẫn hận, khó hiểu:
“Chủ công!”
Chấp niệm không phải hồn niệm, không có nội dung cụ thể, chỉ là ý niệm vương vấn trong lòng người chết trước khi lâm chung. Thanh âm vang vọng lều trại, bị Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi liên thủ phong tỏa, không để lọt ra ngoài.
“Chủ công?” Triệu Hằng đặc biệt nhạy cảm với cách xưng hô này. “Miêu Thông là con trai độc nhất của Miêu Hổ, người thừa kế Cửu Sơn quân, hắn sẽ gọi ai là chủ công?”
Tề Chính Ngôn không hề biến sắc: “Vậy nên người bị giết không phải Miêu Thông.”
Không phải Miêu Thông? Chẳng phải điều đó có nghĩa Miêu Hổ có vấn đề?
Nếu việc này không liên quan đến Miêu Hổ, vậy màn vu oan giá họa kia đã được thực hiện như thế nào?
“Khó trách vừa đến doanh trại, chúng đã tìm cách hãm hại chúng ta. Chính vì chúng ta mới đến, không nhận ra Miêu Thông, nên sẽ không phát hiện ra sơ hở.” Giang Chỉ Vi giãn mày.
Nguyễn Ngọc Thư vuốt ve dây đàn, nói thêm: “Nếu chúng ta phản ứng không đủ nhanh, Lương Nghiệp sau đó sẽ cố ý làm hỏng thi thể, phá hủy những đặc điểm nhận dạng rõ ràng nhất.”
Đợi đến khi Miêu Hổ xác nhận đó là con trai mình, chắc chắn không ai nghi ngờ gì nữa!
Tề Chính Ngôn khẽ buông tay, âm phong tan biến, thanh âm dị thường cũng tắt: “Ban đầu khuôn mặt đã bị hủy hoại, chỉ có thể phán đoán thân phận qua trang phục và những chi tiết nhỏ còn sót lại.”
Sự tình dường như đã rõ ràng. Miêu Hổ thấy dị nhân mới đến, âm thầm sát hại một Ngoại Cảnh nào đó, giả vờ đó là con trai mình để vu oan giá họa, tạo cớ gây khó dễ, gây ra nội chiến. Thành công thì nghĩa quân sụp đổ, thất bại cũng có lý do để thoái thác, không đến mức bị người vây công, vẫn còn đường lui!
“Việc này phải báo cho Đỗ Hoài Thương và Ngoan Thạch chân nhân, xem họ có đối sách gì.” Mạnh Kỳ suy nghĩ rồi nói. Hiện tại Đỗ Hoài Thương đã hồi phục hơn phân nửa, có khả năng kích hoạt thần binh, rất thích hợp để xuất hiện bất ngờ, trấn áp tình hình.
Chuyện gian tế và nội chiến không thể kéo dài. Cần phải giải quyết đứt khoát, nếu không bên ngoài có đại quân triều đình tấn công, bên trong có đấu đá, không giữ được doanh trại là may. Không thể chuyển bại thành thắng, vượt sông kích đôi
Hắn ngồi thẳng người, phía sau đầu lại tỏa ra ánh sáng vô hình, để lại phân thân ngồi trong trướng. Bản tôn tiềm hành đến trung quân đại doanh.
Đỗ Hoài Thương đã có thể đi lại, mi tâm xuất hiện một con mắt vàng, bên trong như có ngọn lửa kim sắc thiêu đốt, có Kim Ô ngự.
Sau khi Mạnh Kỳ hành lễ xong, thuật lại chuyện chấp niệm.
Đỗ Hoài Thương sắc mặt trầm trọng, biết trong thời gian mình hôn mê, lòng quân đã dao động đến mức này.
Hồ Chí Cao và Hầu Dược nhìn nhau, Miêu Hổ đầu nhập triều đình?
Ngoan Thạch chân nhân giật mình, cười khổ thở dài: “Lão đạo còn tưởng Miêu Hổ mới mất con trai, quyết không đội trời chung với triều đình, định nếu xảy ra nội chiến, mà Thiên Vương chưa tỉnh lại, thì tạm thời ủng hộ hắn. Ai ngờ suýt chút nữa trúng kế, bị hắn lợi dụng cho triều đình.”
Trong doanh trướng im lặng như tờ. Việc Đỗ Hoài Thương tỉnh lại dường như không giúp tình hình tốt hơn bao nhiêu. Nội chiến đã bùng nổ, một đại nghĩa quân đã phản bội!
Trầm ngâm một lát, Đỗ Hoài Thương nhìn Mạnh Kỳ: “Hay là thử dò xét quyết tâm của Miêu Hổ?”
Mất đi một cánh tay đắc lực như vậy, không phải là điều ông muốn!
Mạnh Kỳ tỏ vẻ tán đồng, hiện tại nghĩa quân vốn đã yếu thế, lại thêm nội chiến thì bất lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ.
Tất nhiên, nếu không thể cứu vãn, phải giải quyết dứt khoát, không thể mềm lòng, do dự. Bốn người tạm thời đồng lòng, lại thêm ba cường giả hàng đầu, chắc chắn mạnh hơn năm cường giả có kẻ lòng dạ khó lường!
“Ảnh Vương chi tử chưa quá nửa canh giờ, gian tế bên này chắc chắn chưa nhận được tin tức. Chi bằng Đỗ thiên vương cứ giả vờ hôn mê, Ngoan Thạch chân nhân mời Miêu Hổ đến đây, bàn chuyện đầu hàng, xem thái độ và hành động của hắn. Đến thời khắc quan trọng, ngươi hãy ngồi dậy, dùng khí thế áp chế, trừ khử tâm niệm dao động của hắn.” Mạnh Kỳ đã xem nhiều câu chuyện tương tự, nghĩ một chút liền nảy ra biện pháp.
Ngoan Thạch chân nhân và Đỗ Hoài Thương nhìn nhau, chậm rãi gật đầu.
...
Chốc lát sau, Hầu Dược dẫn Miêu Hổ lén lút tiến vào trung quân đại doanh.
Hắn trước đó đã "vô tình" hé lộ, nói Đỗ Hoài Thương trọng thương khó trị, Hồng Y quân rắn mất đầu, sau đó lại nói Ngoan Thạch chân nhân muốn mời Cửu Sơn hầu bí mật gặp gỡ.
Miêu Hổ nghe ra ý tứ, tim đập thình thịch, nhưng vẫn tự giữ vững, lập tức thu liễm khí tức, lặng lẽ lẻn ra khỏi doanh trướng của mình, theo Hầu Dược đến trước giường Đỗ Hoài Thương.
Nhìn thoáng qua Đỗ Hoài Thương đang nhắm mắt, khí tức mỏng manh, vết thương rỉ máu không ngừng, Miêu Hổ trong lòng nhất thời nắm chắc, đầy mặt bi thống nhìn Ngoan Thạch chân nhân: “Đỗ thiên vương vì thương sinh mà hấp hối, thật sự là khiến người ta đau lòng.”
Ngoan Thạch chân nhân thở dài một tiếng: “Đáng tiếc nghĩa quân không phải ai cũng có 'nghĩa', lòng người dao động, đều mang ý nghĩ riêng, mắt thấy sắp sụp đổ. Lão đạo thực không đành lòng thấy tình huống này, muốn làm cố gắng cuối cùng.”
“Chân nhân xin nói.” Miêu Hố sắc mặt nghiêm trang.
“Chu Thọ ương ngạnh tham lam, Phùng Kinh Đường lòng dạ hẹp hòi, Lưu Thuận Thủy ánh mắt thiển cận, chỉ lo một mẫu ba phần ruộng của mình. Chỉ có Miêu hầu ngài, đại nhân đại nghĩa, lòng dạ rộng lớn, khởi binh lâu nhất, danh vọng lớn nhất, thực lực lại cường, đủ để phục chúng.” Ngoan Thạch chân nhân trang trọng chắp tay, “Còn thỉnh Miêu hầu vì nghĩa quân, vì thiên hạ thương sinh, gánh vác trọng trách này, lão đạo tất sẽ hết lòng tương trợ.”
Gương mặt già nua của Miêu Hổ biến đổi liên tục, vừa kinh vừa mừng, lại như có sầu lo.
Nhìn thấy dáng vẻ ấy, Ngoan Thạch chân nhân trong lòng trầm xuống, quả nhiên có vấn đề!
Đúng lúc này, Miêu Hổ đại nghĩa lẫm liệt nói: “Được chân nhân tín trọng, lão phu thật sự hổ thẹn, thực không dám giấu diếm, chuyện Thông nhi bị giết trước đó, chỉ là diễn kịch.”
Ách. Ngoan Thạch chân nhân và những người khác đều ngây người, Miêu Hổ lại thắng thắn việc này!
Miêu Hổ vô cùng đau đớn nói: “Lão phu nhất thời không xem xét kỹ, khiến Thông nhi bị người khống chế, thông qua Lương Nghiệp uy hiếp, khiến lão phu phát động nội chiến.”
“Lão phu chỉ có một đứa con trai này, quan tâm sẽ loạn, bị mỡ heo che mắt, lên thuyền giặc. Nhưng sau khi nghe chân nhân nói những lời tâm huyết, lão phu hoàn toàn tỉnh ngộ, việc nhà là nhỏ, việc thiên hạ là lớn. Vì nghĩa quân, vì thương sinh, lão phu coi như không có đứa con trai này!”
Hắn nói năng hùng hồn, một bộ xả thân vì đại nghĩa.
Thật là bậc kiêu hùng! Ngoan Thạch chân nhân và "nghe lén" Đỗ Hoài Thương, Mạnh Kỳ đều tự nhiên mà sinh ra cảm khái như vậy.
Cơ hội tương tự có lẽ cả đời chỉ có một lần, còn con trai sau này có thể sinh lại!
“Hay! Miêu hầu quả thực đại nhân đại nghĩa, khiến ta hổ thẹn!” Một giọng nói quen thuộc truyền vào tai Miêu Hổ. Hắn nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện Đỗ Hoài Thương tay cầm "Thừa Thiên kiếm" vàng óng ánh từ phía sau bước ra, khí tức bộc phát, hạo đãng tôn quý.
“Đỗ thiên vương?” Miêu Hổ thất thanh, không kìm được nhìn về phía giường bệnh, chỉ thấy người trên giường đã biến hóa, bạch y tiêu sái, tuấn mỹ vô trù, khóe miệng mỉm cười.
Đỗ Hoài Thương biểu hiện rõ cảm xúc trên mặt: “Đỗ mỗ được thượng sư tương trợ, đã sớm khôi phục thương thế, nghe nghĩa quân bên trong lòng người dao động, có kẻ giấu gian tế, cho nên muốn thử một phen. Nào ngờ Miêu hầu lại thâm minh đại nghĩa như vậy, khiến Đỗ mỗ thật sự hổ thẹn khó tả!”
Sắc mặt Miêu Hổ khẽ biến, nhìn nhìn thần binh trong tay Đỗ Hoài Thương, lại nhìn Ngoan Thạch chân nhân và vị thượng sư thần bí Mạnh Kỳ, chợt khôi phục bình thường, tiến lên một bước, "kinh hỉ" nói: “Việc thăm dò là không thể tránh khỏi, nếu lão phu và Đỗ thiên vương đổi vị trí, cũng sẽ làm như vậy. Có thể thấy thiên vương thức tỉnh, lại chủ trì đại cục, lão phu an lòng a!”
Nói xong, hắn chỉ Mạnh Kỳ: “Vị thượng sư này tối qua đã từng gặp?”
“Ta chỉ dùng hóa thân mê hoặc địch, bản thể lẻn vào đại doanh triều đình, may mắn không làm nhục mệnh, chém giết Ảnh Vương, trợ Đỗ thiên vương khôi phục như lúc ban đầu.” Mạnh Kỳ nói ngắn gọn sự tình, để Miêu Hổ tin rằng triều đình thực ra yếu ớt, nghĩa quân đang trở nên mạnh mẽ.
Quả nhiên, Miêu Hổ lập tức thất thanh: “Tại đại doanh triều đình giết Ảnh Vương?”
Tưởng thần binh là giả? Tưởng Võ Hoàng cùng mặt khác ba cường giả hàng đầu là giả? Tưởng Ảnh Vương, nhị phẩm cường giả là giả?
“Việc này không thể lừa người, không bao lâu, Miêu hầu sẽ xác nhận.” Ngoan Thạch chân nhân lạnh nhạt nói.
Miêu Hổ áp chế vẻ kinh nghỉ bất định, nhìn Mạnh Kỳ thật sâu, chắp tay nói: “Thiên Vương vừa phục, lão phu xin nghe theo chỉ thị!”
Hắn dừng một chút nói: “Bất quá trước đó, có thể giúp lão phu cứu con trai ra không?”