"Nồi?" Diệp Ngọc Kỳ điềm tĩnh, lạnh lùng là thế, vậy mà khẽ ngẩn người, cảm thấy câu hỏi của mình và câu trả lời của Mạnh Kỳ chăng liên quan.
Mạnh Kỳ vội thu lại nụ cười tươi, nghiêm mặt nói: "Ở quê có câu 'đổ vỏ', nghĩa là gánh trách nhiệm."
Hắn giải thích thêm: "Tính ra thì, Thiên Tru phủ dị động là do ta thăm dò Cửu Trọng Thiên, gây ra không ít biến cố, dẫn đến Thiên Phạt môn – nơi nuôi dưỡng Thiên Tru phủ – sụp đổ. Việc Cổ Nhĩ Đa tấn chức Địa Tiên ít nhiều cũng có trách nhiệm của ta."
Sự chú ý của Diệp Ngọc Kỳ nhanh chóng chuyển hướng, bỏ qua cái gọi là "nồi". Đôi mắt nàng tựa như tinh không, thăm thẳm mà ẩn chứa ánh sáng rực rỡ: "Thiên Phạt môn sụp đổ khiến Thiên Tru phủ dị động, tạo điều kiện cho Cổ Nhĩ Đa. Thời gian khớp như vậy, hẳn không sai. Xem ra Cổ Nhĩ Đa thật sự đã đột phá lên Địa Tiên."
Giọng nàng mang theo một hương vị khó tả, có chút bất bình. Dù Cổ Nhĩ Đa tấn chức trước tỷ phu nhà mình, nhưng trước khi có được tuyệt thế thần binh, gã vẫn luôn thiếu một chút. Giờ tỷ phu trải qua bao khổ ải, cuối cùng tìm ra con đường, bước lên một bước, còn Cổ Nhĩ Đa chỉ ngồi ở Kim trướng mà có việc vui đến, dễ dàng đuổi kịp, sao không khiến người ta oán giận?
“Tà ma cửu đạo vốn mâu thuẫn sâu sắc, gần như không thể liên thủ, trừ phi có cao nhân đủ sức trấn áp. Việc Cổ Nhĩ Đa thành tựu Địa Tiên chăng khác nào giải quyết nghỉ nan lớn nhất này. Thêm vào đó, Ma Sư mưu đồ sâu rộng, trí kế vô vàn, gan lớn tày trời, lại giỏi giật đây, châm ngòi thổi gió. À, có lẽ cả La giáo nữa. Bọn chúng lục tục kéo nhau tới Kim trướng hội minh cũng không phải chuyện không thể tưởng tượng. Mạnh Kỳ phân tích tin tức thứ hai.
Dựa vào hiểu biết hạn chế của mình về cao tầng tà ma cửu đạo, người có năng lực, có khí phách, có động cơ thúc đẩy cửu đạo hội minh chỉ có "Ma Sư" Hàn Quảng và Cố Tiểu Tang – Cố yêu nữ. Cụ thể là ai, từ dấu vết Chu quản gia bị diệt khẩu, Mạnh Kỳ nghiêng về Ma Sư hơn. Nhưng sau chuyện này, Cố yêu nữ rất có thể nhúng tay vào, thừa nước đục thả câu, mượn gà đẻ trứng, hoàn thành bố cục riêng.
Thiên hạ càng loạn, tà ma càng vui!
Khuôn mặt thanh tú của Diệp Ngọc Kỳ trầm tĩnh như mặt nước, chậm rãi nói: "Nếu tà ma cửu đạo hội minh ở Kim trướng, phía bắc có Cổ Nhĩ Đa và Đại Mãn, phía nam có Huyết Hải La Sát, phía tây có Đại A Tu La Mông Nam, trung tâm có Độ Thế Pháp Vương và Ma Sư, số lượng Pháp Thân đã ngang ngửa chính đạo. Nếu chúng lại chiêu tập các bộ tộc thảo nguyên, các bộ lạc Nam Man, cường giả Tây Vực, mời chào tà ma cự phách Nam Tấn, đất Chu và Đông Hải, thì ở phương diện Tông Sư, ở phương diện tuyệt đỉnh cao thủ, đã không hề kém các môn phái, triều đình và thế gia bao nhiêu."
Đạo gia tam tông, Phật môn tứ tự, Cầm Kiếm lục phái, Thiên Hạ lục phách, Thế gia thập tứ, trừ Chỉ Xích Thiên Nhai Lan Kha Tự, tổng cộng ba mươi hai nhà, hợp lực gần như có thể đối kháng cả thiên hạ. Dù chia thành Nam Tấn và Bắc Chu, lực chiến cao tầng riêng lẻ vẫn hơn thảo nguyên, Tây Vực và Nam Hoang. Thêm năm vị Pháp Thân chính đạo thực lực tương đối mạnh, tà ma cửu đạo lại kiềm chế lẫn nhau, nên mới có thể vững vàng ngăn chặn thế cục, khiến tả đạo ai cũng kêu đánh hoặc rút về Nam Hoang.
Nay Cổ Nhĩ Đa thân chứng Địa Tiên, trong mắt thế nhân lại là thiên hạ đệ nhất, hơn nữa cảnh giới chênh lệch với các Pháp Thân khác, lại còn nắm trong tay tuyệt thế thần binh. Dù chưa nói đến việc hợp nhất cửu đạo, nhưng ít ra có thể trấn trụ chúng, không để nội chiến nổ ra, hơi chút xoắn chúng thành một sợi dây thừng. Lại thêm có người giật dây, xe chỉ luồn kim, xu thế phản phác của tả đạo đã thoáng hình thành!
"Phong Vương Cao Lãm ngấm ngầm cấu kết với Ma Sư, không biết có dính líu đến việc này không." Mạnh Kỳ lo lắng nhắc nhở.
Trong ánh mắt Diệp Ngọc Kỳ phảng phất có Tinh Hà đang chảy, hồi lâu không nói.
Cứ như vậy, kết cấu 6 vs 6 Pháp Thân biến thành 5 vs 7!
Gió từ ngoài thổi vào, lay động mái tóc Diệp Ngọc Kỳ, khiến khí chất băng hàn phiêu dật của nàng càng thêm nổi bật. Mạnh Kỳ thản nhiên nói: "'Đại A Tu La' Mông Nam từ phía tây, Huyết Hải La Sát từ phía bắc tiến lên, hai vị Pháp Thân Đại Tấn e là khó thoát thân. À, không biết Cổ Thần có ra khỏi Nam Hoang không. À, Không Văn phương trượng xem Tổng cương Như Lai thần chưởng thu hoạch lớn nhất, lại trải qua đau khổ trước đó, không biết có phát sinh Hàng Long La Hán Kim Thân, chứng được Bồ Tát quả vị hay không..."
Hắn tư duy phát tán, nghĩ đến đâu nói đến đó.
Diệp Ngọc Kỳ thu hồi suy nghĩ, lắc đầu: "Nghe đồn từ trước đến nay, Cổ Thần chưa từng ra khỏi Nam Hoang."
"Không Văn phương trượng tháng trước đến Họa Mi sơn trang, cùng tỷ phu đàm thiện luận đạo. Nghe ý ông ấy, việc Tổng cương Như Lai thần chưởng quả thật thu hoạch rất lớn, sờ được đến ngưỡng cửa Bồ Tát quả vị, nhưng muốn đột phá, còn phải tích lũy vài năm, 'nội mật Bồ Tát hạnh, ngoại hiển từ bi tích'."
Tà ma loạn thế, cứu vãn thế nhân, là cơ hội lớn để chứng Bồ Tát quả vị, nhưng trước mắt không có tác dụng gì... Mạnh Kỳ thầm than một tiếng: "Hà Thất tiền bối, Xung Hòa tiền bối, Lục tiền bối, ba người đối kháng Địa Tiên Cổ Nhĩ Đa cầm Thiên Tru phủ, Ma Sư Hàn Quảng, Đại Mãn và Độ Thế Pháp Vương, không biết thắng bại thế nào, tùy thời còn có khả năng gia nhập Cao Lãm chấp chưởng Nhân Hoàng kiếm..."
Hai kiện tuyệt thế thần binh!
Diệp Ngọc Kỳ mím môi: "Phải xem Thiên Tru phủ tỉnh lại đến mức nào. Nếu là tiêu chuẩn Địa Tiên định phong, tỷ phu một người một kiếm có thể thắng Cổ Nhĩ Đa."
Nói là thắng, không phải cản!
Điểm này, Mạnh Kỳ không hề nghi ngờ. Lục đại tiên sinh thoáng có truyền thuyết đặc thù tuyệt đối không phải để trưng, dù ở đây không thể như trong thế giới thần ma, một kiếm ra mà thiên địa sửa, vẫn có thể thắng Địa Tiên, tỷ như cái "nhập vi" khiến người ta kinh sợ.
"Còn nếu Thiên Tru phủ thức tỉnh đến cấp độ Thiên Tiên thì sao?" Hắn đưa ra suy xét xấu nhất.
Nếu là cấp độ truyền thuyết, Cổ Nhĩ Đa hội minh tà ma cửu đạo chẳng còn ý nghĩa gì, một người một rìu treo lên đánh cả thiên hạ, cho đến khi tuyệt thế thần binh khác cảm thấy nguy cơ mà thức tỉnh.
Bốn phía Diệp Ngọc Kỳ như có ánh sáng lấp lánh hiện lên, phảng phất nàng đang đứng ở trung tâm vũ trụ. Một lúc sau nàng mới nói: "Cùng Xung Hòa đạo nhân liên thủ có thể kháng cự.”
Nàng thực sự tin tưởng tỷ phu nhà mình... Mạnh Kỳ bỗng nhận ra một vấn đề: "Xung Hòa tiền bối nay đã tấn chức Địa Tiên rồi sao?"
Diệp Ngọc Kỳ dùng truyền âm: "Trước khi về trang, ta gặp Thiên Tôn. Ông biết sự việc gấp gáp, bản thân cũng đang trên đà đột phá, nên dùng Luân Hồi phù. Mấy hơi sau, ta đã thấy Tru Tiên kiếm trận cấp Địa Tiên."
"Tru Tiên kiếm trận cấp Địa Tiên thêm Lục tiền bối thoáng có truyền thuyết đặc thù, mới có thể cản Thiên Tru phủ thức tỉnh đến cấp Thiên Tiên thêm Cổ Nhĩ Đa?" Mạnh Kỳ nghe Linh Bảo Thiên Tôn đột phá, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Ngọc Kỳ khẽ gật đầu: "Ta từng thấy Thiên Tiên tàn lưu trong không ít di tích. Chênh lệch đại cảnh giới không phải nói có thể san bằng là san bằng được."
Kiếm Cuồng Hà Thất một mình cản ba. Cùng với Cao Lãm lập trường chưa rõ? Mạnh Kỳ hít một hơi lạnh, cảm thấy tình thế có chút nghiêm trọng.
"Cũng không tính là tuyệt cảnh." Diệp Ngọc Kỳ đột nhiên nói.
"Hả?" Mạnh Kỳ không hiểu nhiều về chiến lực cao tầng.
"Cổ Nhĩ Đa bản thân chỉ là Địa Tiên, thao túng Thiên Tru phủ cấp Thiên Tiên tất nhiên không thể kéo dài. Mà các gia các phái, ai không có thần binh trấn áp, ai không có đại trận thủ hộ, ai không có xá lợi tử, thi hài Pháp Thân làm nội tình? Dù Kiếm Cuồng chỉ có thể ngăn cản một vị Pháp Thân, hai vị còn lại cũng không diệt được thế lực đứng đầu trong chốc lát. Chỉ là tài nguyên sẽ bị đoạt lấy nhiều hơn, thế lực trung kiên giang hồ khó tránh khỏi tổn thất thảm trọng." Diệp Ngọc Kỳ giải thích.
Thế lực đứng đầu không ai dễ xơi!
Chiến lực chuẩn Pháp Thân hoặc không thể kéo dài, hoặc có chỗ thiếu hụt, linh động không đủ. Dù xuất động mười hai mươi người mà không có Pháp Thân thực sự, trừ khi có thể chính xác vây quanh địch nhân Pháp Thân, mới có khả năng kích sát. Bằng không rất dễ bị đối phương thả diều, càng kéo dài càng nguy hiểm. Vì vậy, "chúng" có thể đục nước béo cò trên chiến trường Pháp Thân, hoặc liên lụy một hai, chứ hễ đối mặt trực diện, tàn bại chi là chuyện sớm muộn.
Nhưng thủ hộ tông môn và gia tộc thì dư dật.
Mạnh Kỳ gật đầu, bỗng nhíu mày: "Nếu một vị Pháp Thân thêm thần binh, nội tình của tà ma cửu đạo, cùng Tông Sư Nam Hoang, thảo nguyên và Tây Vực, đồng thời vây công một thế lực đứng đầu, có thể nhanh chóng phá sơn môn không?"
Đến chiến đấu cấp Ngoại Cảnh, tính cơ động là vấn đề không thể bỏ qua, khác biệt bản chất với chiến tranh thông thường.
Cao nhân Pháp Thân có thể gần như xuyên thấu hư không gấp rút lên đường. Tông Sư nếu phân tán, cơ động xâm lược các nơi rất dễ bị nhất nhất thư sát. Đây cũng chính là nguyên nhân nhiều lần thảo nguyên Nam hạ không gây ra quá nhiều phá hoại. Nhưng khi Pháp Thân phe địch chiếm ưu thế, tình huống sẽ hoàn toàn khác, Tông Sư Nam Tấn và Bắc Chu thậm chí không dám ló đầu ra, chỉ có thể giữ vững nhà mình!
Diệp Ngọc Kỳ trầm tư: "Có khả năng.”
Chuẩn Pháp Thân dù mạnh đến đâu cũng không phải Pháp Thân thực sự. Đối mặt nhiều cường địch như vậy, trừ mấy nhà đang ở trạng thái cường thịnh, còn lại không hẳn cản được.
Bỗng nhiên, Diệp Ngọc Kỳ nhận ra sơ hở trong lời Mạnh Kỳ: "Một vị Pháp Thân? Còn một vị đâu?"
"Đương nhiên là tập sát người đến cứu viện." Mạnh Kỳ thở hắt ra, vây điểm đánh viện binh, khiến chiến lực chuẩn Pháp Thân không thể phát huy sở trường, bộc lộ triệt để thiếu sót.
"Vậy chỉ có thể các nhà tự giữ, hy vọng khi Cổ Nhĩ Đa không chống đỡ nổi, nhà bị công kích kia vẫn có thể cầm cự, hoặc bố trí bẫy, các nhà dốc toàn lực, vây sát hai vị Pháp Thân." Diệp Ngọc Kỳ cùng Mạnh Kỳ suy diễn tình huống xấu nhất.
Nếu vậy, cấp độ trung kiên giang hồ chính đạo sẽ bị đả kích mang tính hủy diệt, xuất hiện đứt gãy lớn
Nếu để chúng trốn vào các gia các phái, có thể bị cài gián điệp.
Đến đây, nàng dừng lại rồi nói: "Hiện tại tình hình Thiên Tru phủ chưa rõ, Cao Lãm lập trường khó đoán, còn thiếu nhiều tin tức, chúng ta thảo luận suông như vậy không nghiêm cẩn. Vẫn là mau chóng điều tra rõ việc này. Nhưng có một điểm phải đề phòng ngay: nội ứng của tà ma cửu đạo. Chúng truyền thừa nhiều đời, không ít kẻ trà trộn vào các thế lực đứng đầu. Nếu thật sự xuất hiện cục diện các nhà chỉ có thể cố thủ, chúng chính là nhân tố nguy hiểm nhất. Phải mau chóng báo cho các gia các phái, điều tra ra nội gian."
"Loại nội gian này nếu dễ tìm thì đã tìm ra từ lâu." Mạnh Kỳ nghĩ ngợi: "Sau khi tin tức bị lộ, Cổ Nhĩ Đa không lập tức Nam hạ, chứng tỏ việc hội minh tà ma cửu đạo chưa triệt để thành công, chắc chắn còn đang mượn sức các cự phách tả đạo khác. Có thể bắt tay từ phương diện này, tìm ra nội ứng, thậm chí phá hoại hội minh."
Diệp Ngọc Kỳ không đổi sắc mặt: "Ta cũng có ý này, tính đến Bồi kinh, nhờ Tào Hiến Chi biến hóa trà trộn vào."
Nghe đến tên Tào Hiến Chi, Mạnh Kỳ bỗng nhớ ra một chuyện, mày nhăn càng chặt: "Ta và Xung Hòa tiền bối từng phát hiện Kim Trướng Shaman bí mật liên hệ với Tào gia ở Bồi kinh, không biết Tào Hiến Chỉ có biết không."
Nếu Tào gia bị mượn sức, phản bội vào thời khắc mấu chốt, không biết bao nhiêu thế lực đứng đầu sẽ gặp họa!
Thần sắc Diệp Ngọc Kỳ khẽ biến, lộ vẻ ngưng trọng: "Vậy phải nghĩ cách thử hắn trước đã, nhưng việc điều tra nội ứng không thể trì hoãn..."
Nàng nhìn Mạnh Kỳ: "Hay là ngươi dùng thân phận Độc Thủ Ma Quân ra mặt?"
Diệp Ngọc Kỳ biết Mạnh Kỳ là con trai Độc Thủ Ma Quân, cũng biết khả năng biến hóa của hắn. Sau khi phát hiện Hắc Bảng có nhiều Độc Thủ Ma Quân, nàng đã đoán được đại khái hư thực.
Mạnh Kỳ cười khổ: "Thân phận Độc Thủ Ma Quân, Cố yêu nữ La giáo biết. Nói không chừng còn đoán được, dùng "hắn' ra mặt chăng khác nào đưa hàng tới cửa."
Đưa hàng tới cửa... Diệp Ngọc Kỳ miễn cưỡng hiểu ý. Nghe vậy nàng trầm tư, tính tìm cách khác.
Lúc này, Mạnh Kỳ hít sâu nói: "Nhưng có thể dùng thân phận Độc Thủ Ma Quân tiếp xúc các cự phách tả đạo khác, sau đó 'thay vào đó'."
"Với thực lực hiện tại của ngươi vẫn rất nguy hiểm." Đột nhiên, giọng Lục đại tiên sinh vang lên: "Nếu có gì không ổn, hỏa chủng chính đạo không thể diệt, mà ngươi là người có hy vọng nhất. Đến lúc đó, ẩn mình tu luyện, từ từ tính sau."
Mạnh Kỳ có chút cảm động, lớn tiếng nói: "Tổ còn không giữ được thì giữ trứng làm gì? Vãn bối có thù với Ma Sư, Huyết Hải La Sát. Không có các vị tiền bối phù hộ, trốn đi đâu cũng không thoát. Chuyện đến trước mắt, nếu không có đường lui, vậy thì đánh cược một phen!"
Hắn thầm đếm kẻ thù, bỗng linh quang chợt lóe: "Quan hệ giữa Hàn Quảng và Yêu tộc không phải là ít. Đến lúc đó, nói không chừng chúng sẽ thừa gió bẻ măng.”
Nếu vậy, lực lượng Pháp Thân phe địch sẽ bành trướng đến mức đáng sợ.
"Cao Lãm có Nhân Hoàng kiếm, nếu dính líu đến Yêu tộc, lập trường của hắn sẽ thay đổi. Thậm chí dưới nguy cơ, càng tiến thêm một bước thức tỉnh Nhân Hoàng kiếm, tình huống sẽ không hoàn toàn tuyệt vọng." Lục đại tiên sinh nói từ xa.
Ta đi, lẽ nào mục đích của Cao Lãm là cứu Nhân tộc khỏi thủy hỏa, không có thủy hỏa thì tạo ra thủy hỏa cũng được! Đầu óc Mạnh Kỳ rối bời.
Lục đại tiên sinh tiếp tục: "Nếu ngươi có cảnh giới Tông Sư, phối hợp biến hóa chi thuật, trà trộn vào nguy hiểm coi như thích hợp, nhưng hiện tại..."
Diệp Ngọc Kỳ im lặng gật đầu, nên nàng mới nghĩ đến Tào Hiến Chi trước tiên.
Mạnh Kỳ cười hắc hắc: "Vậy cho vãn bối đi tăng lên cảnh giới trước đã."
Luân Hồi phù nên dùng thì phải dùng, sau này còn cơ hội đạt được.
Đây vốn là ý tưởng đột nhiên nảy ra sau khi hắn đánh bại thích khách Lam Giai. Trước thông qua Địa Bảng loan tin về trạng thái của mình, câu ra kẻ thù, sau đó nhập Phong Thần ma luyện. Ngọc Hư cung thì để sau lại tìm cơ hội!