U ám, hỗn độn bao trùm, sau lưng Mạnh Kỳ hiện ra "Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng” với vô vàn biến hóa, bao hàm vạn sự vạn vật, nhân nhân quả quả, trước sau co rút vào một điểm không thể diễn tả. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, có lẽ sẽ thấy đó là một tôn đạo nhân chỉ tướng, quá khứ, hiện tại, tương lai cùng tồn tại, ẩn chứa hết thảy khả năng và năng lượng.
Hư không bốn phía rung động, những quy luật và pháp lý vô hình, vô chất đan xen hiện ra thành thực thể, chậm rãi dung nhập vào "Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng".
Trong khoảnh khắc đó, Mạnh Kỳ phảng phất tìm thấy "Bản thân", thấy được "Ta khác", hai người cấu kết, khí cơ dẫn dắt, tự nhiên mà bước lên tầng thứ hai của thiên thê, mở ra cánh cửa Tông Sư.
Ràng buộc không thể giải thích và sự liên kết nhân quả sâu sắc khiến Mạnh Kỳ tin rằng người trong quan tài chính là thân thể của mình ở Địa Cầu. "Ta" là duy nhất, thân thể chia làm hai, nên mượn mối liên hệ kỳ lạ này, "Thân thể Địa Cầu" điên cuồng hấp thu nguyên khí, xen lẫn pháp lý Đại Nhật, hướng tới thân thể trước mắt diễn biến, dù là dung mạo, thể phách mạnh mẽ hay huyết nhục có linh!
Chung quanh dần trở nên u ám, hoảng hốt, vô tri vô giác, Đại Địa chi lực suy yếu, điện quang, nguyên từ chi lực suy giảm, cảm giác thời gian trôi qua mờ nhạt, tựa như ảo giác, phảng phất trở về thuở ban sơ. Nó khiến người mơ hồ, khiến thân thể có cảm giác băng giải rồi lại ngưng tụ vào viên cầu, khiến việc câu động đại bộ phận thiên địa chi lực trở nên khó khăn, khiến người phân biệt không rõ trên dưới trái phải trước sau, khiến người nhận định sai lệch về thời gian, dù là tự mình ra tay hay người khác công kích, đều dường như không nắm bắt đúng thời cơ.
Đây chính là "lĩnh vực” của "Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng”!
Nếu luyện đến cảnh giới cao nhất, nó quả thực là trường hà thời gian, bát hoang lục hợp ngưng tụ ở một điểm, đem địch nhân trực tiếp kéo đến trạng thái gần như "Vô"!
Mắt Mạnh Kỳ vẫn không nhắm lại, nhìn "chính mình" trong quan tài diễn biến, tăng lên. Cảm thụ Pháp Tướng cùng pháp lý bước đầu giao hòa, chưởng khống thiên địa, cảm thụ sự giao hòa này tăng cường Bát Cửu, cảm thụ cảnh giới Tông Sư.
Vô thanh vô tức, Mạnh Kỳ thu hồi "Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng", u ám hỗn độn biến mất. Hai ngọn đèn Lưu Ly lay động ánh lửa, một lần nữa chiếu sáng bên trong quan tài.
"Thân thể Địa Cầu" cũng đã bước vào Tông Sư, nội cảnh hoàn thiện, khiếu huyệt tương đồng, tùy thời tùy chỗ đều có thể hiện ra cảm giác "Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng". "Hai người" một nằm một đứng, khác biệt duy nhất là: Mạnh Kỳ trong quan tài mắt nhắm nghiền, sinh cơ nội tàng, không có cảm giác linh động, còn Mạnh Kỳ đang đứng thì hai tròng mắt sâu thẳm, sinh cơ tràn trề.
Hai người đối diện. Mạnh Kỳ có cảm giác soi gương vi diệu, nhưng ràng buộc và nhân quả kỳ lạ giúp hắn phân biệt được đâu là thân thể nguyên bản của rrùnh, đâu là thân thể lô Từ Viễn mà hắn phụ thân sau khi xuyên việt.
Sao lại xuất hiện ở đây?
Đời trước ta đâu có gì đặc biệt... Bình thường đọc sách đi làm, thành tích, thiên tư cũng bình thường, tuy thường xuyên ảo tưởng có kỳ ngộ, nhưng mãi đến khi xuyên việt cũng không gặp được...
Quân cờ của đại năng?
Thở sâu, Mạnh Kỳ tập trung tâm thần, cẩn thận đánh giá quan tài, chỉ thấy hai bên thân thể, mỗi bên có một đoàn mây khói. Chúng kéo dài biến hóa, lúc thì là sách, lúc thì là thẻ tre, hoặc dị sắc lộ ra, hoặc vàng óng ánh trang nghiêm, một bên viết [Bát Cửu Huyền Công], một bên viết [Nguyên Thủy Kim Chương].
Bát Cửu Huyền Công pháp thân thiên, Nguyên Thủy Kim Chương pháp thân tống cương. Thân thể Địa Cầu của mình, Đạo Nhất ấn. Đây chính là lời Dương Tiễn nói "Ta muốn hết thảy đều ở Ngọc Hư Cung”?
Nhưng ta còn muốn Tam Bảo Như Ý, Phiên Thiên Ấn và các thần binh pháp bảo khác... Mạnh Kỳ oán thầm một câu. Ý niệm vừa động, vì không muốn trì hoãn, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, với tâm lý "vào túi cho chắc", sau khi thử qua không có cạm bẫy, lập tức thu "hai luồng mây khói", sắc mặt trở nên ngưng trọng, Nguyên Thần đột nhiên độn ra, đầu nhập vào thân thể trong quan tài.
Nguyên Thần nhập thể, như nước với sữa, không hề bài xích, ngược lại khơi dậy cảm giác thân thiết, linh động, Mạnh Kỳ phảng phất như người xa quê trở về nhà.
"Mạnh Kỳ Địa Cầu" trong quan tài từ từ mở mắt, hoạt động tay chân, hiện ra Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng.
"Quả thật có thực lực Tông Sư..." Mạnh Kỳ khẽ nhíu mày, không thể giải thích sự tình thần kỳ tùy theo biến hóa này.
Chắng lẽ liên quan đến bản ngã, bản chất liên hệ của "ta khác”?
Đồng thời, Mạnh Kỳ nội quan Nguyên Thần, phát hiện có bốn món đồ theo chuyển dời: một là chân ý truyền thừa của "Đạo Nhất Ấn", một là chân ý truyền thừa của "Duy Ngã Độc Tôn", còn lại là Đại Đạo chi thụ và yêu dị huyết đào, chúng không hiểu sao lại đi theo mình đến đây.
"Ta vẫn lo lắng thân thể hiện tại nhiều lần được Lục Đạo trị liệu, sẽ lưu lại tai họa ngầm, nay có biến hóa này, tựa hồ vừa hay giải quyết chuyện này." Mạnh Kỳ vừa nghĩ, trong đầu chỉ còn một ý tưởng:
Giấu diếm Lục Đạo Luân Hồi chi chủ!
Nếu lời Cố Tiểu Tang, lời nhắn của Dương Tiễn, hôi thạch đại điện có thể giấu diếm được cảm ứng của Lục Đạo, Ngọc Hư Cung hẳn là cũng có thể!
Về phần bố trí và nhân quả của Ngọc Hư nhất mạch, tạm thời không thể suy xét nhiều như vậy.
Nghĩ là làm, Mạnh Kỳ Nguyên Thần độn ra khỏi thân thể Địa Cầu, quay về thân hình đang đứng, suy xét làm sao giấu diếm được Lục Đạo, những việc khác đều không quan trọng bằng nó, hơn nữa tự thân cũng không rõ giữa hai thân thể rốt cuộc có liên hệ gì, tùy tiện đổi nhục thân dễ xảy ra vấn đề, vẫn nên chậm rãi tìm hiểu, không cần nóng lòng nhất thời, có lẽ đến cuối cùng phải dung hợp hai thân thể để chứng được duy nhất?
Mang đi? Mang như thế nào? Lưu ở đây? Liệu có còn cách nào tiến vào? Suy nghĩ ngổn ngang, Mạnh Kỳ do dự khó quyết, tuy không rõ thân thể Địa Cầu sẽ mang đến biến hóa gì, nhưng mơ hồ cảm thấy đây là một chuyện rất trọng yếu.
Trong "Đạo Nhất Điện", người thần bí mặc hắc bào thu tay từ trán xuống, hừ lạnh một tiếng:
"Tìm được rồi!"
Nguyên từ vặn vẹo hư không, điện quang hóa hình cung tán loạn, hắn nháy mắt biến mất tại "Đạo Nhất Điện".
Bên ngoài Thanh Đồng đại môn của điện các, điện quang chợt lóe, thân ảnh người thần bí như ẩn như hiện.
Đúng lúc này, điện các như có cảm ứng, chấn động, quan tài phía sau cũng khẽ run, bắn "thân thể Địa Cầu" của Mạnh Kỳ ra, bay về phía "bản tôn" của hắn.
Mạnh Kỳ còn chưa kịp tiếp lấy thân thể, sóng gợn hư ảo từ nơi cao nào đó đẩy ra, Ngọc Hư Cung càng thêm cao diệu, khó có thể cân nhắc.
Sóng gợn chạm vào người, Nguyên Thần Mạnh Kỳ tối sầm lại, nhục thân chấn động, bị na di ra khỏi Ngọc Hư Cung.
Tần Mục Công và đám người vừa bài trừ vài đạo cấm pháp, đặt chân vào một đại điện, cũng gặp phải sóng gợn hư ảo.
"Lần này mở ra sao lại ngắn thế?" Tần Mục Công sửng sốt thở dài, rồi cũng bị bài xích ra khỏi Ngọc Hư Cung.
Người mặc hắc bào vừa hiện thân đã bị sóng gợn hư ảo đánh trúng, thân thể đột ngột sụp đổ, băng giải thành một đống thịt nát, bị hắc bào che phủ.
"Hắn rốt cuộc tìm thấy cái gì?" Ý niệm thoáng vang vọng, rồi bị sóng gợn hư ảo thôn phệ.
Ngọc Hư Cung quay về yên tĩnh, Tuyên Cổ không đổi.
...
Thân thể chợt nặng, Nguyên Thần phục thanh, Mạnh Kỳ tìm lại cảm quan. Phát hiện mình đã trở về Lâm Truy vương cung, trở về tĩnh thất do Tề Hoàn Công cung cấp.
"Cơ thể của ta đâu?" Mạnh Kỳ nhìn quanh, không thấy gì, lập tức ngừng thở, điều hòa tâm thần, tĩnh tâm cảm ứng. Tính toán mượn ràng buộc nhân quả để tìm kiếm.
Trong mắt hắn còn chưa kịp hiện ra nhân quả chi tuyến, đã cảm nhận được "thân thể Địa Cầu". "Hắn" đang nằm trong một sơn động bí ẩn nào đó, không có hồn phách, không có ý niệm dao động, lặng lẽ nằm.
Linh quang Mạnh Kỳ chợt lóe, Nguyên Thần toàn lực vận chuyển, ý đồ thao túng "thân thể mình".
Trong sơn động, "Mạnh Kỳ" đột nhiên ngồi dậy, hai mắt đờ đẫn, nhất cử nhất động có vẻ cố hết sức.
Hô! Mạnh Kỳ ở Lâm Truy thở dài, chỉ cảm thấy tiêu hao rất lớn, khó có thể duy trì, "Mạnh Kỳ" trong sơn động lập tức dựa vào tường, không còn động tĩnh.
"Như vậy tựa hồ có thể giấu diếm được Lục Đạo Luân Hồi chi chủ..." Mạnh Kỳ bỗng nảy ra ý tưởng này.
Thật sự là các đại năng đang chơi cờ?
Là Nguyên Thủy Thiên Tôn, hay là Dương Tiễn?
Thoáng cảm thấy sợ hãi, Mạnh Kỳ quay về bình thản, nợ nhiều không lo, hơn nữa chỉ có các đại năng liên lụy, chơi cờ lẫn nhau, mình mới có thể tìm được một đường cơ hội, nhảy ra khỏi ván cời
Tạm thời gác lại suy tư về chuyện này, Mạnh Kỳ kiểm tra thu hoạch cuối cùng, [Nguyên Thủy Kim Chương] và [Bát Cửu Huyền Công].
Mây khói vàng óng ánh trang nghiêm thần thánh, lúc nào cũng biến ảo ngoại hình. Không biết chịu tải ở vật gì, nhưng có thể thấy rất nhiều chữ triện huyền ảo bay lên, có thể nhìn thấy vô số hình ảnh khó có thể cảm ngộ thoáng hiện.
Tinh thần thò vào, một thiên văn tự không tính là dài ánh vào đầu Mạnh Kỳ, nhưng diễn biến theo sau vô cùng phức tạp, kim văn chữ triện, tiên đồ đạo phổ, không thiếu thứ gì, khiến người đầu váng mắt hoa.
"Quả thật là [Nguyên Thủy Kim Chương] pháp thân thiên tổng cương, sau khi trở về dùng nó đổi 'Nguyên Tâm Ấn' lấy 'Phiên Thiên Ấn' và 'Mậu Kỷ Ấn', như vậy ta có tổng cương, có năm ấn trong tay, tạm thời không lo tu luyện sau này và hoàn thiện bộ phận nguyên thủy của Pháp Thân." Đến lúc này, tinh thần Mạnh Kỳ mới thoát khỏi sự kinh hãi trong chuyến đi Ngọc Hư, lộ ra nụ cười vui sướng.
Thu hồi [Nguyên Thủy Kim Chương], Mạnh Kỳ lại kiểm tra [Bát Cửu Huyền Công].
"Chỉ có ba thiên đầu?" Bỗng nhiên, Mạnh Kỳ khẽ "Di" một tiếng, vội vàng lật xem, phát giác cuối cùng có ý niệm quen thuộc truyền đến:
"Truyền thuyết chi lộ, tiên kiến tự thân, mỗi người bất đồng, đường có điều bất đồng, tìm đến 'Bản thân' trước, nếu xem trước pháp của tiền nhân, sẽ ảnh hưởng tự thân, lặp lại tiền nhân, cho nên 'Bát Cửu Huyền Công' chỉ chừa ba thiên đầu, ngày sau hữu duyên sẽ được."
Ý niệm của Dương Tiễn! Mạnh Kỳ khẽ gật đầu, có chuyện Lục đại tiên sinh ở phía trước, hắn có thể lý giải quan điểm này.
"Bát Cửu Huyền Công" ba thiên đầu, chiêu thức pháp thân vẫn chỉ có Vạn Vật Phản Hư, Huyết Nhục Hữu Linh và Bồ Đề Tuệ Nhãn, nhưng mỗi một loại biến hóa đại yêu và thần linh đều đối ứng với chiêu thức pháp thân, cộng lại cũng tương đối khả quan, tỷ như Chúc Cửu Âm "Tuế Nguyệt Lưu Thương".
Quả nhiên là dung nạp biến hóa, Bát Cửu Huyền Công tu luyện phiền phức. Mạnh Kỳ đưa ra lời bình, chờ đợi Tạ Hoàn Công trở về.
............
"Ngươi quả nhiên có duyên với Ngọc Hư Cung..." Trong tĩnh phòng, Tiểu Bạch, Tề Hoàn Công, nhìn Bàn Đào, nhìn [Nguyên Thủy Kim Chương] pháp thân thiên tổng cương, nhìn [Bát Cửu Huyền Công] pháp thân ba thiên đầu, nhìn Nguyên Tâm Ấn, nhìn Thái Ất Phân Thần Đan, trầm mặc hồi lâu, rồi mới thở dài một tiếng.
Đều là môn hạ Ngọc Hư, lần trước mình lại không đạt được gì, người so với người, tức chết người.
Còn có Đạo Nhất Ấn nữa chứ... Mạnh Kỳ thầm nghĩ.
Tê Hoàn Công khẽ gõ mặt bàn, nghiêm mặt nói: "[Nguyên Thủy Kim Chương] pháp thân thiên tổng cương, Nguyên Tâm Ấn, Bàn Đào, quá mức vô giá, tuy rằng xem như liên thủ, nhưng lão đạo nhận thì tâm hư, không bằng như vậy, lão đạo dạy ngươi Tụ Lý Càn Khôn, coi như huề nhau.”
"Sư thúc, không cần phải tính toán như vậy..." Mạnh Kỳ vốn định khiêm tốn vài câu, nghe được nửa câu cuối, nhanh chóng chốt hạ, cuối cùng "rụt rè" hỏi: "Sư thúc, đệ tử có chút chuyện khó khăn, không biết có thể mượn 'Đả Thần Tiên' dùng một thời gian?"
Tề Hoàn Công cười nói: "Trấn quốc chi vật, không thể cho mượn, nhưng lão đạo có thể mang theo Đả Thần Tiên, giúp ngươi hoàn thành chuyện khó khăn."
Như vậy hình như không được thì phải? Mạnh Kỳ gãi gãi đầu, liên lụy đến luân hồi rồi.