Lưu Hỏa hóa nhật, chiếu khắp tứ phương, quang mang sáng lạn, không phân biệt cường nhược dày mỏng. Đao thế trầm trọng, dường như toàn bộ lực lượng đều ngưng tụ ở mũi đao, mơ hồ hình thành một điểm đen tối, một lốc xoáy khủng bố. Hai người chạm vào nhau giữa không trung!
Ầm vang!
Quần sơn lay động, chim muông kinh hãi rơi xuống, tiếng gầm thét của hoang thú bỗng nhiên im bặt. Một đoàn bạch quang chói mắt nhanh chóng khuếch tán, lấp đầy tầm mắt Huyết Anh tôn giả và Khô Cốt ma quân. Trong phạm vi ảnh hưởng, sơn phong như làm từ bột mì, đầu tiên là tan rã, rồi triệt để biến thành bụi!
Nhiệt độ cực nóng lan tỏa như sóng dữ. Sơn lâm ở xa bị đốt cháy thành than, những cường giả Ngoại Cảnh canh giữ từ xa vội vã lùi lại, có người tóc cháy xém, da thịt bỏng rộp.
Huyết Anh tôn giả hiện ra một tôn Pháp Tướng anh nhi huyết sắc không da, miệng cười tủm tỉm, thân thể biến thành huyết ảnh, diễn hóa xích hải, gian nan chống đỡ phong bạo cực nóng, trùng kích khủng bố, cùng quang mang sí bạch ẩn chứa sức mạnh đáng sợ.
Bạch quang lan tràn, Huyết Hải sôi trào hóa khí, vỡ thành từng mảnh. Anh nhỉ huyết sắc khóc thét, "cơ nhục” không da cháy đen, Huyết Anh tôn giả chật vật vô cùng.
Khô Cốt ma quân khá hơn một chút, nhưng lớp xương trắng khô vàng cũng xuất hiện dấu vết cháy sém. Sát ý âm lãnh vừa chạm đã chết trong ngọn lửa chí dương chí cương chao đảo tiêu tan.
Táng Tinh Hà diễn hóa từ Vạn Vật Phản Hư và Đạo Truyền Hoàn Vũ tuy không phải phạm vi công kích, nhưng lực lượng bạo tạc không thể khống chế khiến nó lan rộng tương đương. Huyết Anh tôn giả và Khô Cốt ma quân muốn cứu viện cũng không thể đột phá, mất dấu Mạnh Kỳ và Ly Biệt bà bà.
Trong bạch quang, ẩn hiện ngân sắc quang mang, nhưng Táng Tinh Hà thứ hai đã rơi xuống.
Ầm vang!
Vô số Ngoại Cảnh ù tai, động phủ phụ cận, mười đặm xung quanh san bằng thành bình địa!
Ánh sáng tiêu tán, nhiệt độ rút đi. Một đạo thân ảnh hắc bào bay ra, là Ly Biệt bà bà. Bà ta cầm ngân câu trong tay, ánh mắt trống rỗng.
Huyết Anh tôn giả mừng rỡ, định qua viện thủ. Ba người hợp lực mới có thể chống đỡ hung thần này!
Một trận gió thổi qua, Ly Biệt bà bà bỗng nhiên tan rã, như pho tượng cát, sụp đổ từ kết cấu nhỏ nhất của cơ nhục!
Trong nháy mắt ngắn ngủi, Ly Biệt bà bà biến mất khỏi thế gian. Chỉ còn ngân câu tổn hại và hai kiện thiên tài địa bảo ngang hàng cường độ trong túi trữ vật lơ lửng, còn lại đều hóa tro.
Dù bà ta có bí pháp bảo mệnh, nhưng bị Táng Tỉnh Hà vây quanh, trốn tránh thế nào cũng vô dụng, miễn cưỡng thoát ra cũng đã thành người chết.
Ly Biệt bà bà trấn giữ khu vực phụ cận Hùng Bá Trường Xà sơn đã vẫn lạc!
Giao thủ chưa quá mấy chiêu, Pháp Thiên Tượng Địa của Mạnh Kỳ còn chưa hết thời hạn, cao cao nhìn xuống Huyết Anh tôn giả, ánh mắt không chút cảm xúc, phảng phất thần ma nhìn phàm nhân.
Huyết Anh tôn giả rùng mình, đầu óc hiện lên một cái tên. Khẩu trường đao tạo hình đặc thù kia, chiêu thức uy lực khôn cùng kia, khí thế chấn động thế nhân kia, đương kim thiên hạ chỉ có một người.
Hắn thốt lên:
"Cuồng Đao Tô Mạnh!”
Là tuyệt đỉnh cường giả Huyết Y giáo, Huyết Anh tôn giả có chút chú ý đến cao thủ Đại Tấn, Bắc Chu, Tây Vực và thảo nguyên, không giống những Ngoại Cảnh Nam Hoang khác tin tức bế tắc. Chung quy Huyết Y giáo cũng có chí lớn, nên hắn liếc mắt liền nhận ra Mạnh Kỳ không còn cố ý che giấu.
Một bước lên trời, tứ kiếp gia thân, đệ nhất nhân sau Nhân Hoàng...
Mới vào Ngoại Cảnh, một người một ngựa xông pha mười vạn dặm, chém giết nhiều năm cường giả Tắc La Cư ở phủ đệ Khóc lão nhân...
Trong đám Pháp Thân, "cường ngạnh" đoạt đi tổng cương Như Lai thần chưởng...
Giang Đông Lang Gia, lấy một địch chúng, sát lam huyết tuyệt định cùng phổ thông Ngoại Cảnh dễ như lấy đồ trong túi.
Mang tàn phá thần binh, đánh lui Phụng Điển thần sứ La giáo...
Bị Tố Nữ đạo, Diệt Thiên môn truy sát khắp thiên hạ vẫn bình yên vô sự...
Tin tức về Mạnh Kỳ thoáng hiện trong đầu hắn. Đây là một gia hỏa gần như vô địch cùng giai, là một kẻ phúc duyên thâm hậu, bảo vật vô số!
Nghe nói tàn phá thần binh của hắn sau trận chiến ấy vẫn có thể sử dụng một lần!
Dường như đoán được suy nghĩ của Huyết Anh tôn giả, Mạnh Kỳ bất chấp giấu giếm, lấy ra một vật màu đen sãm, phủ đầy vết nứt, tỏa ra sương đỏ, có tiếng nước rầm rì.
Tuy khí tức nội liễm, nhưng nó nhanh chóng khớp với những gì Huyết Anh tôn giả biết.
Kia kiện tàn phá thần binh! Huyết Anh tôn giả hồn bay phách lạc, Nguyên Thần phảng phất dại ra.
Lúc này, hắn thấy Mạnh Kỳ định hóa thần binh thành kiếm, chém về phía Khô Cốt ma quân, còn tự thân hai đầu bốn tay, xách đao cầm kiếm, toàn lực tiến công mình!
Dù không phải thần binh, thực lực bản thân hắn cũng phi thường đáng sợ. Mới hai ba chiêu, Ly Biệt bà bà đã thân tử đạo tiêu, mà mình so với bà ta mạnh hơn không bao nhiêu, cùng lắm kiên trì lâu hơn một chút. Hơn nữa, Khô Cốt ma quân dù không bị thần binh trực tiếp đánh trúng, còn lại bao nhiêu chiến lực còn phải bàn!
Quan trọng nhất là, Tô Mạnh nghe nói tu luyện Phật môn đứng đầu nhục thân công pháp, không sợ huyết ảnh và Huyết Anhl
Ý niệm lóe lên, Huyết Anh tôn giả hóa thành huyết quang, phóng lên cao, hoảng hốt bỏ trốn!
Thấy Huyết Anh tôn giả kinh hồn bạt vía bỏ chạy, Khô Cốt ma quân biết không ổn. Ngoại Cảnh xa lạ trước mắt tuyệt đối đáng sợ, thanh danh ở ngoài Nam Hoang chắc chắn vang dội, tiểu kỳ trong tay hắn tuyệt không phải phàm vật!
Chủ sự nhân đã trốn, hắn cũng buông lỏng chiến ý, không cần lo lắng bị trừng phạt nghiêm khắc sau này nếu không liều mạng, dù sao Vạn Trùng tôn giả nổi giận, có Ly Biệt bà bà cùng Huyết Anh tôn giả cùng chết thay.
Không muốn mạo hiểm, hắn kéo dài thành hắc hà, lao về phương xa.
Mạnh Kỳ khóe miệng lộ ra ý cười trào phúng, vung tay, “Huyền Thủy Đăng Ma kỳ” biến thành một sợi tóc, lan tràn ra, thu ngân câu và thiên tài địa bảo về.
Dựa vào việc người ngoài không biết Huyền Thủy Đãng Ma kỳ đã hỏng, lại thêm giết gà dọa khỉ, Mạnh Kỳ phá tan vòng vây như tường đồng vách sắt của Huyết Anh tôn giả trong hai ba hơi thở.
Ta cũng biết dùng kế trá!
Pháp Thiên Tượng Địa của Mạnh Kỳ kết thúc, nhìn quanh bốn phía, những cường giả phong tỏa bên ngoài đều rùng mình, nảy sinh ý định bỏ chạy, còn Tống Bỉnh Đức và Tiểu Như trợn mắt há hốc, hoàn toàn không ngờ sẽ thắng nhanh và dễ dàng đến vậy!
Đâu chỉ dẫn người thoát khốn, mà là dẹp yên vòng vây!
Hắn chính là "Cuồng Đao" Tô Mạnh?
Quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt!
Đúng lúc này, một tiếng thú rống xé trời truyền đến, có Ngoại Cảnh mừng rỡ như điên, thất thanh:
"Thú Thần!"
Một thân ảnh bay tới, như nửa đoạn Thiết Tháp, đỉnh đầu trọc lóc, lưu giới ba, hai mắt hung lệ, phảng phất hòa thượng Phật môn vừa phản bội. Sau lưng hắn là một con long hùng, đầu rồng thân gấu. Khí tức hoang man khủng bố khiến nguyên khí trong thiên địa nháy mắt mỏng manh, pháp lý trở nên khó lường.
Đây là hoang thú cấp Tông Sư!
Tiểu Như biến sắc, nhận ra thân phận người tới, Thú Thần hoành hành Nam Hoang!
Ở phía nam Nam Hoang, nghe nói còn có một địa vực rộng lớn, Phật môn khởi nguyên từ đó, tổ sư Thiếu Lâm Đạt Ma cũng sinh ra ở đó. Trung Nguyên gọi chung là Nam Hoang, nay Phật môn ở đó suy tàn, dị giáo xưng hùng. Thú Thần là đệ tử Phật môn bị xua đuổi đến sơn lĩnh hoang man, sau này cơ duyên xảo hợp thu phục long hùng, cùng nó trưởng thành. Long hùng thiên phú dị bẩm, trước mắt tương đương chiến lực cấp Tông Sư, chỉ là linh trí hoang thú tương đối thấp, khó biến hóa.
Vì có long hùng này, đệ tử Phật môn mới được gọi là Thú Thần. Trong liên kết tâm linh, hắn cũng bị long hùng ảnh hưởng, tính tình tàn nhẫn. Thoát khỏi Phật môn, hiện tại lục trọng thiên thực lực.
Bản thân công pháp Thú Thần không tính quá tốt, nhưng hắn có sủng vật. Một người một thú uy danh hiển hách ở Nam Hoang, tuyệt không phải Ly Biệt bà bà, kim đao ngân kiếm, Khô Cốt ma quân có thể so sánh.
Toàn bộ khu vực đầm lầy sơn lĩnh Nam Hoang, kể cả Huyết Y giáo, chiến lực Tông Sư và trên đó chỉ hơn mười người. Dưới họ, Thú Thần, Man tổ, Đào Hoa phu nhân và Bách Quỷ Tà Thần là những tồn tại cao nhất. Thú Thần là tiền thập ngũ cường giả Nam Hoang!
Nhân vật như vậy đúng lúc đuổi tới, sao không khiến các cường giả Ngoại Cảnh phong tỏa từ xa phấn chấn, sao không khiến Tống Bỉnh Đức và Tiểu Như ủ rũ.
Mạnh Kỳ vừa kết thúc một hồi chiến đấu, trừ phi dùng Thiên Tâm Ngã Ý quyết, bằng không không dùng được Pháp Thiên Tượng Địa và hai đầu bốn tay trong thời gian ngắn, địch nhân cường đại hơn vừa rồi nhiều.
Nhưng Mạnh Kỳ thần sắc như thường, trong khoảnh khắc quyết định, chủ động nghênh đón, lựa chọn đường đường chính chính đối diện!
Lưu Hỏa đâm ra, phân hóa thành hàng trăm đạo kiếm quang, kiếm quang cường nhược không khác đều chém về một điểm, cường công bản thể Thú Thần.
Thú Thần cười lạnh, lăng không bay sau. Long Hùng hét lớn, phun hỏa diễm màu xanh, vung cự chưởng có thể đập nát sơn phong.
Mạnh Kỳ gập người, né tránh công kích, tay phải "Thiên chi thương" lặng yên không một tiếng động bổ ra, lấy quỷ bí âm lôi thoáng hiện bên cạnh Long Hùng.
Vô thanh vô tức, âm lôi nổ tung, như dòi bám xương, liên miên không ngừng, vây Long Hùng.
Long Hùng linh trí không cao, gặp "Âm lôi thực thân" dường như không phản ứng kịp, nhưng nó còn đồng bạn, còn Thú Thần!
Hữu chưởng Thú Thần biến lớn, năm ngón tay hơi gập, như đỉnh phòng, ầm ầm che xuống, lòng bàn tay sắc Lưu Ly, phiếm huyết quang, là "Liên Hoa Kim Cương chưởng" bí truyền Phật môn Nam Hoang, kết quả sau khi đọa lạc.
Mạnh Kỳ nghiêng người, không tránh né, trường đao tái khởi, chư lực lượng ngưng ở một chỗ, Vạn Vật Phản Hưi
Phanh!
Thú Thần đánh vào bối tâm Mạnh Kỳ, phá hủy một bộ quần áo, nhưng bên trong đạm kim tinh thuần, quang mang ám chuyển, chỉ có chưởng ấn nhạt nhòa, không hề bị thương!
Ầm vang!
Nhân lúc Long Hùng bị âm lôi dây dưa, Mạnh Kỳ Vạn Vật Phản Hư chém trúng nó, da dày thịt béo cũng đau đến hét thảm, lông tóc rụng rời, huyết nhục biến mất.
Thú Thần kinh ngạc, lại đánh Liên Hoa Kim Cương chưởng, lần này mục tiêu đỉnh đầu Mạnh Kỳ.
Phanh! Ầm vang!
Mạnh Kỳ lấy đầu nghênh chưởng, lại lấy Vạn Vật Phản Hư cứng rắn phách Long Hùng, phách đến tru lên thê lương!
Mặt vô biểu tình, Mạnh Kỳ một đao tiếp một đao, đem Long Hùng hoảng loạn vô thố bị âm lôi quấn thân phách đến mức liên tục rút lui. Thú Thần như muỗi đốt cột điện, chưởng pháp và bí bảo tề thi, không ngừng "đốt" trúng Mạnh Kỳ, lại không hề có hiệu quả, muốn công kích mi tâm, lại bị Mạnh Kỳ dùng Lưu Hỏa dẫn dắt, hướng đến bộ phận khác của thân thể.
Một đao lại một đao, Mạnh Kỳ phách đến nhiệt huyết sôi trào, quát lớn:
“Cho ta khaif”
Trường đao tạm dừng, ầm ầm phá không, sáng lạn khủng bố, chém ra Hỗn Độn, phân hóa Âm Dương, chính giữa trước người Long Hùng!
Phanh!
Trong tiếng kêu gào thê thảm, Long Hùng chống đỡ không nổi, bay ngược ra ngoài. Ảnh hưởng của nó với thiên địa chung quanh hoàn toàn vô dụng với Mạnh Kỳ, trán đến bụng xuất hiện vết máu thật sâu, nếu không phải thể phách hoang thú cường đại, đã là nhất đao lưỡng đoạn.
Chém bay Long Hùng, Mạnh Kỳ xoay người, nhìn Thú Thần định vỗ thêm một chưởng, khóe miệng cong lên:
“Đánh đủ chưa?”
Đồng tử Thú Thần co rút thành mũi kim, kích phát phù triện bảo mệnh, độn địa bỏ chạy!
Mạnh Kỳ vốn định giữ hắn lại, nhưng Long Hùng da dày thịt béo đã hoàn hồn, đi theo, vì thế từ bỏ.
Đối phó loại địch nhân tiêu chuẩn Tông Sư có chỗ thiếu hụt rõ ràng, ta chưa từng e ngại!
Nhìn quanh bốn phía, Mạnh Kỳ cất cao giọng:
“Còn ai đến?”
Trong khoảnh khắc, quần sơn vô thanh, nhiều Ngoại Cảnh giấu sâu hơn, trong lòng chỉ một ý niệm:
Trước có Kiếm Thần Vô Danh, nay có Đao Vương Tô Mạnh!
Chưa tới Tông Sư, đã gần như có cảm giác tiền thập Nam Hoang!
Vẫy tay, Mạnh Kỳ nghênh ngang dẫn Tống Bỉnh Đức và Tiểu Như bay đi, chung quanh yên tĩnh, không có nửa điểm động tĩnh!