Ngọc Hư cung nhập môn là hai hàng Thanh Đồng trụ, đại điện trống trải với Trường Minh đăng. Xuyên qua đại điện là một hành lang uốn lượn, dẫn đến một hồ nước tĩnh lặng không thấy bến bờ. Hồ nước cạn đáy, sâu thăm thăm thăm, tựa như thông xuống Cứu U Ma Giới, khiến người ta rợn tóc gáy.
Hành lang được xây dựng bằng một loại gỗ mà Mạnh Kỳ không nhận ra, thoang thoảng hương thơm thảo mộc nhè nhẹ. Gỗ màu xanh thẫm gần như đen. Đặt chân lên đó, không nghe thấy tiếng bước chân, cũng không cảm nhận được sự tồn tại vật chất, cứ như đang đi trên hư không.
Mạnh Kỳ không dám chậm trễ, vừa cẩn thận dò xét cấm pháp, vừa nhanh chóng tiến lên. Hắn không dám bay cao hơn hành lang, cũng không dám lệch khỏi quỹ đạo, bởi cái hồ cạn nước kia khiến hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ.
Bay một hồi, trước mặt vẫn là hành lang thẳng tắp, hồ nước sâu thẳm không đáy, không khác gì lúc ban đầu. Không thấy điểm cuối, Mạnh Kỳ thấy lạ. Ngọc Hư cung là nơi ở của một mạch Côn Luân, một hành lang dài như vậy dường như không phù hợp với nhu cầu sinh hoạt thường nhật?
Chẳng lẽ Ngọc Hư một mạch có biện pháp nhanh chóng xuyên qua nơi này?
Vội vàng hấp tấp lên đường không phải là cách hay. Tạm dừng suy nghĩ có lẽ sẽ nhanh hơn. Mạnh Kỳ đang ở trong trạng thái như vậy, tốc độ chậm lại một chút để quan sát bốn phía.
Hồ không nước, không sen, không cá, không thấy đáy, tức là không có điểm tham chiếu. Giống hệt như lúc xuất phát, cứ như chưa từng đi qua... Mạnh Kỳ nhanh chóng phát hiện ra sự quỷ dị. Hắn nheo mắt nhìn lại hành lang, thấy nó thẳng tắp, không hề uốn khúc, mỗi một đoạn giống hệt nhau. Bay hai nhịp thở hay không bay dường như không có gì khác biệt.
Quay đầu nhìn lại, điện các đã biến mất ở phương xa. Cảnh sắc trong tầm mắt vẫn là hồ cạn nước cùng hành lang lặp đi lặp lại.
Trong sự tĩnh lặng quỷ dị này, Mạnh Kỳ lại bay một đoạn đường rất dài, nhưng quan sát xung quanh, vẫn không có điểm tham chiếu nào. Ngay cả việc có đang tiến lên hay không cũng không thể phán đoán!
Không thể mù quáng bay tiếp! Mạnh Kỳ đột ngột hạ xuống, đạp chân lên sàn hành lang. Hắn nhắm nghiền hai mắt, bịt chặt tai, thuần túy dùng tâm linh để cảm nhận xung quanh.
Một bước bước ra. Vẫn là ở tại chỗ. Lại một bước bước ra. Vẫn là ở tại chỗ. Mạnh Kỳ mở choàng mắt, chăng lẽ mình đang giậm chân tại chỗ?
Đổi vài loại phương thức, dùng rất nhiều biện pháp, Mạnh Kỳ thủy chung vẫn chỉ giậm chân tại chỗ hoặc trong trạng thái phi hành. Sống lưng hắn lạnh toát.
Bình tĩnh, bình tĩnh, lúc này cần nhất là sự bình tĩnh! Mạnh Kỳ hít một hơi thật sâu, xua tan sự nôn nóng do nỗi lo được lo mất mà ra.
Linh Đài thanh tĩnh, Mạnh Kỳ lập tức giật mình. Ngọc Hư cung là đạo tràng của Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nguyên Thủy Thiên Tôn lại là tượng trưng cho sự khởi đầu của vạn vật, không ta không người, không trước không sau, không trên không dưới, không quá khứ không tương lai. Điều này giống với trải nghiệm vừa rồi như thế nào?
Cấm pháp của Ngọc Hư cung hẳn là như vậy!
Lòng hắn đột nhiên buông lỏng, trường đao tuốt khỏi vỏ. Đao quang như điện xet, sáng lạn vô cùng, với một tư thái không thể ngăn cản, không gì không thể phá chém về phía trước.
Khai Thiên Tịch Địa! Phân hóa Âm Dương, tự diễn đạo lý!
Răng rắc, ánh đao dường như cô đọng lại trước mắt Mạnh Kỳ, sau đó "hư không" vỡ ra. Hồ nước và hành lang sụp đổ về hai phía. Phía sau cái khe là một tòa đại điện mái cong Huyền Hoàng.
Mạnh Kỳ thả người mà lên, chui vào cái khe. Nhưng hắn còn chưa kịp xông vào đại điện, đã thấy ngoài cửa điện đứng hai người.
Một người phảng phất như một gã cự nhân trong truyền thuyết, da xám đen, cơ bắp cuồn cuộn, mặc đạo bào màu vàng đất, hai tay buông thõng tự nhiên, trắng nõn như ngọc, tạo nên sự đối lập kỳ dị với làn da xám đen. Một người mặc giáng bào, đoan trang mỹ lệ, cao gầy nở nang, tay cầm hàn kiếm ba thước, chính là hai vị Tông Sư đi theo Sở Trang Vương.
Bọn họ không vội vàng tìm kiếm bảo vật, mà lại ở đây chặn đường? Mạnh Kỳ kinh ngạc. Đằng sau rất có thể có vài vị Pháp Thân theo cảm ứng mà đến, mà hai vị Tông Sư này lại ung dung chờ đợi!
Cự nhân mặt vô biểu tình, ngũ quan cổ sơ, chân phải chậm rãi nhấc lên, tựa như muốn tiến về phía trước.
"Gia sư có lệnh, giết ngươi còn hơn lấy bảo!"
Những âm thanh chất phác vang lên. Cự nhân một bước đã đến trước mặt Mạnh Kỳ, tay phải giơ cao, năm ngón tay xòe ra, từng ngón trắng như ngọc, ánh lên thứ quang huy kỳ dị như thần ma. Trước lòng bàn tay u u ám ám, dường như thu nhỏ cả thiên địa vào đó!
Trong khoảnh khắc đó, Mạnh Kỳ dường như nhìn thấy một ngọn núi tiếp thiên liên địa, phải ngước nhìn đến cực điểm mới có thể thấy đỉnh núi, tức là bàn tay của cự nhân. Sau đó, ngọn núi đứt gãy, trời nghiêng Tây Bắc, đất sụp Đông Nam!
Vô tri vô giác, bàn tay rơi xuống, Thiên Địa Đảo Khuynh, bốn phía hư không vặn vẹo bẻ cong. Mạnh Kỳ không chỉ bị trói buộc, khó có thể nhúc nhích, mà còn thân bất do kỷ muốn lao về phía bàn tay kia, thân thể xuất hiện cảm giác co rút.
Lĩnh vực Tông Sư cộng thêm Phiên Thiên Ấn chân chính? Mạnh Kỳ không có khả năng né tránh, giống như một con thú bị nhốt. Cắn răng một cái, thân hình hắn bành trướng, nhanh chóng vượt qua một trượng. Nhưng dù cao đến đâu, bàn tay trắng nõn như ngọc kia vẫn đánh xuống, khó có thể với tới.
Phanh phanh phanh, quanh thân Mạnh Kỳ phát ra từng đợt tiếng nổ, tựa như Pháp Thiên Tượng Địa xé rách vô số gông xiềng vô hình. Tuy rằng thân thể vẫn còn nặng trĩu, né tránh vẫn không đủ linh hoạt, nhưng đủ để hành động!
Hắn nghiến răng nghiến lợi, như đang vác một ngọn núi trên lưng, vung đao xuất kiếm, ý đồ chuyển tĩnh thành động, Khai Thiên Tịch Địa gia Vạn Vật Phản Hư, lấy cường đối cường, lấy công đối công.
Đúng lúc này, trong lòng Mạnh Kỳ dâng lên ý niệm cực kỳ nguy hiểm. Trong Linh Đài hiện lên hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp kia.
Nàng đang cầm một cây quạt, được làm từ lông vũ nhiều màu sắc. Mỗi một cọng lông vũ đều ẩn chứa sức nóng và ngọn lửa hủy thiên diệt địa. Bốn phía có tiếng phượng gáy, tiếng bằng kêu và tiếng khổng tước. Cây quạt có vô số phù ấn và ấn quyết, đang nở rộ quang hoa, sắp trào ra ngọn lửal
Thần binh!
Ngũ Hỏa Thất Cầm Phiến?
Đây thật sự là muốn đẩy mình vào tử địa sát trận, một người cường công liên lụy, bị vạ lây cũng không tiếc, một người tập trung kích phát, một kích mất mạng!
Lỗ chân lông quanh thân Mạnh Kỳ co rút nhanh, từng sợi tóc gáy dựng đứng. Sau lưng hắn đột nhiên mọc ra hai cánh tay, một tay nắm một cây mộc tiên dài hơn ba thước. Không hề nghĩ ngợi, hắn trút xuống Chân Nguyên và câu động thiên địa chi lực, hung hăng đánh về phía Dương Hề Chi, gần như buông tay đối kháng cự nhân, chỉ giữ lại một luồng sức mạnh nhỏ.
Mộc tiên phóng ra vạn đạo kim quang, lớp vỏ ngoài bong ra, lộ ra thân thể vàng óng ánh. Phù ấn đột hiển, hào quang ngoại tán, ngay lập tức định trụ ngọn lửa các màu đỏ, cam, vàng, trắng, xanh lam, tím trào ra từ Ngũ Hỏa Thất Cầm Phiến.
Ba!
Mộc tiên đánh xuống, dập tắt ngọn lửa, Dương Hề Chi bay ngược ra ngoài, miệng phun máu tươi.
Nếu không phải Đả Thần Tiên là bảo vật nhằm vào thần linh, không có Phong Thần Bảng phối hợp, đối với chủng tộc khác chỉ tương đương với thần binh bình thường, thì một kích này đã có thể quất chết Dương Hề Chi. Chung quy, Ngũ Hỏa Thất Cầm Phiến là thần binh loại pháp bảo, không phải thứ cận chiến. Bị đánh trực diện, khó tránh khỏi thua kém!
Lúc này, Phiên Thiên Ấn của cự nhân Cố Hoành đánh xuống. Mạnh Kỳ bởi vì phải dốc toàn lực khống chế thần binh, chỉ kịp dùng đao kiếm hơi chút dẫn hướng, đồng thời kích phát Lưỡng Cực Huyền Từ Bào vào thời khắc cuối cùng, làm vặn vẹo bàn tay, khiến nó không đánh trúng môn hộ. Nếu không, trong lĩnh vực khủng bố bẻ cong hư không, Nguyên Thần sợ là khó có thể thoát ra.
Răng rắc!
Ánh kim nhạt lóe lên rồi tắt. Một phần đạo bào vỡ tan. Vai trái của Mạnh Kỳ từ cổ sụp xuống, cho đến lồng ngực, nát bấy thành thịt.
Nếu không phải hắn luyện huyền công, đổi lại người khác, một kích này dù không đánh trúng khiếu môn, cũng có thể trực tiếp đánh nát cả người thành bánh thịt.
Mạnh Kỳ cố gắng gượng một hơi, mượn một chút lực lượng từ Bất Tử Ấn Pháp, bay thẳng về phía trước, xông qua Dương Hề Chi, xông vào cửa điện.
Thúc dục thần binh cộng thêm đạo bào khiến hắn gần như kiệt sức!
Nhưng hắn không đám dừng lại. Cự nhân đang đuổi theo, mũi nhọn ngay sau lưng. Hơi thở phào một cái, lập tức sử dụng chút sức lực cuối cùng thiêu đốt Địa Từ Nguyên Quang Độn Phù Triện. Thân ảnh đột nhiên nhanh hơn, lóe lên rồi biến mất trong cảm ứng của cự nhân.
Cự nhân Cố Hoành dừng bước, quay đầu nhìn về phía sư muội Dương Hề Chi.
"Không sao, Ngọc Hư cung chỉ có chừng này, chạy đi đâu được?" Dương Hề Chi nuốt một viên đan dược, thu thập những mảnh huyết nhục Mạnh Kỳ vương vãi trên đất. Dù sinh cơ đã mất, tinh huyết đã suy bại.
............
Trong khi phi độn, Mạnh Kỳ cảm thấy toàn thân trống rỗng, ngay cả động một ngón tay cũng không còn sức. Trong lòng âm thầm cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng đâm trúng cấm pháp, tốt nhất nơi độn quang biến mất là đan phòng, để hắn tìm được cực phẩm linh đan tương tự Đông Cực Trường Sinh Đan. Dù là đan dược chữa thương lấy được từ Họa Mi sơn trang hay Xích Hà đạo nhân, đều phải mất một hai canh giờ mới có thể giúp hắn phục hồi.
Ba, sức mạnh của phù triện biến mất, Mạnh Kỳ rơi xuống đất.
Hắn còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh, đã có từng đạo âm thanh tụng niệm tiên kinh và phật kinh truyền đến:
"Tướng Liễu giả, cửu thủ nhân diện, xà thân nhi thanh..."
"Chung sơn chi thần, danh viết Chúc Âm. Thị vi nhật, minh vi dạ; Xuy vi đông, hô vi hạ; Bất thực, bất ẩm, bất tức, tức vi phong, thân trường thiên dặm..."
"Hữu điểu yên, kỳ trạng như hạc, nhất túc, xích văn thanh chất nhi bạch mỏ, danh viết Tất Phương, kỳ minh tự khiếu dã, kiến tắc kỳ ấp hữu ngoa hỏa..."
Một đám đại yêu thần linh Thượng Cổ đặc thù, xuất xứ hỗn tạp niệm ra. Nghe như cả trăm hòa thượng đang riệm kinh, ong ong ong không ngớt. Nhưng Mạnh Kỳ nghe được thì mừng rỡ, đây đúng là thứ hắn cần!
Mười tám biến trước của Huyền Công đều là biến hóa về chủng tộc. Ví dụ như phi trùng chi biến, từ ruồi muỗi, đến bọ chét, đều có thể biến thành. Hay như Đại Nhật chi biến, từ mini đến chân chính, từ tân sinh đến già nua, đều có thể. Tất cả đều tùy thuộc vào tu vi bản thân. Nhưng từ ba mươi sáu biến trở đi, sẽ đề cập đến những biến hóa lớn hơn hoặc nhỏ bé hơn, đề cập đến Thần Thú, đại yêu, thần linh. Mỗi loại là một biến. Có thể thành Lưỡng Cực Nguyên Từ Huyền Quang Thú, cũng có thể hóa thành Tất Phương, Chúc Cửu Âm. Tùy vào người tu luyện khác nhau mà lựa chọn thiên hướng khác nhau.
Nhưng có một vấn đề, tuy rằng huyền công có pháp quyết, nhưng nếu không đủ quen thuộc với những sinh vật biến hóa tương ứng, thì tu luyện sẽ tốn công vô ích, thậm chí không thể luyện thành.
Giờ khắc này, âm thanh tụng niệm đã giải quyết một phần vấn đề mà Mạnh Kỳ thiếu sót trong tu luyện sau này!
Nhìn quanh bốn phía, Mạnh Kỳ phát hiện nơi này là một tĩnh thất. Tiếng tụng niệm phát ra từ bốn phía vách tường.
“Đây là nơi tu luyện huyền công?” Mạnh Kỳ vội lấy đan được ra, nuốt các loại một viên.
............
Trước điện các, Dương Hề Chi và Cố Hoành đuổi theo Mạnh Kỳ. Nơi này lại rơi vào sự tĩnh lặng vốn có từ xa xưa.
Lúc này, một người trùm kín hắc bào từ trong bóng tối bước ra. Nhìn thoáng qua hướng mấy người rời đi, hắn lẩm bẩm một câu, giọng nói tang thương mà đạm mạc:
"Lục Áp lại muốn phá hỏng chuyện của ta, bị Nguyên Thủy trấn áp nên tâm tình khó bình chăng?"