Hủy kiếm cầu quan (hạ).
Sài Tân Đồng rảo bước rời khỏi môn phái, hắn mang theo thanh đoạn kiếm cùng vài món y phục mỏng. Hắn không vội vàng đi tìm Phàn Cửu Tiên, bởi lẽ hắn tin nàng có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân. Hắn cũng nghe tin Đại hoàng tử sắp bị chuyển giao từ Hình Bộ sang Đại Lý Tự. Vụ án sẽ do Hình Bộ Thượng thư hoặc Thị lang, Đại Lý Tự Khanh La Thiệu Hoa cùng Đô Ngự sử Đô Sát viện Phan Kim Hải liên hợp thẩm vấn. Đây chính là quy cách thẩm vấn cao nhất của Thánh Triều, gọi là Tam tư hội thẩm, chỉ đứng sau việc đích thân Thánh hoàng tra xét.
Những việc Đại hoàng tử gây ra trong cung hắn cũng biết đôi chút. Nay ngoài thành có nhiều tông sư cùng hai vị Khai Thiên cảnh tọa trấn, hắn không tin đối phương còn có thể rảnh tay mà quay lại đối phó Phàn Cửu Tiên. Hơn nữa, Phàn Cửu Tiên là một cô nương thông minh. Trong tình cảnh này, nàng chỉ cần ẩn mình thật kỹ, đó chính là sự trợ giúp lớn nhất dành cho bọn hắn.
Hắn tin rằng, khi đến lúc thẩm vấn Đại hoàng tử, Phàn Cửu Tiên nhất định sẽ xuất hiện đúng thời điểm mấu chốt để trở thành nhân chứng quan trọng!
Nhiệm vụ hàng đầu của Sài Tân Đồng lúc này chính là cầu quan. Chỉ khi làm quan mới có thể tiếp cận chân tướng, chỉ khi nắm giữ quyền lực mới có thể đòi lại công đạo cho Từ Trường An và chính bản thân mình. Thánh hoàng vốn dĩ đang yếu thế trước miếu Phu Tử, nếu hắn đoán không sai, cuộc Tam tư hội thẩm đối với Đại hoàng tử chẳng qua chỉ là một màn kịch đi ngang qua sân khấu mà thôi, mọi tội lỗi đều sẽ bị đẩy lên đầu Phàn Ô Kỳ. Đợi thêm một thời gian, Đại hoàng tử lại được điều đến biên quan trấn thủ vài năm, sau khi trở về lại là một vị hoàng tử lập nên hiển hách chiến công.
Nhưng còn Sài Tân Đồng hắn thì sao? Nỗi oan khuất mà hắn phải chịu đựng thì tính thế nào? Bản thân hắn thế nào cũng được, nhưng huynh đệ Từ Trường An của hắn phải làm sao đây? Cứ thế hôn mê bất tỉnh một cách không rõ ràng như vậy sao? Trước kia hắn luôn đè nén bản thân, cho rằng chỉ cần đối đãi hiền lành với thế giới này, thế giới này sẽ bị cảm hóa. Giờ ngẫm lại, hắn thấy chính mình thật nực cười.
Nếu ngươi không chịu phô bày binh khí trước thế gian, nó sẽ vĩnh viễn không thèm liếc mắt nhìn ngươi một cái.
Vì thế, hắn từ bỏ những đạo lý chó má về sự khiêm tốn và nhân ái trước kia. Nếu lòng nhân ái có thể cảm hóa thế gian, thì cần chiến sĩ để làm gì? Trước đây bọn họ có chút khinh thường thánh hiền nhất mạch Tề Khương vì cho rằng sát phạt quá nặng, giờ đây Sài Tân Đồng lại dần dần thấu hiểu.
Ở Thánh Triều làm quan có hai con đường. Thứ nhất là thi khoa cử, nhưng kỳ thi mùa thu còn cách vài tháng, hơn nữa những kẻ có tu vi lại không được phép tham gia, con đường này coi như đã đứt. Thứ hai là tiến cử, do quan viên đương triều tiến cử người phù hợp vào vị trí thích hợp. Khi khoa cử chưa xuất hiện, tiến cử luôn là phương thức chủ yếu để triều đình bổ sung dòng máu mới. Sau khi có khoa cử, tiến cử dần mai một, tuy số lượng quan viên mới mỗi năm không bằng khoa cử, nhưng vẫn còn đó vài người.
Đối với Sài Tân Đồng mà nói, hắn chỉ có thể chọn con đường tiến cử này.
Chuyện nhân tình thế thái trong triều đình, hắn đã nhìn thấu từ lâu, chỉ quen biết mỗi Viên Thiên. Viên Thiên chắc chắn sẽ giúp hắn, nhưng một vị Giám chính Khâm Thiên Giám thì có bao nhiêu quyền phát ngôn trong việc phân công quan viên triều đình?
Hắn không phải không nghĩ tới vị Hình Bộ Thượng thư kia, nhưng Tiết Chính Võ phải tham dự Tam tư hội thẩm. Hơn nữa, nếu hắn làm quan, chắc chắn sẽ có kẻ gây khó dễ, như vậy chẳng phải sẽ khiến Tiết đại nhân rơi vào thế khó xử hay sao? Tiết đại nhân luôn giúp đỡ hắn và Từ Trường An, điều này hắn hiểu rõ. Sài Tân Đồng hắn không thể lấy oán báo ân.
Hắn suy tính một hồi, chợt nhớ tới một người, liền quyết định đi thẳng đến Bình Khang phường.
Từ Trường An tuy đã "chết", nhưng sản nghiệp vẫn còn đó. Đây không phải tài sản quốc gia, dù là bậc thánh hoàng cũng không có tư cách nhúng tay vào. Vui Mừng Lâu vẫn hoạt động như cũ, do Trần Thiên Hoa và Tiết Phan trông coi. Tiết Phan vừa chinh chiến trở về, được ban thưởng, sắp tới sẽ đến Ngự lâm quân đưa tin. Đó là thân vệ của thánh hoàng, cộng thêm việc phụ thân là Hình Bộ Thượng thư, với bối cảnh này, dù Từ Trường An không còn, việc bảo vệ những sản nghiệp này vẫn là chuyện dư dả.
Vui Mừng Lâu vẫn náo nhiệt như xưa, nhưng thân là chưởng quầy, Xuân Vọng lại chẳng còn niềm vui nào nữa. Sài Tân Đồng bước vào Vui Mừng Lâu, Xuân Vọng tự nhiên nhận ra hắn, trong mắt tràn đầy bi thương, liền đón hắn vào trong.
"Tiết Phan đâu?" Sài Tân Đồng nhàn nhạt hỏi.
Xuân Vọng thở dài một tiếng, chỉ vài ngày nữa là phải đến Ngự lâm quân, nhưng Tiết Phan lại trở nên bộ dạng này. Nàng dẫn Sài Tân Đồng đi lên lầu, tới căn phòng mà bọn họ thường cùng Từ Trường An uống rượu ngày trước. Sài Tân Đồng nhìn thoáng qua Xuân Vọng, nàng lắc đầu, bất đắc dĩ đi xuống lầu.
Hắn đẩy cửa hé ra một khe nhỏ, nhìn vào tình cảnh bên trong. Tiết Phan say khướt gục trên bàn, mềm nhũn như một bãi bùn, hai mắt đỏ ngầu, giơ chén rượu lên hướng về phía cái bàn trống không mà nói: "Thế tử, người có nhớ ngày đó chúng ta quen nhau thế nào không?"
"Trần Thiên Hoa cái tên khốn kiếp đó muốn ta đi bắt người, ai ngờ người lại lợi hại đến thế, người cùng Hàn lão nhân đã đánh cho đám Bất Lương Nhân ta phái đi tơi tả."
"Nói thật, lần đầu gặp người, ta đã thấy người là một gã quê mùa. Ta và Trần Thiên Hoa tuy bị ép làm tùy tùng của người, nhưng trong lòng bọn ta đều không phục!"
Hắn vừa nói, tay vừa khua khoắng lung tung, còn nấc lên mấy tiếng vì say, ống tay áo sớm đã ướt đẫm vì rượu đổ.
"Một kẻ đến lũ ăn chơi trác táng cũng chẳng bằng, dựa vào đâu mà khiến con trai của Hộ Bộ Thượng thư và Hình Bộ Thượng thư đường đường phải làm ngựa thồ cho hắn?"
Tiết Phan cười khà khà, gục đầu xuống bàn, miệng không ngừng phát ra những tiếng cười ngắt quãng.
"Thế mà sau đó, khi Lục Tử Ngang gặp nạn, ngươi đã nghĩa vô phản cố xông ra giúp hắn, lật tẩy mọi chuyện xấu xa của nhà họ Hàn. Lúc đó ta mới hiểu ra, đó mới chính là bậc ăn chơi trác táng chân chính."
"Ăn chơi trác táng không phải là chỉ biết bắt nạt tú bà chốn thanh lâu, cũng chẳng phải là ức hiếp bá tánh thấp cổ bé họng. Đó không gọi là ăn chơi trác táng, đó chỉ là lũ lưu manh mà thôi."
"Bọn ta mới là những kẻ ăn chơi trác táng thực thụ, có tinh thần trọng nghĩa, kẻ nào hung hăng ngang ngược thì ta cứ việc ra tay, dù cho đó có là tứ đại gia tộc thì đã sao!"
"Ăn chơi trác táng, chưa bao giờ là hạng chỉ biết khinh thiện sợ ác."
Tiết Phan nói, gương mặt đỏ bừng thoáng hiện lên một nụ cười nhạt.
"Chúng ta từng cùng chinh chiến, cùng vào sinh ra tử trên chiến trường. Ta coi ngươi là huynh đệ, là nguyên soái cả đời của ta!"
"Đã nói là cùng nhau tới pháp trường, thế mà ngươi, cái đồ vương bát đản này, lại đánh ngất ta để một mình đi chịu chết..." Tiết Phan nói đoạn, liền gục đầu xuống bàn òa khóc.
Hán tử từng bị đâm thủng mắt trái trên chiến trường mà chẳng hề rơi lệ, giờ đây lại nằm gục trên bàn khóc nức nở như một đứa trẻ.
Một lúc lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, miễn cưỡng nở nụ cười.
"Thế tử à, chúng ta lại làm một chén nhé. Chúng ta uống với nhau không ít rượu rồi, đã hứa là sẽ không bao giờ uống chén rượu cuối cùng."
Dường như bên cạnh hắn thực sự có người đang ngồi.
Sài Tân Đồng nghiêng đầu nhìn lại, đổi hướng quan sát, chỉ thấy Tiết Phan đang hướng về phía chỗ trống kia, nơi chỉ có một chén rượu đầy.
"Từ từ đã!"
Sài Tân Đồng đẩy cửa bước vào.
Tiết Phan trông thấy Sài Tân Đồng, đột ngột đứng bật dậy, buông chén rượu, ôm chặt lấy hắn rồi bật khóc lớn.
"Sài tiểu tiên sinh, Thế tử... không còn nữa rồi!"
Sài Tân Đồng đứng bất động, cố nén nước mắt, hắn sợ rằng mình sẽ giống như Tiết Phan mà bật khóc thành tiếng.
"Phụ thân ta bảo, Thánh hoàng đã chuẩn bị ban chỉ công bố tin tức này ra thiên hạ rồi!"
Nói đoạn, Tiết Phan lại tựa vào vai Sài Tân Đồng nức nở như một đứa trẻ.
Sài Tân Đồng thở dài một hơi, đỡ hắn ngồi xuống ghế, cầm lấy chén rượu tự rót đầy cho mình, rồi lại giúp Tiết Phan và cả chén rượu trống không trước mặt kia rót thêm vài giọt, vỗ vỗ vai Tiết Phan nói: "Nào, chúng ta cùng kính Từ Trường An một ly!"
Tiết Phan ngoan ngoãn cầm chén rượu, hai người chạm vào chén rượu kia rồi uống cạn một hơi. Sau đó, hắn lại cầm chén rượu đó lên, tưới xuống mặt đất.
"Ta muốn đi cầu quan, chỉ khi nắm giữ quyền lực mới có thể đòi lại công đạo cho Từ Trường An." Sài Tân Đồng không nhìn Tiết Phan, nhưng giọng điệu vô cùng kiên định.
"Ngươi hẳn cũng biết, chuyện này hoàn toàn do Đại hoàng tử gây ra, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra Thánh hoàng muốn bao che cho hắn. Thế gian nào có đạo lý đó, hại chết người mà chỉ xử phạt tượng trưng rồi lại lông tóc không tổn hao gì bước ra..." Sài Tân Đồng còn muốn nói tiếp thì nghe thấy tiếng ngáy vang lên, quay đầu lại nhìn, Tiết Phan đã ngủ say từ lúc nào.
Hắn thở dài, tìm một chiếc áo choàng đắp lên người Tiết Phan, nhìn hắn một hồi lâu rồi bước ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi Vui Mừng Lâu, phía sau đã truyền đến tiếng gọi.
"Sài tiểu tiên sinh, xin dừng bước."
Sài Tân Đồng quay đầu lại, thấy Xuân Vọng đang đỡ bụng bầu bước ra, đưa cho hắn một chiếc tráp.
Sài Tân Đồng mở tráp ra thì sững sờ, bên trong toàn là ngân phiếu.
"Ta đứng ở cửa nghe thấy hết rồi, tiểu tiên sinh muốn bước vào chốn nước sâu lửa bỏng kia để đòi công đạo cho Thế tử. Dù là cầu quan hay sau này vào chốn quan trường đều cần đến ngân lượng. Ta là phận nữ nhi, chẳng giúp được gì nhiều."
Nàng nói rồi cúi đầu, vẻ mặt đầy thẹn thùng.
"Ta sắp sinh, Tiết Phan cũng sắp làm cha, ta..."
Lời không cần nói hết, Sài Tân Đồng cũng đã hiểu, hắn đưa tay ngăn Xuân Vọng nói tiếp rồi gật đầu.
"Ta hiểu, đa tạ các ngươi đã giúp đỡ." Hắn không làm bộ làm tịch, nhận lấy tráp rồi rời đi.
Dù ban đầu hắn không muốn kéo Tiết Phan vào chuyện này, chỉ định mượn chút ngân lượng, nhưng nghe Xuân Vọng nói vậy, lòng hắn vẫn thấy hơi lạnh lẽo.
Đây là lần đầu tiên hắn khoác lên mình bộ áo gấm. Hắn từng nghĩ lần đầu mặc áo gấm sẽ là trong ngày thành thân với Phàn Cửu Tiên, không ngờ lại là vào lúc này.
Hắn chỉnh đốn lại y quan, hướng về phía xóm nghèo ở góc thành phía Tây mà đi.
Hắn muốn cầu quan, chỉ có thể đến nơi này, tìm gặp vị Hạ Đại Gián (về hưu) lão thái sư.
Thành phía Tây bây giờ không còn cảnh dơ bẩn loạn lạc như trước, nhà cửa đã dựng lên gần hết, thậm chí còn quy hoạch ra một con phố nhỏ, đã có vài người bán hàng rong gánh gồng đến bán nhu yếu phẩm.
Sài Tân Đồng theo trí nhớ tìm đến nơi ẩn náu năm xưa, dọc đường gặp lại mấy lão già từng đấu khẩu với mình. Những lão nhân đó vốn định tiến lại bắt chuyện, nhưng bị Sài Tân Đồng trừng mắt một cái, liền không dám bước tới nữa.
Căn phòng nhỏ đã rộng rãi hơn trước nhiều, không còn lo cảnh mưa dột gió lùa, mặt đất cũng được lát gạch phẳng phiu. Vốn dĩ Công Bộ muốn xây nơi này thành tòa nhà khang trang, nhưng Lão Thái sư đã lên tiếng, nếu muốn sửa thì phải sửa cho tất cả bách tính giống nhau, không được thiên vị. Công Bộ bất đắc dĩ, đành phải xây phòng ốc giống như những hộ dân xung quanh, chỉ có điều là mặt đất được lát gạch mà thôi.
Sài Tân Đồng gõ cửa, nghe tiếng đáp lời liền bước vào trong.
Phó Tử Lăng nhìn hắn từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại thật sâu.
"Cũng đã ra dáng rồi."
"Ta muốn làm quan." Sài Tân Đồng đi thẳng vào vấn đề.
Phó Tử Lăng nhìn hắn, hiển nhiên ông cũng đã nhận được tin tức Từ Trường An "đã chết".
"Không phục sao?"
Sài Tân Đồng gật đầu.
"Muốn đối đầu với Hiên Viên gia?"
Phó Tử Lăng nheo mắt hỏi.
Sài Tân Đồng lại gật đầu. Sắc mặt Phó Tử Lăng thay đổi, ông giận dữ vung tay áo: "Lấy trứng chọi đá!"
"Hiện tại không được, vậy thì ta chờ, chờ đúng cơ hội đó! Một ngày nào đó, ta nhất định phải đòi lại một lời công đạo!"
"Ngươi là người có tư chất thành Thánh, làm vậy có đáng không?" Giọng điệu Phó Tử Lăng dịu lại đôi chút.
Sài Tân Đồng im lặng, từ trong tay nải phía sau lấy ra một thanh đoạn kiếm, đặt lên bàn của Phó Tử Lăng.
Phó Tử Lăng nhìn thanh trúc kiếm gãy lìa, ánh mắt ngưng tụ, ông vỗ bàn đứng dậy.
"Hồ đồ! Ngươi có biết làm vậy nghĩa là gì không?"
"Ngươi đang tự hủy hoại tương lai của chính mình!" Phó Tử Lăng chỉ vào Sài Tân Đồng quát lớn, đầu ngón tay suýt chút nữa chạm vào trán hắn.
"Nếu cái giá của việc thành Thánh là phải đứng nhìn thế gian ngày càng bất công; nếu cái giá của việc thành Thánh là huynh đệ đã chết mà ngay cả một lời công đạo cũng không thể đòi lại, vậy thì ta thành cái bậc thánh hiền này để làm gì?"
Phó Tử Lăng trừng mắt nhìn hắn, hắn cũng nhìn thẳng vào Phó Tử Lăng.
Cuối cùng, Phó Tử Lăng thở dài một tiếng, ngồi xuống, phất tay nói: "Thôi, đó là con đường của ngươi. Ta có thể giúp ngươi, nhưng chỉ có thể tiến cử ngươi trước mặt Thánh hoàng, đưa ngươi vào làm Hàn lâm học sĩ, dù sao tài học của ngươi cũng ở đó."
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Hơn nữa, Hàn Lâm Viện là nơi dễ tiếp cận hoàng thất nhất."
Sài Tân Đồng nghe vậy, cung kính cúi chào Phó Tử Lăng: "Đa tạ Lão Thái sư."
Phó Tử Lăng nhắm mắt, chậm rãi xua tay, Sài Tân Đồng liền biết ý lui ra.
Tấn Vương phủ.
Tiểu phu tử nhìn Tấn Vương, còn Tấn Vương thì giả vờ như không thấy, đang mải mê câu cá trong ao của mình.
Mỗi khi cá sắp cắn câu, Tiểu phu tử lại búng một viên đá nhỏ vào ao, làm cá sợ chạy mất.
Tấn Vương tức giận ném cần câu xuống, nhìn Tiểu phu tử, hung dữ nói: "Lúc trước ngươi câu cá trong ao ta, ta đã không tính toán với ngươi rồi! Ngươi quá đáng lắm đấy!"
Tiểu phu tử liếc nhìn hắn, không chút lay chuyển, trong tay vẫn tung hứng viên đá nhỏ.
Tấn Vương cầm cần câu lên, móc mồi rồi vung cần ra xa.
Tiểu phu tử huýt sáo, tay vẫn tung viên đá đó.
Tấn Vương nhắm mắt lại, giả vờ như không nghe thấy, nhưng tiếng huýt sáo cứ văng vẳng bên tai, hắn đành phải mở bừng mắt.
"Thổi, thổi, thổi! Ngươi thổi cái gì mà thổi!" Hắn thực sự không chịu nổi nữa, ném cần câu sang một bên, đứng dậy chỉ vào Tiểu phu tử nói: "Ta biết, chẳng phải ngươi đang không vui vì chuyện của Sí nhi sao? Ta cũng đau lòng cho Từ Trường An chứ!"
Nói đoạn, hắn nhìn quanh bốn phía, rồi cúi người xuống hạ thấp giọng: "Nhưng thằng nhóc Từ kia chẳng phải chưa chết sao? Có thể khoan dung một chút không?"
Tiểu phu tử trợn mắt.
Tấn Vương biết mình lỡ lời, vội ngậm miệng, giật lấy viên đá trên tay Tiểu phu tử.
"Ta cũng biết trong lòng ngươi có lửa, nhưng ngươi cũng phải nghĩ cho ta chứ. Đó là cháu trai ta, Từ Trường An cũng coi như cháu trai ta, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, ngươi bảo ta phải làm sao? Chẳng lẽ đi đại náo một trận với tỷ phu ta, bắt ông ấy chém con trai mình, cháu trai ta sao?"
"Thật là vô lý!" Tấn Vương hạ thấp giọng, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi.
Tiểu phu tử nhìn hắn nói: "Ta đâu có bảo ngươi làm vậy."
"Vậy ngươi muốn thế nào?" Tấn Vương có chút nóng nảy, không biết người bạn tốt này lại đang giở trò gì.
Tiểu phu tử lấy ra nửa thanh trúc kiếm, đưa qua.
"Tiến cử Sài Tân Đồng, giúp hắn có một chức quan."
Tấn Vương sửng sốt, nhìn nửa thanh trúc kiếm, không thể tin nổi hỏi: "Sư thúc của ngươi vì muốn vào triều đình mà tự chặt đứt con đường của mình sao?"
Tiểu phu tử gật đầu.
Tấn Vương suy nghĩ một hồi rồi thu lấy nửa thanh trúc kiếm.
Tiểu phu tử thấy Tấn Vương đã nhận, không nói một lời liền rời đi.
Tấn Vương nhìn theo bóng lưng hắn, ném lưỡi câu xuống ao, đột nhiên bật cười: "Đồ khốn kiếp, chuyện bé bằng cái móng tay mà cũng bày đặt giận dỗi với ta!"
Sài Tân Đồng tiếp tục đi đến Sùng Nhân Phường, tìm đến chỗ Viên Thiên.
Viên Thiên tuy không có ảnh hưởng quá lớn đối với Thánh hoàng, nhưng lời gợi ý của Phó Thái sư vừa rồi đã nhắc nhở hắn.
Muốn vào Hàn Lâm Viện – nơi dạy học cho hoàng thất và biên soạn thư tịch – hắn có thể nhờ Viên Thiên nhắn nhủ vài lời với các vị tiên sinh ở đó, để họ nói tốt về hắn trước mặt tiểu hoàng tử, từ đó nhờ tiểu hoàng tử cầu xin Thánh hoàng.
Vì thế, hắn còn mang theo cả ngân lượng "mượn" từ Từ Vui Mừng Lâu.
Viên Thiên nhìn vị sư phụ tương lai của mình, trong lòng có chút xót xa, khóe miệng giật giật nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Viên Thiên đương nhiên không muốn dùng đến số ngân lượng đó, hắn vốn có chút giao tình với vài vị tiên sinh ở Hàn Lâm Viện. Hơn nữa, những luận điểm của Sài Tân Đồng trong buổi "Quân tử luận đạo" đã truyền ra ngoài, khiến bọn họ vô cùng kính nể. Người của Hàn Lâm Viện đều là bậc tú tài, từng bước tiến thân dưới sự che chở của miếu Phu Tử, đối với Sài Tân Đồng vốn đã ngưỡng mộ không thôi. Chỉ cần nhờ họ nói giúp vài lời với học sinh của mình, vốn là chuyện vô cùng đơn giản.
Sài Tân Đồng rời khỏi Viên phủ, liền thẳng tiến đến Tấn Vương phủ ở Bố Chính phường.
Viên Tinh Thần nhìn gia gia mình, trong mắt tràn đầy nghi vấn.
"Ta không nhìn thấy điềm báo gì, nhưng ta cứ cảm giác, vị Từ tiểu hầu gia kia chưa chết."
Viên Tinh Thần nhìn tôn tử có thiên phú siêu phàm về xem tinh tượng, xoa đầu hắn bảo: "Ngươi không nhìn thấy, chỉ là do có cao nhân che đậy hiện tượng thiên văn mà thôi."
"Vậy tại sao..."
Viên lão ngắt lời, ra hiệu im lặng: "Thuận theo tự nhiên đi, đó là con đường sư phụ ngươi tự mình lựa chọn, hiểu chưa?"
Viên Tinh Thần tuy hiểu hiểu không không, trong lòng vẫn còn nhiều chỗ chưa thông, nhưng cũng chỉ biết gật đầu.
Sài Tân Đồng đến Tấn Vương phủ, chỉ muốn hỏi thăm Từ Trường An được chôn cất nơi nào để đến tế bái. Khi nhận được hai chữ "Trúc Cốc", hắn liền lập tức rời đi. Cùng lúc đó, Tấn Vương lắc đầu thở dài, cũng hướng về phía hoàng cung mà tới.
Ông cùng tỷ phu ngồi trong Ngự Thư Phòng uống trà. Kể từ khi tỷ tỷ ngủ say, ông rất ít khi đơn độc ở cùng tỷ phu.
"Nói đi, có chuyện gì?"
Tấn Vương nhìn tỷ phu mình, lấy ra nửa thanh trúc kiếm màu xanh lục.
Thánh hoàng nhìn ông, thở dài một tiếng, cầm lấy nửa thanh trúc kiếm quan sát rồi đặt lên bàn.
"Sài Tân Đồng này không phục, ngươi nghĩ thế nào?" Thánh hoàng nhìn Tấn Vương.
Tấn Vương buông thõng hai tay.
"Hắn không biết Từ Trường An chưa chết, muốn chen chân vào triều đình cũng là chuyện thường tình. Nhưng việc này có ích lợi gì? Nói thật, một bên là cháu ruột ta, một bên cũng coi như cháu, ngươi muốn ta giúp ai? Ta biết ngươi khó xử, nhưng ta tin ngươi sẽ xử lý ổn thỏa."
Tấn Vương nói xong liền đứng dậy.
"Phó Tử Lăng cũng đến tiến cử hắn với ta, nói muốn để hắn đi dạy nhân đức."
"Như vậy cũng không tệ." Tấn Vương đáp.
"Nhưng ta muốn hắn trở thành khâm sai, giám sát lần Tam tư hội thẩm này."
Tấn Vương sững sờ. Nếu kiểm soát tốt, để người bị hại trực tiếp giám sát kết quả phán quyết, quả thực sẽ không ai dám dị nghị.
Ông thở dài, quay lưng về phía Thánh hoàng nói: "Ngươi khống chế được là tốt rồi."
Dứt lời, ông đẩy cửa Ngự Thư Phòng, ngẩng đầu nhìn về phía sân viện cách vách, nơi một tòa cửu trọng tháp cao đang sừng sững.
"Sau này có thời gian thì thường xuyên đến đây. Nếu muốn, cũng có thể vào thăm tỷ tỷ ngươi."
Tấn Vương khựng lại. Từ khi tỷ tỷ xảy ra chuyện, tỷ phu luôn gánh vác mọi thứ một mình, tình cảm giữa hai người cũng không còn thân thiết như trước.
"Có thể... sao?" Ông không dám tin, trong lòng dâng lên sự kích động.
"Đương nhiên là có thể."
Tại Trúc Cốc, trước một tấm bia đá, Sài Tân Đồng nhìn năm chữ "Từ Trường An chi mộ" mà lòng nặng trĩu. Hắn ngồi bên bia đá, lấy bầu rượu ra uống một ngụm, chép chép miệng rồi ôm lấy tấm bia như đang ôm lấy người huynh đệ tốt nhất của mình.
Hắn uống một ngụm, lại đổ một ngụm xuống đất.
Hồi lâu sau, hắn đứng dậy, cầm bầu rượu rỗng tuếch.
"Ngươi đó, trước kia cứ hỏi ta rượu nào là ngon nhất, bảo muốn mang đi hiếu kính lão sư phụ què ở Thục Sơn."
Hắn nhìn mộ bia, hốc mắt đỏ hoe, cuối cùng cười nhạt.
"Rượu bây giờ, càng lúc càng vô vị."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
"Được uống rượu cùng ngươi, đó mới là loại rượu ngon nhất thế gian!"
Sài Tân Đồng vừa đi, trong rừng trúc liền truyền đến một tiếng thở dài.
Cùng lúc đó, một tiểu đạo sĩ mặc đạo bào rách rưới đang lấm la lấm lét đứng ở cửa Trúc Cốc, đôi mắt đảo liên hồi, không ngừng nhìn vào bên trong.