Tôi thực sự không thể kìm nén được sự tò mò, bèn kéo An Cát lại rồi hỏi: "Chuyện này là sao thế? Gã bạn ngoại quốc này đang làm gì vậy, tại sao lại bôi máu của chính mình lên nắp quan tài?"
An Cát nhìn tôi, đáp: "Ông Lưu, ông đừng thấy lạ. Những gì Jack đang làm lúc này là vì lợi ích của chúng ta. Anh ấy bôi máu lên đó đều có mục đích cả. Cụ thể thế nào thì tôi chưa tiện giải thích với ông ngay bây giờ, lát nữa xem tình hình rồi tính. Ông chỉ cần để ý đến tình trạng của chiếc quan tài dưới chân là được. Lát nữa nếu có chuyện gì xảy ra thì cứ dùng súng mà xử lý. Nhưng tôi đoán chắc cũng không vấn đề gì đâu."
Tôi không hỏi thì không sao, hỏi xong lại càng thấy mù mờ. Tôi nhìn xuống dưới, đèn pin của Vương đoàn trưởng và mọi người vẫn còn sáng, nhưng họ lúc này không hề hay biết chuyện đang xảy ra trên này. Ai mà ngờ được những chuyện sắp tới lại nằm ngoài dự liệu của tất cả chúng ta.
Tôi thấy gã "Hồ Lô Tây" dùng máu của mình tô lại mấy chữ kia, sau đó thở phào một hơi dài, đứng dậy rồi gật đầu với An Cát.
An Cát cũng trút được gánh nặng, nói: "Ổn rồi. Lúc nãy tôi còn tưởng sẽ xảy ra chuyện, xem ra máu của Jack có thể trấn áp được thứ bên trong quan tài này!"
Nghe An Cát nói vậy, tôi thực sự chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, bèn kêu lên: "Rốt cuộc hai người đang làm cái trò gì thế? Trấn với chả áp cái gì, ở đây chẳng lẽ thực sự có quái vật hay sao?"
An Cát thấy tôi có vẻ sốt ruột, mỉm cười bảo: "Lưu Kim Úy, ông đừng gấp. Đợi Jack xác nhận chiếc quan tài này không còn vấn đề gì nữa, tôi sẽ kể cho ông nghe."
Ai ngờ lời An Cát vừa dứt, tôi đã cảm thấy chiếc quan tài dưới chân rung lắc "ầm ầm" một cái, làm tôi sợ đến mức vội vàng nằm rạp xuống, bụng bảo dạ: "Động đất sao?"
Ngẩng đầu lên, tôi thấy sắc mặt An Cát trắng bệch, cô kêu lên: "Jack, chuyện gì thế?"
Vương đoàn trưởng lúc này cũng hét vọng từ dưới lên: "Có chuyện gì vậy An Cát? Hai người ở trên đó có cảm thấy không, chiếc quan tài vừa rung lắc một cái đấy!"
Tôi thầm nghĩ, xem ra không phải động đất, mà là do chiếc quan tài này giở quẻ. Không lẽ gã "Hồ Lô Tây" vừa nãy bôi bừa đống máu thối đó đã chọc giận gã nào nằm trong quan tài rồi sao? Động tĩnh lớn quá, một chiếc quan tài đá nặng như thế mà cũng rung lắc được, đúng là mẹ kiếp hiếm thấy.
Gã "Hồ Lô Tây" lúc này chẳng thèm để ý đến tiếng kêu của An Cát, gã khom lưng, nằm rạp ngay chính giữa quan tài, đúng vị trí chữ "Khôi", mắt dán chặt vào những dòng chữ máu vừa tô. Tôi chửi thầm một tiếng, nghĩ bụng: "Phải đưa An Cát xuống thôi, lát nữa nhỡ có lão cương thi nào nhảy ra, An Cát sao đối phó nổi? Gã 'Hồ Lô Tây' thì chắc không sao, mình tệ nhất cũng có thể thoát thân, nhưng cô gái này thì không được." Nghĩ đến đây, tôi túm lấy cánh tay An Cát, không đợi cô kịp phản ứng đã bế bổng thân hình nhỏ nhắn của cô lên, hét lớn với Vương đoàn trưởng và đám người bên dưới: "Vương đoàn trưởng, Đại cá, đỡ lấy An Cát!"
Đại cá phản ứng rất nhanh, đáp lời một tiếng. Tôi thấy tay của Đại cá đã vươn lên gần tới nơi, liền kêu lên: "Đỡ lấy!" Mặc kệ An Cát vùng vẫy, tôi ném cô xuống phía cánh tay của Đại cá. Tôi biết khả năng phản ứng của Đại cá không phải dạng vừa, khoảng cách từ đây xuống đất cũng không cao, thực sự không đỡ được cũng chẳng sao, dù sao vẫn hơn là ở trên này!
Tôi ném An Cát xuống quan tài đá, nghe tiếng Đại cá kêu lên một tiếng, biết gã đã đỡ được cô. Sau đó tôi nghe An Cát hét từ dưới lên: "Lưu Kim Úy, đồ khốn, ông đưa tôi xuống làm gì, sao ông vẫn còn ở trên đó? Jack cũng chưa xuống mà!"
Tôi đáp lời: "Không sao đâu, tôi qua tiếp ứng cho cậu ta đây."
Nói xong, tôi xoay người tìm gã "Hồ Lô Tây", thấy gã vẫn ngồi xổm đó bất động. Trong lúc này, chiếc quan tài đá đã rung lắc thêm hai lần nữa. Tôi có thể cảm nhận được đáy quan tài đang chấn động, nắp quan tài bên trên tuy không dịch chuyển nhiều nhưng tiếng ma sát phát ra từ những rung chấn đó nghe đến nổi cả da gà, "xẹt xẹt" rít lên. Tôi ghét nhất là nghe loại âm thanh này. Thấy gã "Hồ Lô Tây" vẫn còn mải mê ngắm cảnh, tôi không khỏi nổi quạu: "Jack, mẹ kiếp anh nhìn đủ chưa? Chiếc quan tài chết tiệt này làm xương cốt tôi muốn rã rời ra rồi, anh còn ở đó làm cái gì?"
Tôi hét xong, gã vẫn bất động. Tôi sốt ruột, vọt tới vài bước định kéo gã đứng dậy, nhưng vừa đưa tay ra đã bị gã túm chặt lấy cánh tay, rồi gã ấn tôi quỳ xuống một nửa. Gã chỉ vào chữ "Khôi" dưới chân tôi, ra hiệu bảo tôi nhìn. Tôi thầm nghĩ: "Lúc này rồi mà còn tâm trí xem văn cổ à?" Nhưng khi liếc mắt nhìn qua, ánh mắt tôi lập tức đông cứng tại chỗ, tròng mắt suýt chút nữa thì rơi ra ngoài.
Những vệt máu đó thế mà lại tự chảy được! Tôi vội dụi mắt nhìn lại, đúng là vậy thật! Những chữ Phạn bên cạnh chữ "Khôi" đã được gã "Hồ Lô Tây" tô máu lúc này đang rung động, như thể những chữ đó là vật sống vậy. Những vệt máu mới tô lúc nãy dưới sự rung chuyển của các con chữ đã dần dần thay đổi vị trí, tất cả đều tụ lại về phía chữ "Khôi" ở giữa. Tôi há hốc mồm, kinh ngạc đến mức không nói nên lời trước cảnh tượng hệt như hiệu ứng phim ảnh này.
Gã "Hồ Lô Tây" thấy những vệt máu bên ngoài dần hội tụ về chữ "Khôi" ở giữa quan tài, liền rút con dao ra, rạch thêm một nhát vào ngón tay khác của mình, để máu nhỏ tiếp lên những chữ Phạn ở vòng ngoài. Tôi nhìn mà rùng mình lạnh sống lưng, rốt cuộc gã này đang làm cái gì vậy? Dùng máu của mình nuôi chiếc quan tài này ư?
Tôi trấn tĩnh lại, kéo gã "Hồ Lô Tây" một cái, muốn kéo gã đứng dậy, nhưng gã đã quyết tâm, cứ cắm cúi nhỏ máu tô chữ. Lạ thay, đợt máu thứ hai của gã vừa nhỏ xuống, chiếc quan tài lập tức ngừng rung lắc. Nhưng chẳng được bao lâu, nó lại bắt đầu rung lên, những vệt máu mới nhỏ xuống lại như binh lính xếp hàng tụ về giữa, hơn nữa dường như còn đang dần thấm xuống dưới, màu máu cũng bắt đầu nhạt đi. Tôi thầm nghĩ: "Không lẽ đại cương thi trong quan tài này đang uống máu của gã 'Hồ Lô Tây' này sao? Cậu định nuôi nó đến bao giờ mới thôi?"
Đang lúc không biết làm sao với gã, tôi nghe thấy tiếng gầm của Đại cá truyền đến từ phía sau. Tôi biết An Cát ở dưới đợi không nổi nữa, nên bảo gã lực lưỡng này lên xem tình hình của hai đứa. Đại cá gọi: "Hai cậu kia, còn không mau xuống dưới đi, ở đó chơi trò gì thế?"
Tôi chỉ tay xuống dưới, Đại cá nhìn chằm chằm vài giây, rồi chửi thề một câu: "Đệt, Jack, cậu có bao nhiêu máu mà đem dâng cho nó thế hả? Đi thôi! Xuống dưới rồi nổ tung cái quan tài tà môn này là xong chuyện."
Nói rồi gã định xông tới túm lấy cổ áo gã "Hồ Lô Tây". Tôi biết nếu bị Đại cá túm được cổ áo thì dù gã "Hồ Lô Tây" có thân thủ tốt đến mấy cũng chịu chết. Nghĩ thầm phải mau chóng lôi gã này xuống mới là việc chính.
Thế nhưng, chưa đợi tay Đại cá chạm được vào cổ áo gã "Hồ Lô Tây", gã đã quay đầu lại túm chặt lấy cánh tay của cả hai chúng tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy một lực cực mạnh truyền tới từ cổ tay gã, thân người không tự chủ được mà bị kéo ngược ra sau theo lực đó. Tôi thấy Đại cá cũng bị như vậy. Cả hai chúng tôi bị lực kinh người của gã "Hồ Lô Tây" kéo bổng lên, rồi ngã thẳng từ trên nắp quan tài xuống đất. Lúc rơi xuống, tôi dường như thấy tại vị trí nắp quan tài mà chúng tôi vừa ngồi xổm nứt ra một khe hở. Không biết có phải tôi hoa mắt hay không, từ bên trong đó thế mà lại hắt ra một chút ánh sáng lấp lánh, làm tôi sợ hãi tột độ! Mẹ kiếp, cái quan tài quỷ quái này rốt cuộc là sao chứ!