Thằng mắt tam giác vốn là kẻ nhát gan sợ phiền phức, nó chui ra từ cái lỗ ngụy trang trước. Tôi tóm lấy nó hỏi rõ tình hình, rồi quay sang nói với An Cát: "Giờ tính sao? Hay để tôi vào trong tiếp ứng cho bọn họ."
An Cát nhìn tôi đầy cảm kích, đáp: "Vào thì cùng vào, tôi cũng muốn xem trong đó có thứ gì, nhất là thứ đã khiến cha tôi phải hy sinh." Nói đến đây, trong mắt An Cát lộ ra vẻ quyết tử, khiến lòng tôi lạnh toát. Tôi nghiến răng, hạ quyết tâm, mẹ kiếp, hôm nay ông đây cũng liều mạng hộ hoa một phen, chết thì chết quách trong đó cho xong. Nếu mạng lớn, nhất định phải lôi được mấy món đồ tốt trong đó ra cho lão cha chiêm ngưỡng.
Tôi lên đạn súng ngắn, bảo An Cát: "Vậy cùng vào, tôi yểm trợ cho cô, còn gã Tây kia đi cuối cùng."
Không ngờ An Cát lại nói: "Không, để Jack mở đường đi, chúng ta theo sau, vào trong rồi tính tiếp."
Tôi thầm nghĩ, gã Tây này không lẽ là nô lệ của An Cát sao, mà cô ta chẳng hề xót thương, cứ thế đẩy người ta lên làm bia đỡ đạn?
Nói đoạn, An Cát gật đầu với gã Tây. Gã vẫn im lặng như tờ, xách cái hòm dài chui tọt vào trong lỗ. Tôi nghĩ, kệ mẹ nó, cứ vào đã. Tôi cầm chắc súng ngắn, cài quả lựu đạn "dưa hấu" vào thắt lưng sao cho dễ rút nhất, siết chặt lại con dao găm buộc ở đùi, bảo An Cát đi sát phía sau mình. Tôi chẳng buồn liếc tên mắt tam giác hèn nhát kia, cúi đầu chui tọt vào cái lỗ tròn ngụy trang đen ngòm ấy.
Khi bò vào trong, tôi thấy không gian không quá chật hẹp, không khí vẫn lưu thông nên không bị ngạt. Vách động được đào rất nhẵn nhụi, đám người nước ngoài này đúng là tay nghề đào bới rất cừ. Sau khi tôi chui vào, thấy An Cát cũng theo sau. Dáng người cô ta nhỏ nhắn, xem chừng xoay người trong hang cũng chẳng vấn đề gì, tôi lại yên tâm hơn một chút, nhỡ có chuyện bất trắc thì cô ta cũng dễ dàng rút ra ngoài.
Tôi thấy An Cát vẫy tay với mình, biết là đang giục đi nhanh hơn, bèn quay mặt lại, một tay cầm súng, một tay chống đất, dùng tư thế bò trườn từng học trong quân đội mà tiến về phía trước. Mặt đất hơi ẩm ướt và có mùi khó ngửi. Bò được một lúc thì đầu tôi đụng phải vật cản, nhìn kỹ ra thì đó là một bức tường đá chặn ngang. Tôi đưa tay sờ thử, bề mặt thô ráp lạnh lẽo. Quan sát sang bên cạnh, hang này quả nhiên có khúc ngoặt, uốn lượn sâu vào bên trong, đúng như những gì chúng tôi phân tích bên ngoài.
Tôi men theo khúc ngoặt tiếp tục bò vào, qua mấy lần rẽ, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn An Cát. Người bình thường ở trong không gian bức bối này lâu sẽ cảm thấy khó chịu, khoa học gọi là chứng sợ không gian hẹp (hình như tên là thế), là triệu chứng tâm lý nảy sinh trong môi trường kín. Nếu tâm lý yếu, lâu dần có thể dẫn đến suy sụp tinh thần. Tôi thấy An Cát bò theo sau lâu như vậy mà không hề kêu ca, cũng rất khâm phục tâm lý của cô gái này. Tôi từng được huấn luyện trong quân đội nên biết cách điều tiết tâm lý, còn cô gái này là nghiên cứu viên gì đó, chắc hẳn chưa từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Tôi vừa nghĩ ngợi vừa tiếp tục bò, giữa đường thỉnh thoảng lại có mấy bức tường đá chặn lối. Xem ra kẻ đào hang này đúng là cao thủ, người thường chắc đã lạc lối từ lâu. Đoán chừng đám người nước ngoài kia có mang theo thiết bị định vị, nếu không thì đừng nói là đào, chỉ riêng việc xoay vòng cũng đủ làm người ta chóng mặt rồi.
Loanh quanh khoảng mười mấy phút, tôi thầm nghĩ ở đây mà nghe được tiếng người gọi từ bên ngoài mới là lạ. Nhưng tên mắt tam giác kia vừa phát hiện ra cái hang này đã chui vào ngay mà không báo tiếng nào, xem ra gan thằng này cũng không nhỏ, có lẽ nó muốn lẻn vào trước để vơ vét đồ cổ đây mà, thằng này nhìn là biết loại tham tiền.
Đang bò, tôi bỗng thấy trước mắt tối sầm lại, rồi lại sáng bừng lên, ngay sau đó cánh tay bị ai đó túm lấy, kéo tuột ra khỏi cái lỗ trộm mộ ngụy trang.
Tôi nhìn lại, là gã Tây kia. Sau khi kéo tôi ra, gã lại đỡ An Cát ra theo. An Cát ngơ ngác một lúc, thấy tôi rồi lại thấy gã Tây thì mỉm cười, sau đó vội vàng quan sát cái hang lớn này. Tôi cũng tranh thủ lúc mắt thích nghi với bóng tối để quan sát cái hang công trình tên lửa năm xưa. Nơi chúng tôi chui ra vừa vặn là khúc ngoặt gần cửa hang công trình. Thông qua chiếc đèn pin cầm tay của gã Tây, vẫn lờ mờ nhìn thấy những bức tường đá do dân sơn cước phong tỏa.
Đúng lúc này, từ sâu bên trong hang công trình truyền đến tiếng nói chuyện rì rầm. An Cát và tôi nhìn nhau, cùng bật đèn pin ánh sáng trắng lên, ba luồng sáng đồng loạt chiếu thẳng vào nơi sâu nhất của hang động. An Cát nói: "Hình như là chú Vương và mọi người." Tôi bảo: "Vào trong xem sao."
Tôi gật đầu với gã Tây, ra hiệu cho An Cát đi theo sau mình, rồi dẫn đầu tiến vào trong hang sâu. Cái hang chết tiệt này như một cái miệng khổng lồ, nuốt chửng chúng tôi vào bóng tối không thấy điểm dừng.
Ba người chúng tôi thận trọng tiến bước, càng vào sâu càng thấy một mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, trong tai lại nghe tiếng nói chuyện ngày càng rõ. Đi được chừng 200 mét thì thấy đường hầm đã đến cuối? An Cát kinh ngạc hỏi: "Sao lại thế này?"
Tôi nói: "Lúc trước chẳng phải chưa đào thông sao, có lẽ chỉ dài đến đây thôi. Nhưng sao tiếng nói chuyện lại gần thế này mà không thấy người?"
Lúc này gã Tây vỗ vỗ vai tôi. Tôi quay lại nhìn, gã chỉ tay vào vách tường. Tôi lia đèn pin theo hướng gã chỉ, nhìn một cái mà lạnh cả sống lưng.
An Cát cũng thốt lên một tiếng "A". Hóa ra trên vách tường bên trái đường hầm chúng tôi đứng có một cái lỗ lớn nứt toác. Cái lỗ thì không sao, quan trọng là trên mặt đất và vách hang bên trong lỗ dính đầy những xác côn trùng đen sì to lớn. Chất nhầy màu xanh đen bám trên vách hang thành từng mảng, nhỏ giọt tong tỏng xuống dưới, trông ghê tởm vô cùng. Tôi nhìn mà buồn nôn, có thể tưởng tượng ra biểu cảm của An Cát lúc này. Lại dùng đèn pin soi xuống dưới chân, cũng đầy rẫy những xác côn trùng vỡ nát. Vừa rồi mải nhìn phía trước nên không ai để ý dưới chân mình là gì, giờ thấy cảnh tượng kinh tởm này mới biết đây chính là lũ côn trùng mà thằng mắt tam giác đã nhắc tới.
Nhưng Vương đoàn trưởng và mọi người đâu rồi? An Cát nói: "Nghe tiếng thì đúng là ở trong cái hang này, chúng ta vào xem sao."
Tôi gật đầu, vẫn là người đi trước, cúi đầu thu cổ nhanh chóng chui qua. Phía trên vẫn đang nhỏ chất nhầy xuống, tôi không muốn thứ đó dính vào cổ mình chút nào.
Sau khi qua được, chúng tôi thấy không gian bên trong cái hang này lớn hơn bên ngoài nhiều. Luồng sáng trắng từ đèn pin như bị không gian tối tăm u ám bên trong nuốt chửng, chiếu mãi chẳng thấy điểm dừng. Nước đọng trên mặt đất đã ngập đến mắt cá chân chúng tôi. Trên mặt nước cũng nổi lềnh bềnh xác lũ côn trùng lớn, nhưng côn trùng ở đây có vài con đã bị thiêu cháy, bốc mùi khét lẹt. Xem chừng là do Vương đoàn trưởng và gã to con xử lý. Lúc này, phía trước truyền đến tiếng gọi của Vương đoàn trưởng: "An Cát, là các cháu phải không?"
An Cát đáp lại: "Vâng ạ, chú Vương, chúng cháu ở ngay cửa hang đây."
Tiếng bước chân bì bõm truyền đến từ trong hang, chúng tôi thấy Vương đoàn trưởng, gã to con và Tôn sở trưởng ba người đang đạp nước chạy về phía mình. An Cát thấy vậy liền kêu lớn: "Chú Vương, chú Hùng, hai chú không sao chứ?"
"Không sao, không sao. Chỉ là lão Tôn bị thương chút ít, không đáng ngại." Vương đoàn trưởng cầm súng chạy đến trước mặt chúng tôi nói.
Tôi thấy mu bàn tay Tôn sở trưởng có một vết rách đỏ tươi, máu đã đông lại, trông không có gì nghiêm trọng. Vương đoàn trưởng nói: "Vừa rồi sau khi xử lý xong đám đồ bỏ này, bọn chú đang bàn bạc thì nghe tiếng cháu gọi, nên chạy qua xem thử, không ngờ cháu lại vào đây thật. Cậu Lưu, cậu cũng vào à."
An Cát nói: "Vừa rồi thằng mắt tam giác chạy ra nói các chú bị lũ côn trùng vây hãm bên trong, cháu lo quá nên kéo anh Lưu và Jack vào đây."
Vương đoàn trưởng nhìn An Cát đầy yêu thương, xoa đầu cô bé rồi nói với chúng tôi: "Thằng Tam nhát gan, chú không trách nó. Đã vào đây rồi thì chúng ta đi cùng nhau, đông người cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau. Ở đây nước nhiều quá, phía trước có một gò đất lớn, chúng ta qua đó đi."
Nói xong, Vương đoàn trưởng dẫn đầu, dẫn cả nhóm chúng tôi bì bõm tiến sâu vào nơi tận cùng của hang cổ trong núi thẳm.