Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 93-3

❊ ❊ ❊

Chậc, đừng nói cậu ta cả ngày không có gì làm, chỉ quanh đi quẩn lại làmnhững chuyện không đàng hoàng! Anh cả Cổ Ngao của cậu ta chỉ muốn kếtthúc một trăm linh tám lần chuyển trường, có thể để đứa em đường đườngchính chính cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, sau đó ra nước ngoài duhọc, Cổ Ngao sẽ tặng cho cậu ta chiếc mô tô trị giá hơn hai trăm.

Thật lòng mà nói, cậu ta căn bản vốn là học tại trường ở Cẩm thành. Sau khigây chuyện, tiếp tục chuyển rồi lại chuyển trường, sau khi chuyển vàilần như thế, cuối cùng vẫn bị anh cả đưa đến một trường đại học để cảicách đứa em “hư đốn” này,

Cậu ta bĩu môi, đi xuống cầu thang, chuẩn bị đi gặp anh trai.

Chưa xuống hết cầu thang, Cổ Tuấn gặp một người đàn ông tuấn mỹ trưởngthành, tuổi ngang tầm với anh trai Cổ Ngao, khí chất cũng không có khácbiệt lắm, chẳng qua đâu đó ẩn hiện lên một chút cao ngạo. Khuôn mặt lạnh như băng, làm người khác cũng không muốn tới gần, nhưng người đàn ôngnày… hình như có chút gì đó quen mắt.

Anh liếc nhìn một cái, rồi tiếp tục xuống lầu.

Đằng Duệ Triết cũng dõi theo anh, bản thân cũng thấy tên tiểu tử này có phải đã từng gặp ở đâu rồi?

Từng gặp trong một tiệc rượu nào đó sao? Một tiểu thiếu gia nào chăng?

--

Đại Lận chờ khi Cổ Tuấn đi khỏi, mới mở cửa ra, nhìn thấy hộp cơm đặt trên sàn nhà, nhưng không lấy vào.

Tiểu Tuyết Cầu nhanh chóng tha hộp cơm vào, cắn rách bọc nhựa bên ngoài, trông vô cùng hạnh phúc.

Cô vỗ vỗ con chó, hỏi thăm:“Vừa rồi bị cậu nhóc kia giữ chặt có đau không?”

Tiểu Tuyết Cầu lắc lắc cái đuôi, ra vẻ rất đau. Bị một tên nhóc không biếtđiều coi như một món đồ chơi, đương nhiên phải đau chứ! Thật khiến chonó không còn mặt mũi! Đường đường vốn là chó con của Đằng tổng, thế màbị những con người kia khinh thường, không biết giận đâu cho hết!

Nó kêu lên vài tiếng, rồi vùi mình vào đống thức ăn vừa “thu thập” được.

Đại Lận bất đắc dĩ, cầm theo một đống vỏ chai lụm được, đi xuống gara dưới lầu, đem đi bán.

Trong thời gian đó, Đằng Duệ Triết đi vào phòng cô, anh chỉ thấy được một căn phòng nhỏ, giấy dán tường màu tím nhạt, có cả một số hình ảnh hoạt hình trông vô cùng ấm áp, đáng yêu. Con chó của anh ngồi xổm trên sàn tíchcực ăn, thân hình tròn vo cùng bộ lông trắng, nhìn bộ dạng ăn uống nàyvô cùng phấn chấn.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tiểu Tuyết Cầu lậptức quay đầu lại, sủa một tiếng, nhưng lại nhận ra là baba, mừng rỡnhanh chóng chạy đến chỗ Duệ Triết.

Đằng Duệ Triết ôm Tiểu TuyếtCầu ngồi trên chiếc giường nhỏ, nhìn bàn học đầy sách vở, mắt dừng lạitrên một tấm giấy ghi chú của Đại Lận.

”11 giờ sáng đi mua thuốc,12 giờ ra ngoài ăn cơm cùng Tiểu Tuyết Cầu, buổi chiều đến nhà sách, mua thức ăn cho chó!”

”Kế hoạch sau khi kì kiểm tra tiếng anh kết thúc.”

“......”

Tô Đại Lận bỏ đi hình ảnh cô tiểu thư thiên kim yếu ớt ngày nào, giờ chỉ sống như một cô bé sinh viên đơn thuần bình dị.

--

Đại Lận ở dưới lầu bán vỏ chai được năm mưới mấy đồng, nét mặt rạng rỡ trởvề phòng, suy nghĩ không biết phải nên mua gì đó thật tốt cho TiểuTuyết Cầu; Nhìn thấy Tiểu Tuyết Cầu chén xong xuôi thức ăn, ngồi xổmxuống, ôn nhu nói:“Đi vệ sinh mau lên, sau đó chúng ta ra ngoài!”

Con chó vừa nghe xong, chạy tọt vào buồng vệ sinh.

Hắc hắc, baba đã đi đâu mất, chỉ vừa quay người lại mà baba đã không còn đây?

Nó cứ tiếp tục chạy, đôi mắt vẫn đảo quanh tìm kiếm Duệ Triết.

Đại Lận khóa kỹ cửa, đi đến, một phen ôm lấy nó, cho con chó ngừng chạyloạn. Tuyết cầu vùi mình vào ngực cô, ngoảnh nhìn theo nơi baba rời đi.

Đừng nói, baba đang cùng nó chơi trốn tìm đấy chứ?

Đại Lận ra ngoài ăn cơm hộp, sau đó đi đến hiệu thuốc, mua thuốc dạ dày. Rồi tới hiệu sách.

Cô dự sẽ đến hiệu sách tìm một số cuốn giáo trình Anh ngữ, cầm theo giấybút, ngồi đối chiếu ra để làm. Nếu bảo vệ bắt gặp, cô phải bỏ xuống tìmkiếm những cuốn sách khác, đi tới đi lui, còn có Tiểu Tuyết Cầu luôn đitheo bên chân cô.

Sau khi rời khỏi hiệu sách, lúc đó đã bốn, năm giờchiều, cô cùng Tiểu Tuyết Cầu đến siêu thị, mua dầu gội đầu và thức ăncho chó.

Tiểu Tuyết Cầu ngồi gọn trong chiếc xe đẩy của Đại Lận,lông xù lên, làm cho những đứa trẻ xung quanh cảm thấy thích thú, tò mòliên tục đụng vào. Nó ngao lên một tiếng, ra vẻ không muốn bị người khác sờ soạng. (Ter: Chó mà cũng ra vẻ thanh cao __--__ Quỳ:”>)

Ngoài thức ăn cho chó, Đại Lận còn mua sô-cô-la, rau, trứng, thịt bò trong siêu thị.

Lúc này cô chỉ muốn nấu một nồi canh nhỏ, lấp đầy bụng trống, sau đó tậnhưởng giấc ngủ thật thoải mái mà bản thân đã thèm khát bấy lâu.

Đại Lận háo hức trở về, hàng xóm cũng không để ý, cô đi nhanh qua.

Cô biết rằng chuyện hôm trước do Cổ Tuấn gây ra có chút đe dọa bọn họ, nhẹ nhàng cười, lấy dầu gội vừa mua để vào nhà vệ sinh.

Thời gian làm việc của cô căn bản không được cố định; nhóm bà dì hội tụ nàycũng không biết được thời gian nghỉ của cô, Đại Lận làm bộ như hôm nayvẫn phải đi làm như thường ngày.

Cô mang đồ đạc xuống, bật bếp xào rau.

Hơn mười hai mươi phút sau, hội bác gái đều ở phòng riêng ăn uống, sau khiăn tối, cô trở lại, lợi dụng hành lang đen tối, không có người, Đại Lậnquay lại phòng nghỉ ngơi.

Cô muốn có giấc ngủ ngon, cũng khôngmuốn bị dì Trương quấy rầy, nên tắt toàn bộ đèn, để mọi người nghĩ rằngtrong phòng này không có ai.

Rạng sáng hai giờ cô bị cái đòng hồ báo thức kêu réo. Kèm theo đó là tiếng người tắm rửa trong buồng vệ sinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương