Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 92-4
Rốt cục cũng tìm được cô! (4)

❊ ❊ ❊

Cô vội vàng đứng lênđem khăn lông phơi lên cho khô, để lại mái tóc đen dài xõa trên vai, sau đó ngồi xuống đệm lót dưới sàn nhà, mở cuốn vở pháp luật kinh tế ra bắt đầu ôn tập.

Tuy rằng cô có lòng tin vào cuộc thi lần này thật,nhưng rốt cuộc cô cũng chỉ đến nghe thôi không hề có sách giáo khoa, chỉ có thể cố gắng ghi chép không để sót chữ nào, trên lớp nghe thầy giáogiảng bài, được nghỉ thì đến tiệm sách cũ tìm sách đọc, cho nên luôn cóchút không ăn khớp. Cô sợ chỉ cần một chút sai lầm thôi, Hiệu trưởng sẽđuổi cô khỏi trường học.

Cô bây giờ giống như đang đi trên dây,tùy thời lúc nào cũng có thể ngã xuống vực sâu, cho nên nếu cô có thểđạt được loại ưu, trường học có thể danh chính ngôn thuận mà tiếp nhậncô, thừa nhậnkhả năng của cô....

Vì thế, cho tới tận 2 giờsáng, Tiểu Tuyết Cầu nằm sấp trên giường ngủ vùi, còn Đại Lận vẫn duytrì trạng thái thanh tỉnh ôn bài.

Trời sáng, lúc cô đi đến cửabậc thang đang chuẩn bị xuống lầu thì có người ở phòng bếp bên kia gọicô lại: “Tô tiểu thư, gần đây cô lúc cũng đến 2 giờ sáng mới trở về phải không?”

Chỉ thấy ở phòng bếp chung của các hộ dân bên kia, cóhơn mười hộ đều đang đứng ở đó, tất cả đều là phụ nữ, bà già, các dì,các cô, một đám khôn khéo, đang tập trung tính toán tiền than, điện,nước, cả khí ga nữa, nhìn dáng vẻ giống như muốn gán tội cho người khácvậy.

”Ngày hôm qua chúng ta còn đang tranh cãi làm sao lại hếtnhiều tiền điện nước ga như vậy, hóa ra là chúng ta ầm ĩ suông rồi. Đâycòn không phải đã quá rõ ràng rồi sao! 2 giờ sáng nấu mì ở trong bếp,người dùng nước nóng trong nhà tắm ngoại trừ Tô tiểu thư suốt ngày đisớm về trễ còn ai khác nữa chứ! Trễ như thế, tất cả chúng ta đều đã ngủsay còn biết gì nữa đâu a!” Dì Trương kéo mở cổ họng cao giọng nói,không làm thì thôi, đã làm là làm đến cùng, thấy Đại Lận dễ bắt nạt,liền đẩy hết toàn bộ trách nhiệm lên người cô: “Nhà tôi đêm hôm trước ăn phải đồ hỏng bị đau bụng, lúc chạy vào toilet thì nhìn thấy Tô tiểu thư đang nấu mì ăn khuya ở trong bếp....”

”Dì Trương!” Đại Lận vốnđang vội, bây giờ lại bị vu oan liền phát hỏa, lạnh lùng ngắt lời dìTrương, nói: “Rõ ràng là nhà dì nấu ăn khuya, đun sữa, buổi tối cònkhông ngừng dùng nước nóng trong toilet để tắm rửa cho đứa nhỏ, sao bâygiờ lại đổ hết lên đầu tôi vậy hả? Tôi chỉ có một mình, tiền điện nướcga hàng tháng tính ra còn không kém một nhà bốn người các người đâu!”

”Cô....nha đầu chết tiệt này, nói cái gì vậy hả!” Dì Trương lập tức cất cao giọng, giống như gà bị vật lông, sắc mặt lập tức thay đổi, cất giọng lanh lảnh kêu gào: “Mọi người nhìn đi, cái gì mà gọi là tuổi trẻ khí thịnh chứ,rõ ràng là không biết trời cao đất rộng là gì! Dì Trương tôi mỗi lần đều vất vả giúp mọi người tính rồi thu tiền điện nước, giảm bớt mấy chuyệnvặt cho mọi người! Cô ta thì sao, bây giờ lại còn lớn giọng chất vấntôi! Cô mới bao nhiêu tuổi hả, đã học được cách vu oan giáng họa chohàng xóm rồi! Về sau mà có đi làm, còn ai dám thuê cô nữa hả!”

”Dì Trương à, xin bớt giận.” Những người khác đã bắt đầu khuyên can.

Đại Lận lạnh lùng nhìn một màn này, bỗng nhiên thấy uất ức. Chuyện nàynhiều lắm là mấy chục đồng, bỏ chút tiền ăn ra là có thể giải quyếtngay, nhưng cô không muốn cứ như vậy mà vứt bỏ chút lòng tự trọng nhỏnhoi của mình chấp nhận là kẻ ăn trộm! Bằng không, về sau mỗi lần dìTrương trộm điện, trộm nước đều sẽ đổ hết lên người cô!”

Hơn nữa dầu gội, sữa tắm của cô để trong toilet, chẳng lẽ không phải chính bà ta cũng vụng trộm dùng sao?

Dì Trương chính là một kẻ tham lam những thứ tiểu tiết đó, không muốn phải gánh số tiền điện nước lớn, lần nào cũng căn lúc cô đi làm về, hàng xóm đều đã ngủ, lén lút xuống bếp dùng than, ga, dùng nước nóng trongtoilet,... tất cả đều đổ hết lên đầu cô.

Hơn nữa, lúc cô vừa mớivào đây ở, Dì Trương thường xuyên mang đến cho cô ít hạt bắp ăn, chiếucố cô, sau đó tạo được tiếng tốt khiến cho mọi người tin tưởng, cô mớichính là người vu oan cho dì Trương!

”Nếu mọi người không tin,vậy để dì Trương mang sổ sách ghi chép tiền điện nước thu hàng tháng rađể mọi người cùng đối chứng. Tôi ban ngày không ở nhà, trong phòng chỉcó một nồi cơm điện cùng một cái đèn bàn, dùng cũng không hết bao nhiêuđiện! Nhưng mỗi lần tôi đều đóng cho dì Trương hơn 200 đồng, nói ra đểtất cả mọi người làm chứng.” Cô rất ủy khuất cũng thật chua xót, “Tôivừa mới chuyển đến đây không lâu, mới đầu còn chưa biết, dì ấy nói baonhiêu tôi liền đưa bấy nhiêu, nhưng lúc tôi tính lại số điện cùng vớitiền thì phát hiện ra số tiền thu cao hơn rất nhiều...”

”Cô muốnxem sổ sách co phải không, được, để tôi cho mọi người xem!” Dì Trươngtrừng mắt đánh gãy lời cô, chỉ vào mọi người tức giận nói, “Không phảihàng tháng tôi đều đưa sổ sách cho các người xem một lần rồi mới tínhtiền sao? Tôi đã lừa gạt ai lần nào chưa? Con nhỏ này hôm nay lại dámnói với tôi những lời tổn thương như vậy! Nếu sổ sách gì đúng, vậy Tôtiểu thư sau này cô không cần khiến tôi trở mặt mới bằng lòng giao tiền! Trộm chính là trộm, mọi người đều có mắt nhìn thấy được tất cả!”

Sau đó, bà ta quay đầu lắc mông trở vào nhà mình lấy giấy tờ ghi chép ra,đưa ngón tay lên miệng liếm một cái, sột soạt lật giở danh sách, “Tôtiểu thư cô nhìn đi, hai tháng này có phải mỗi tháng đều là 70 đồng haykhông! Cô không cần tự mình vả miệng mình như thế!”

Đại Lận nhìncon số này, lạnh nhạt nói: “Còn hơn 100 đồng loại ra kia là bà lén lútthu của tôi, sau đó nói với tất cả mọi người là thu như vậy!”

”Dì Trương tôi không có làm cái loại chuyệ này, cô đừng có ngậm máu phunngười! Hơn 100 đồng, nhà chúng tôi ngay cả ra ngoài ăn cơm một bữa cũngkhông có, đâu giống như cô, tính toán chi li từng phân tiền một!” Bà tatrợn trắng mắt nói láo, gân cái cổ vừa ngắn vừa thô lên: “Nếu cô khôngđóng nổi tiền điện nước mới đi trộm, thì hàng xóm láng giềng chúng tôicó thể bao dung một chút, nhìn cô tuổi còn trẻ, sẽ không so đo tính toán gì, nhưng cô thì ngược lại quay đầu cắn dì Trương một ngụm thế này, cóphải nói lên phấm cách của cô có vấn đề không! Hơn nữa thấy cô ngày nàocũng đi đến nửa đêm mới về, rốt cuộc là làm cái gì chứ? Công việc gì màcần một cô gái trẻ như cô đi làm buổi đêm chứ?”

”Bà Trương, thôi, đừng so đo với một đứa trẻ, lần sau đứng để cho cô ta trộm nữa làđược!” Người bên cạnh xem chừng là tin lời người họ Trương nói, mở miệng khuyên can, lại lấy ánh mắt khác thường nhìn Đại Lận: “Tức giận làm gì, cuối cùng chỉ có hại mình thôi.”

Trong lòng Đại Lận hiểu rõ đã đâm lao là phải theo lao, cầm theo túi xách đi thẳng xuống lầu.

Sáng sớm vừa mới thấy tâm tình tốt một chút lại bị trận cãi vã vừa rồi pháhỏng. Cô nhớ đến mình còn có buổi thi, không muốn tiếp tục dây dưa vớidì Trương này nữa, chạy đến trạm xe bus.

Xe bus sô 203 vừa chạyđược một đoạn thì bắt đầu kẹt xe, cô đành phải xin bác tài cho xuống xe, chạy vội lên ven đường lớn bên cạnh.

Lần này cô không phải đi thuê xe, mà là chạy bộ, gắng sức chạy, muốn phân tán hết những phiền muộn trong lòng.

Hôm nay cô đi sớm trước một tiếng vì sợ kẹt xe, bây giờ, dùng thời gian đóđể bù vào việc chạy bộ chắc không vấn đề gì. Chờ cô thi xong rồi trở vềcùng dì Trương và đám cô dì trong xóm giải quyết vấn đề điện nước.

Cô sẽ không chịu để bị vu oan như vậy, nhất định sẽ khiến cho bác gái Trương kia bị bắt quả tang lúc đêm khuya!

Cô chạy gần một giờ, mệt rã rời, tay chống lên đầu gối thở gấp, sau đó lại tiếp tục chạy. Mãi cho đến khi nhìn thấy cánh cổng trường đại học, cômới dừng lại, lau lau mồ hôi trên trán.

Thật sự là sảng khoái a,cả người ra mồ hôi, cũng làm cho trái tim được nhẹ nhõm hơn, càng làmtan biến mất cảm giác buồn ngủ, lại còn tiết kiệm được tiền xe!

Cô đứng dưới ánh nắng của buổi sớm mai khẽ cười, hòa cùng đám sinh viên khác đi vào sân trường.

Đúng lúc, chiếc xe ô tô màu bạc của Đằng Duệ Triết cũng vững vàng dừng lạitrước cổng trường đại học, cánh cửa được mở rộng giống như đã biết trước sự xuất hiện của anh mà sắp xếp, Đại Lận đang vội vào thi nên không cóchú ý tới, mình vừa đi lướt qua anh!

Đằng Duệ Triết nghiêng đầunhìn, đáy mắt chợt lóe lên khi nhìn thấy gương mặt nghiêng nghiêng quenthuộc kia, chỉ cảm thấy người con gái ấy, mởi chỉ 3 tháng không gặp,thanh xuân ngày càng trẻ ra, rực rỡ bức người!

Anh nhìn thấy bóng hình duyên dáng mềm mại của cô qua kinh chiếu hậu, chỉ thấy nhiệt huyết sôi trào, bàn tay to lặng yên nắm lại thành quyền nhằm ngăn chặn hưngphấn cùng kích động đang dâng lên bừng bừng trong lòng. Chỉ cảm thấy 3tháng vì cô sốt ruột cùng lo lắng cuối cùng cũng có một tia an ủi.

Anh không đuổi theo cô, mà là nhìn cô đi về phía giảng đường, chuẩn bị tham gia bài thi.

--- --------

Đại Lận ngồi trong phòng làm bài, cái đầu nhỏ cắm cúi vào trang giấy, vô cùng chuyên chú, từng chữ từng chữ viết đáp án xuống.

Đề bài này không làm khó được cô, nhưng vì để đảm bảo không có sai sót gì, cô vẫn cẩn thận trả lời, hoàn hảo không sứt mẻ gì. Chỉ là, sao cô cứcảm thấy bên ngoài cửa hình như có người đang nhìn mình?!

Nhưng lúc cô quay đầu nhìn lại chẳng thấy ai cả?!

Cô kiểm tra lại bài thi của mình một lần nữa, sau khi chắc chắn mới nộp bài, thu thập đồ dùng học tập ra về.

Tiếp đến cô phải về nhà đem đống đồ nhựa và giấy vụn nhặt được gom lại đibán, sau đó mang Tiểu Tuyết Cầu đi ăn một bữa, còn phải đến bệnh việnmua thuốc, đi hiệu sách, rồi mua một ít đồ ăn vặt về nữa, để bản thânđược buông lỏng thư giãn một chút.

À, nếu có thời gian và ít tiền, chiều đến cô còn muốn mở một quán hàng bán mấy thứ đồ này nọ, phục vụ khách....

Nghĩ như vậy, cuộc sống vừa đơn giản mà lại vui vẻ, tương lai mù mịt gì đó tất cả đều tan biến hết.

Cô giơ thẻ xe bus ra, chen lên xe tìm chỗ đứng.

Đằng Duệ Triết ngồi trong xe, nhìn cô ôm lấy chiếc túi liều mạng chen chúctrên chiếc xe bus chật ních kia, mày kiếm nhíu chặt lại.

Vật nhỏ này, cái bộ dạng mảnh dẻ của cô cố gắng chen vào, còn chịu nổi sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương