Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 100

❊ ❊ ❊

Cô dâu tương lai xinh đẹp mỹ lệ, trên đầu đội một tấm lụa voan mỏng, tay mang theo bao tay viền tơ màu trắng khoác tay cha mình, từng bước tiến về phía lễ đường nơi Tiêu Tử đã đứng đợi trước đó.

Tiêu Tử nghiêng thân mình, bên môi khẽ hiện lên nét cười, chìa tay ra đón lấy cô dâu của mình từ bố vợ.

Mà phía sau lưng cô dâu, ngay tại cửa lễ đường, Đại Lận cũng vừa đuổi kịp tới vội vàng dừng lại, cô giống như cái bóng của cô dâu, trong khi cô dâu tương lai mặc một thân váy trắng tinh khiết được cha mình dẫn vào lễ đường thì vô vẫn đứng chôn chân ngoài cửa, hai mắt long lanh nước chỉ biết đứng nhìn, bị bóng hình xinh đẹp đó chặn lại.

Mọi người đều đang quay đầu lại ngắm nhìn cô dâu bước về phía giáo đường, ánh mắt cũng theo từng bước chân mà di chuyển theo, có tán thưởng, chúc phúc, hâm mộ, ghen tỵ cùng chế nhạo, mỗi người một vẻ.... Những khách mời ngồi hàng đầu, lực chú ý đều đặt hết lên người cô dâu cùng cha cô, hơn nữa cô dâu bước tới cũng đồng thời chặn lại bóng dáng Đại Lận phía sau, tầm nhìn của bọn họ cũng chỉ đặt lên con người đó, duy chỉ có những tân khách ngồi cạnh cửa ra vào mới để ý thấy trước cửa giáo đường có một người con gái vừa chạy tới, thoáng chốc, một tiếng thét kinh hãi phát ra.

Nếu nhớ không nhầm, cô gái này chẳng phải là cô dâu lần trước bị bỏ lại trên xe hoa đây sao? Hôn lễ thậm chí không có nhà mẹ đẻ, mà bản thân cô dâu còn đã từng ngồi tù qua! Nói vậy lần này đến đây chắc vì không cam lòng thôi, mới đuổi theo tới tận đây! Lại có trò hay để xem rồi đây!

Hai hàng ghế cuối cùng trong giáo đường bỗng vang lên tiếng xì xào bàn tán, bao nhiêu ánh mắt khinh thường đều đổ dồn hết lên bóng hình Đại Lận, sau đó lập tức dời đến vị trí nam chính, người đang đứng ngay chính giữa giáo đường ngày hôm nay - Tiêu Tử.

Tiêu Tử bởi vì hơi nghiêng người đón lấy cô dâu nên đuôi mắt cũng liếc nhìn thấy bóng hình Đại Lận bên ngoài cửa, anh ta hơi cả kinh, ánh mắt khẽ xẹt qua gương mặt cô dâu, sau đó rơi xuống trên người Đại Lận. Ánh mắt anh ta và Đại Lận giao nhau, nhưng cũng chỉ có một cái liếc mắt như vậy, sau đó liền theo tiếng dạo nhạc mà tiếp nhận cô dâu từ tay bố vợ, mỉm cười điềm đạm, khẽ nâng tấm lụa mỏng trên đầu lên cho cô dâu.

Bên ngoài cửa, nhìn thấy một màn này, Đại Lận chỉ cảm thấy trái tim mình rất đau, lúc mọi người đồng loạt quay đầu lại nhìn cô, cô đã nhanh chóng chạy trốn ra phía sau một cây cột, trong chốc lát nước mắt tuôn rơi như mưa.

Tiêu Tử, hôm nay anh mặc tây trang màu trắng rất đẹp trai mê người, nhất là lúc anh giơ tay đón lấy cô dâu, đúng là bộ dáng thân sĩ nho nhã, là một người chồng ôn nhu, em chỉ muốn nói tiếng chúc phúc tới anh, nhưng, nhưng em thực sự không có dũng khí để bước vào.

Bởi vì trong mắt mọi người, em của lúc này so với người mà ba tháng trước bị bỏ lại trong ngày hôn lễ chẳng khác gì nhau.

Ánh mắt bọn họ nhìn em hèn mọn như vậy, giống như hàng vạn mũi tên xuyên qua tim em, nhưng em đã chạy tới đây, chỉ là muốn nhìn anh một chút, chỉ muốn nhìn anh một lần cuối, nhìn bộ dáng tuấn lãng của anh khi mặc sắc phục màu trắng một lần nữa, không cần quan tâm đến những ánh mắt nọ kia....

Nhưng mà, tại sao lúc này đây, thứ khiến trái tim em đau đớn không phải ánh mắt của đám người xa lạ, mà chính là cái nhìn lạnh lùng thoáng qua của anh.

Bây giờ chắc anh rất hạnh phúc với cô dâu của mình nhỉ, cô ấy là tiểu thư danh giá, không bao giờ khiến anh phải mất mặt, cũng sẽ không để anh phải bị kẹp ở giữa các mối quan hệ, người phụ nữ như vậy mới xứng đáng với anh....

Đám phóng viên bát quái không biết từ đâu chạy tới vây lấy cô, Đại Lận ngừng khóc, chạy nhanh về phía dàn xe đang đỗ trước giáo đường.

Cô vừa chạy, một bên vừa lấy tay che mặt, không muốn để cho đám phóng viên kia chụp được hình.

Vốn cho rằng sau ba tháng, mọi người rồi sẽ dần quên lãng, nhìn thấy cô cũng hờ hững như không, nhưng đám truyền thông bát quái lại không chịu tha cho, xã hội này không chịu cho phạm nhân có cơ hội được hối cải để làm người mới, chỉ muốn đuổi tận không tha.

Cô cúi đầu chạy một mạch trên đường cái lớn, cánh tay nhỏ bé vươn ra định đón bừa một chiếc taxi nào đó.

Chợt có một chiếc xe dừng lại, nhưng có người lại nhanh tay hơn một chút ngăn cửa xe lại, không cho cô lên xe, đứng chắn cửa xe lớn tiếng nói: “A, đây chẳng phải Tô Đại Lận sao! Cậu cũng tới tham dự hôn lễ của anh Tiêu Tử à! Đi, chúng ta cùng nhau vào!”

Lý Tương Tương hôm nay diện một chiếc đầm cúp ngực, trang điểm vô cùng xinh đẹp, vết sẹo lành liền quên đau, cho rằng Đại Lận bị người ta vứt bỏ, lại càng muốn khi dễ thêm, một phen bắt lấy tay Đại Lận không để cho cô đi, ước chừng thời gian đủ để đám phóng viên kia đuổi tới nơi, “Nhà thiết kế vì hóa trang làm tóc cho mình nên tốn hơi nhiều thời gian, khiến cho mình đến muộn. Không ngờ Đại Lận cậu cũng tới trễ, chúng ta có thể bầu bạn cùng nhau.”

Đại Lận từ đầu đến cúi chỉ biết cúi đầu tránh né đám phóng viên, muốn bỏ tay Lý Tương Tương ra. Nhưng Lý đại tiểu thư hiển nhiên gặp được Đại Lận liền giống như trúng thưởng, sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội khó có được này, mạnh mẽ túm chặt tay Đại lận lại.

Gần đây có người đang ngầm thu thập chứng cứ tố cáo baba Phó thị trưởng của cô ta vơ vét, tham ô công quỹ, nhưng ba cô ta có quyền có thế lớn mạnh như vậy, sao có thể dễ dàng bị người ta hất cẳng như vậy được chứ?

Lý Tương Tương này sẽ không sợ đâu, cô ta muốn Tô Đại Lận phải chịu nhục nhã? Khiến cho Tiểu tiện nhân này nếm mùi nhục nhã là gì, đây đúng là thú vui tao nhã khoái hoạt nhất của bản tiểu thư! Cha cô ta sẽ giải quyết sạch sẽ mọi thứ cho cô ta nên không cần lo lắng.

Tiện nhân Tô Đại Lận này thì định tính làm gì? Đuổi theo Đằng Duệ Triết thì anh ta không cần, gả cho Tiêu Tử thì anh ta từ hôn, không phải làm chuyện cười cho đám người bọn cô coi sao? Cười cái con người đấy, cười cái thời niên thiếu thanh xuân ấy!

“Đại Lận, cậu nói một câu đi, tất cả mọi người đang nhìn cậu đấy. Nói xem gần đây cậu trốn đi đâu vậy hả? Là đi tới nước Mỹ hay là lên mặt trăng? Làm sao mà trở về người không biết quỷ không hay vậy hả? Có phải cậu cảm thấy không còn mặt mũi gặp người không? Haha.” Cô ta nảy sinh ác độc che chắn trước cửa, ầm thầm dùng móng tay sắc nhọn đâm sâu vào da thịt Đại Lận, gắt gao túm chặt lấy tay cô.

Đại Lận vung vẩy tay hòng muốn tránh thoát khỏi cô ta nhưng không được, chỉ cố gắng đưa lưng về phía đám phóng viên kia, không để cho bọn họ được chụp hình chính diện, lạnh lùng nói: “Lý Tương Tương, cậu buông ra cho tôi!”

“Không buông. Chúng ta cũng từng là bạn học mà, hơn nữa còn là bạn tốt, làm sao có thể dễ dàng thả cậu đi như thế được!.” Lý đại thiểu thư cười độc ác, chân mang giày cao gót chậm rãi bước về phía này, muốn giẫm lên chân Đại Lận, nghiến răng nói: “Đại Lận, chúng ta đã rất lâu rồi không tụ họp, hay là hôm nay tập trung một bữa đi!” Đồ tiện nhân này, còn dám trốn!

Sau đó, hung hăng giẫm mạnh xuống một phát.

Đại Lận vội vàng tránh ra, nhưng cô bước hụt chân, cả người khẽ dao động, cười lạnh nói: “Lý Tương Tương, có phải cậu cũng muốn ngồi cùng xe với tôi không? Vậy chúng ta đi cùng nhau đi.” Nếu đã không vung tay được Lý đại tiểu thư này vậy thì mang theo cả cô ta đi cùng, trước tiên cứ rời khỏi nơi này rồi tính tiếp! Cô vội vàng kéo mạnh cửa xe ra, bỗng chốc túm lấy Lý đại tiểu thư đang lảo đảo cả người, kéo sát người vào cửa xe, chiếc váy ngắn bó sát người bỗng chốc bị vén lên để lộ ra một góc quần lót.

Vì thế, đám phóng viên bát quái bên cạnh được dịp mà sôi trào, bao nhiêu máy ảnh đều ào ào nhắm ngay khoảnh khắc này mà chụp vào, tạm thời buông tha cho Đại Lận bên cạnh.

Lý Tương Tương bị chụp cuối cùng cũng thẹn quá hóa giận, bất chấp cảnh xuân bị phơi bày, trức tiếp chui vào trong xe, buông tay Đại Lận ra, sau đó chỉ vào mũi đám phóng viên hăm dọa: “Kẻ nào còn dám chụp nữa, bản tiểu thư sẽ kiện cho công ty đó phải đóng cửa! Tất cả những ảnh chụp vừa rồi đều phải tiêu hủy hết cho tôi, có nghe thấy không? Một tấm cũng không được truyền ra! Không phải các người muốn lấy tin tức của Tô Đại Lận sao? Hiện giờ cô ta đang ở đây, các người cứ việc hỏi, không có ai ngăn cản các người, cô ta hiện tại bất quá chỉ như con chuột chạy qua đường, vô sỉ lại hạ lưu!”

Đại Lận bị đám người điên này đuổi bắt, vừa chui vào trong xe taxi lại bị lôi ra ngoài, trực tiếp đối mặt với người khác.

----

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương