Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 91-4
Cuộc sống mới (cuối)

❊ ❊ ❊

Hai giờ sau, kì thikết thúc, người cô làm bài thay đứng bên ngoài, hỏi làm bài thế nào. Côtrả lời có thể vượt qua, bảo đảm không rớt, làm được chín trên mườiphần.

Cô gái cao hứng, nói năm mươi khối* còn lại đợi sau khi cókết quả sẽ đưa, ba ngày sau có kì thi Tiếng Anh, tôi sẽ liên lạc với cô, nói lời này đầy vênh váo rồi tự mãn bỏ đi.

*Khối: Đơn vị tiền tệ

Đại Lận đứng ở hành lang, nhìn ra sân trường rộng lớn.

Cô từng nói sẽ dựa vào khả năng của chính bản thân để tiếp tục học, nhưngcô không cách nào làm tiền án của mình biến mất, tiến vào một trường đại học chính quy; Cô tự nhủ sẽ tự chạy chữa bệnh dạ dày, nhưng lại khôngcó đủ tiền, đến những loại thuốc rẻ tiền nhất còn không thể có được.

Cô chọn ở lại thành phố này, là muốn bình tĩnh để đối mặt với quá khứ,nhưng dù có gặp lại, trong lòng vẫn cứ sầu não, vấn vương.

Có lẽ, cô còn chưa đủ kiên cường, không biết xấu hổ…

Cô xoay người đi xuống lầu, chạy đến nơi gửi xe, gấp gáp trở về. Vì thuêxe phải trả tiền theo giờ, chỉ hai giờ đã mất bao nhiêu là tiền.

Cô lấy xe đạp trở về. Trên đường đi, bụng cô kêu rột rột, nhắc nhở cô chưa ăn sáng. Cô không đói, vì cái dạ dạy, cô chỉ mua một cái bánh bao, mộttay vừa đẩy xe, vừa ăn.

Có nhiều lúc cô nghĩ, nếu bệnh dạ dày của cô trở thành ung thư, có phải chính là tự mình chăm sóc bản thân quãngđời còn lại. Ung thư chẳng cần nhiều thời gian để cướp đi mạng sống củamột người, có lẽ sẽ rất đau đớn, nhưng đây không phải tự sát, cũng không phải bị giết, mà là thuận theo ý trời, cất đi sinh mạng của cô.

Cô đứng lại, nhìn vào cuộc sống tập nập nhộn nhịp.

--

Tiết học 10 giờ vào buổi sáng, cô đến muốn, thở hổn hển đứng ở ngoài cửa, phân vân không biết nên vào hay không.

Cô chỉ là một người học dự thính, không phải là sinh viên chính thức, mộtkhi bị giảng viên thấy, đương nhiên sẽ bị đuổi ra ngoài.

Mà lớp học này, giảng viên đang ở trong.

“Vị này, đi theo tôi.” Vị giảng viên từ phòng học đi ra, tà nghễ liếc mắt một cái, ra hiệu cho cô đi theo vào văn phòng.

Cô giật mình, sợ hãi đứng lên.

Nhưng đến văn phòng, giảng viên lại cười nói, em ở lớp học tập rất nghiêm túc, tôi sẽ dàn xếp nói chuyện với thầy hiệu trưởng.

Đại Lận nghe vậy, trong lòng ấm áp, cảm kích người thầy lớn tuổi hiền lành.

Cô vốn tưởng rằng, vị giảng viên này sẽ giao cô cho cảnh sát, hoặc hungbạo đuổi cô ra ngoài, không ngờ vị này là muốn giúp đỡ cô.

--

Tại văn phòng hiệu hưởng, thư ký báo cáo:“Hiệu trưởng, tôi đã kiểm tra rồi, Tô tiểu thư mà Đằng tiên sinh tìm kiếm không có ở trường chúng ta. Têncô ấy không có trong danh sách tân sinh viên.” Trực tiếp đưa lên tờ danh sách.

“Được, ra ngoài đi.” Hiệu trưởng ra hiệu cho lui ra ngoài, lập tức gọi điện cho Đằng Duệ Triết:“Đằng tiên sinh, chúng tôi đã kiểmtra kĩ lưỡng, trong trường không có ai tên Tô Đại Lận cả. Chắc phảiphiền ngài đi hỏi những trường khác. Tôi thân là lãnh đạo của một trường học, không dám đùa giỡn với ngài, bằng không sau này làm sao có mặt mũi làm việc cùng Đằng tổng.”

“Có tin tức lập tức báo lại!”

“Nhất định!”

Sau khi ngắt máy, trên mặt khôi phục lại nét nghiêm trang, hỏi giảng viên có chuyện gì.

Đại Lận theo giảng viên vào văn phòng, không nghe được những lời khi nãy, giương đôi mắt đẹp đầy vẻ bất an nhìn hiệu trưởng.

Hiệu trưởng đưa mắt nhìn giảng viên, rồi quay sang hướng Tô Đại Lận, lập tức tỏ vẻ khó chịu:“Đây không phải người mà lần trước thầy đã đến xin chocô bé vào học? Không có gì để nói cả, trường chúng ta tuyệt đối khôngnhận một người có tiền án! Lúc vừa nhìn thấy hai chữ “Phóng hỏa” đã tứcđiên, đến hồ sơ còn không đọc hết! Cô đừng tốn nhiều lời, Tìm một lớpban đêm nào đó hoặc học nghề đi! Trường chúng tôi có thể đưa ra một sốgợi ý cho cô tự quyết định.” Vị hiệu trưởng nhất quyết từ chối, xem rađến cả tên cô cũng không biết phải gọi thế nào.

“Hiệu trưởng!”Giảng viên kêu lên, khiến cô đứng lại, không dám lùi bước, nhìn hiệutrưởng kiên định:“Sinh viên này tôi dùng danh dự của mình đảm bảo, mongthầy cho cô bé một cơ hội! nếu có thể vượt qua cuộc thi, xin thầy nhậncô bé vào trường, giống như những sinh viên khác, cũng được cấp bằng,coi như là vì đất nước bồi dưỡng nhân tài.”

“Thầy đảm bảo tất cả?” Hiệu trưởng nhíu mày, hồ nghi:“Nếu đứa trẻ đó gây loạn ở trường học? Thầy chịu trách nhiệm chứ?”

Tiếng “gây loạn” nghe thật chói tai, Đại lận nghe từng chữ thật rõ ràng, lẳng lặng nhìn hiệu trưởng.

Giọng điệu này, ánh mắt nay, cô vốn đã quen rồi.

Nhưng nếu muốn tồn tại trong xã hội này, chẳng phải là nên cho cô cơ hội hay sao?

“Cô bé đúng là đã phạm sai lầm, nhưng chính vì thế mới càng biết quý trọngcơ hội ở trường học. Tôi đã quan sát một thời gian dài, nhận ra cô bénày rất có triển vọng,vô cùng tin tưởng! Hiệu trưởng, tôi chỉ cần mộtcâu đồng ý của thầy!” Vị giảng viên ôn tồn.

Hiệu trưởng không hềmuốn đồng ý, nhưng vì nể mặt vị giảng viên này, nghĩ nghĩ, gật đầunói,“Được rồi, nếu đã có thầy đứng ra đảm bảo, tôi sẽ cho em ấy một cơhội. Nếu kì thi này có thể vượt qua, hoàn toàn chấp nhận cho em đăng kýtrở thành sinh viên của trường. Nếu không được, mời em ra khỏi đây!”

Đại Lận kích động nói tiếng “cảm ơn”, đầy cảm kích nhìn vị giảng viên lớn tuổi.

Chỉ cần vượt qua kì thi này, cô sẽ không còn là sinh viên dự thính, có thể đi lại tự nhiên trong khuôn viên trường, từng bước đi lên, cầm trongtay bằng tốt nghiệp…Cô nhất thời cảm thấy, mình như đang nằm mơ, nhưngkhông phải, đây hoàn toàn là sự thật.

--

Hai người bướcra ngoài, hiệu trưởng cho gọi thư kí mang hồ sơ của cô đến xem lại, tựhỏi có phải bản thân đã rước phiền toái vào trường hay không. Một ngườitừng phóng hỏa, có thể cải cách lại sao? Không thể không làm cho ngườita lo lắng a.

Ngay khoảnh khắc nhìn vào tên “Tô Đại Lận”, ánh mắt ông ta tạm dừng, lắp bắp kinh hãi:“A, đây là Tô Đại Lận! Là Tô Đại Lậnmà Đằng tiên sinh muốn tìm sao!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương