Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 99-3

❊ ❊ ❊

Dì Lý nói mấy thang thuốc bắc này không đáng bao tiền, nhưng có thể chữa trị tận gốc căn bệnh, là phương thuốc bí truyền, ép Đại Lận uống cho xong rồi mới đi.

Sau khi uống xong khoảng nửa giờ, quả nhiên Đại Lận cảm thấy bụng đã dễ chịu hơn nhiều, không còn trướng đau nữa. Cô bèn đứng dậy đi đi lại lại rồi ra ngoài đi phơi nắng một chút.

Giữa trưa tiết trời cuối thu, nắng vàng chiếu rọi, trên đường xe cộ đi tới, đi lui.

Cô vô thức đi đến nơi mà ngày trước cô đã gặp Tiêu Tử ở đó, đứng trên đường kẻ vạch dành cho người đi bộ, không có ý định qua đường, cũng không rời đi, chỉ ngơ ngác nhìn xe cộ từng chiếc từng chiếc phóng qua trước mặt. Hình như hôm nay có người cử hành hôn lễ, một dàn xe khổng lồ dàn hàng dài trên đường cái lớn đang từ từ tiến vào, vô số máy ảnh vươn ra khỏi mui xe quay chụp lại toàn bộ quá trình xảy ra hôn lễ.

Đại Lận nhìn theo, lui sang bên cạnh một bước, đứng cùng đám người ven đường quan sát đôi cô dâu chú rể mới trong xe.

Chiếc xoa hoa sang trọng đẳng cấp hơn nhiều chiếc xe hoa cô kết hôn ngày đó, nhưng trong xe, chú rể tuy đang ôm lấy tân nương nhưng vẻ mặt lại không một biểu cảm. Tiêu Tử mặt một thân tây trang màu trắng, tuấn lãng phong thần, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy cô dâu của mình, chỉ trong chớp mắt đã vuột thoáng qua trước mặt cô.

Trong khoảng thời gian ngắn, cô cho rằng bản thân đang nằm mơ, liền vội vàng chạy đuổi theo chiếc xe hoa kia.

Làm sao có thể là Tiêu Tử? Chắc là cô nhìn lầm rồi? Anh thật sự sẽ kết hôn sao?

Cô đẩy đám người đang vây xem ra, đuổi theo đoàn xe dâu chạy dài trên đường lớn, nhưng khi cô nhìn thấy rõ người trong xe hoa, trái tim cô bỗng chốc vỡ nát.

Đúng là Tiêu Tử, không ai, anh thân thiết ôm lấy cô dâu của mình, nghiêng đầu nhìn về phía bên này. Anh ta thấy cô trong đám người đó, nhàn nhạt, lạnh lùng, chỉ liếc mắt một cái rồi rời đi không một tia luyến tiếc.

Anh ta coi như không nhìn thấy cô, chỉ quay đầu lại nói chuyện với cô dâu trên xe, chiếc xe hoa trước mặt cô lao như tên bắn vụt qua.

Cô cũng ngừng đuổi theo, cứ đứng chôn chân ở nơi ngã tư đường, nhìn anh cùng chiếc xe hoa đi càng ngày càng xa.

Làm sao có thể khéo như vậy? Lúc cô muốn gặp lại Tiêu Tử, quả thực đúng là gặp được anh, nhìn thấy anh hạnh phúc lấy người con gái khác, hạnh phúc làm chú rể, hình ảnh đó so với trên TV còn rõ ràng hơn rất nhiều! Tiêu Tử, anh ấy thật sự đã kết hôn, lần này anh sẽ không bỏ lại cô dâu của mình trước cửa khách sạn nữa, hai người họ sẽ cùng nắm tay nhau bước vào khách sạn, nhận lời chúc phúc của người thân cùng bạn bè. Gia đình cô dâu cũng ung dung dàn trận phô trương thân thế cùng tiên tài so với hôn lễ ba tháng trước càng thêm

Cô cứ đứng tại chỗ như vậy, đứng một hồi, ngay lúc xe cộ chạy qua ngã tư đường, cô hướng về phía chiếc xe mới vuột qua đó, dùng hết sức lực gọi một tiếng "Tiêu Tử", nhưng chiếc xe hoa đó đã chạy rất xa, phía sau còn một dàn xe hộ tống dài đằng đẵng, chuẩn bị qua cầu, trở lại nhà họ Tiêu bên kia sông.

Cô vừa khóc vừa chạy, cũng không biết bản thân vì sao lại khóc, vì sao vẫn còn để ý như vậy.

--- --------

Đằng Duệ Triết lẳng lặng lái xe chuẩn bị đến tham gia hôn lễ của Tiêu Tử. Trâu Tiểu Hàm cũng đi cùng xe với anh, ngồi bên cạnh ghế lái, một thân âu phục vàng nhạt nhưng đoan trang đứng đắn, đang tự mình chỉnh sửa lại caravat cùng đóa hoa hồng cài bên ngực cho anh.

“Duệ Triết, sau khi tham dự hôn lễ của anh Tiêu Tử, chúng ta đi Tam Á chơi vài ngày được không. Ba mẹ đã lên lịch trình sẵn rồi, muốn nhân dịp này đi tắm suối nước nóng ở đó.”

Đằng Duệ Triết nghe thấy một tiếng "Ba mẹ" này liền đẩy đôi tay đang loay hoay trước ngực anh ra, đôi mắt đen sâu thêm vài phần, trầm giọng lạnh nhạt nói: “Anh không có thời gian. Nếu như em chịu đựng được, cùng mẹ anh đi chơi chỗ nào cũng được, công ty sẽ cho em nghỉ phép.”

“Lần này em muốn tổ chức một chuyến đi lớn, cả hai nhà chúng ta cùng đi, công việc của ba em bên kia cũng sắp xếp ổn thỏa rồi.” Trâu Tiểu Hàm cười ngọt ngào nói, nghiêng thân mình nhìn anh: “Gần đây công ty rất bận sao, anh là tổng giám đốc cũng cần phải nghỉ phép buông lỏng tinh thần một chút. Duệ Triết, chỗ suối nước nóng ở Tam Á thực sự rất tuyệt, em với mẹ em cũng đã từng qua đó rồi.”

Đằng Duệ Triết nhìn chằm chằm phía trước, lẳng lặng lái xe, hoàn toàn không để ý đến cô.

Sau khi xe chạy đến giáo đường, Trâu bí thư và cha Đằng đã sớm có mặt ở đó, cha Trâu, cha Đằng và cha Tiêu đều đang đứng trước cửa giáo đường nói chuyện với nhau, chờ đoàn xe rước dâu trở về. Bên trong lễ đường đông kín anh em thân thích cùng bằng hữu, nhà mẹ đẻ cô dâu cũng phô trương thân thế cùng tiền tài vô cùng lớn, so với hôn lễ ba tháng trước khếch đại hon nhiều.

Đằng Duệ Triết xuống xe, lạnh lùng liếc nhìn một cái, khóe môi mỏng mang gợi lên ý cười châm chọc.

Lần này anh cũng không đối chọi gay gắt cùng cha Tiêu nữa, vẫn đi tới cười vui vẻ nói lời chúc mừng, còn hăng hái dẫn theo Trâu Tiểu Hàm đi chào hỏi các vị khách mời khác. Trong đám khách quý còn có Phó thị trưởng Lý, ông ta cùng đám con cháu nhà họ Lý bắt tay nhau, ánh mắt mưu cầu lợi ích không cách nào che dấu.

Chủ ý của cha Tiêu cuối cùng cũng đã thành, ông ta không để ý đến lời nhắc nhở của mẹ Tiêu khi còn sống, không tiếc công phái người theo dõi Tô Đại Lận, lén quay chụp video để khiêu khích con trai mình, khiến cho hai người bọn họ phải chia tay, rốt cuộc ngày hôm nay cũng rước về được cô con dâu môn đăng hộ đối.

Chỉ có điều Hồng Vũ đã được cứu vớt, nhưng không biết sẽ trụ được bao lâu a!

Anh cười lạnh, con ngươi quét một vòng đám vị trưởng bối một cái, cha anh đứng bên cạnh lắng nghe đám người bọn họ anh - tôi khách sáo nhau.

Lát sau, xe hoa đã trở về, đoàn xe xếp thành một hàng dài, đổ dồn về phía cửa giáo đường, tất cả đều là những dòng xe sang trọng bậc nhất, nói có bao nhiêu phong cảnh liền có bây nhiêu phong cảnh.

Tiêu Tử phong độ anh tuấn xuống xe trước, sau đó đi sang cửa xe bên kia đỡ cô dâu xuống, tiếp đó giao cô dâu lại cho cha vợ có tài có thế của mình, rồi đi về phía đám quan lớn khách mời chào hỏi một lượt, đúng là vô cùng có thể diện. Khi bước đến trước mặt Đằng Duệ Triết, gương mặt tuấn tú của Tiêu Tử hơi hiện lên ý cười lạnh lùng, nhìn chằm chằm Đằng Duệ Triết.

Đằng Duệ Triết cũng cười lạnh nhìn lại anh ta, môi mỏng khẽ nhếch lên châm chọc.

“Mời vào trong!” Chỉ lát sau, Tiêu Tử đã khôi phục lại khí phách, mỉm cười, giơ tay ra mời Đằng Duệ Triết vào trong lễ đường chuẩn bị tiến hành hôn lễ.

Đằng Duệ Triết hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến, ung dung bước vào. Chỉ cần không phải hôn lễ của Đại Lận, anh tham gia cũng không sao hết, dù là cho nhà họ Tiêu chút mặt mũi cũng được, dù sao anh và mẹ Tiêu trước kia cũng có chút giao tình.

Trâu Tiểu Hàm níu cánh tay anh, mặt cũng mỉm cười nhẹ nhàng bước vào theo.

Nhưng sau khi bọn họ vào trong, bên ngoài cửa giáo đường đột nhiên có một chiếc taxi dừng lại, sau khi cửa xe hạ xuống, liền xuất hiện một gương mặt người con gái tái nhợt đến kinh người.

Người con gái đó chính là Đại Lận, gương mặt cô tái mét hẳn đi, nhìn cánh cổng lễ đường rộng lớn trước mặt, thần sắc ngập tràn ưu thương.

Cô đứng tại chỗ một hồi lâu, mãi cho đến khi bên trong giáo đường vang lên tiếng cuông, cô dâu kéo theo áo cưới trắng tinh cùng cha mình bước từng bước tới cửa, hạnh phúc bước vào trong lễ đường, chuẩn bị đến bên cạnh Tiêu Tử. Lúc này cô mới vội vàng đi xuyên qua dàn xe dâu, chạy nhanh tới bên này.

Đến nơi cô vừa thở hổn hển vừa đứng bên ngoài cửa nhìn thấy Tiêu Tử như một chàng bạch mã hoàng tử đang xoay người lại nghênh đón cô dâu xinh đẹp của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương