Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 95-1
Đoạn tử tuyệt tôn (1)

❊ ❊ ❊

Đằng Duệ Triết thấy cô chỉ bắt lấy tay anh ngăn cản không hề lên tiếng,không đồng ý, cũng không cự tuyệt, rất hờ hững lạnh nhạt, anh hơi buônglỏng thân thể mềm mại của cô ra, xoay người cô lại đối mặt với anh.

Anh cúi đầu nhìn cô, trong cặp mắt long lanh kia không hề có có một chútnhớ nhung tưởng niệm dành cho anh, cũng không hề có cảm xúc phập phồng,trong lòng anh không khỏi có chút thất vọng. Nhưng anh không hề buông cô ra mà chậm rãi buộc chặt eo nhỏ của cô, cúi thấp xuống hôn cô.

“Không!” Cô vội vàng quay mặt đi, không muốn để anh ta hôn xuống.

Vì thế trái tim anh lúc này bỗng nhiên trầm xuống, trên gương mặt tuấn tú bao phủ ba tầng sương lạnh.

Anh giơ tay nắm lấy cằm cô xoay mặt cô lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào mắtcô, muốn từ trong ánh mắt đó bắt giữ lấy một tia lưu luyến si mê anh như ngày nào, nhưng mà, cô chỉ dùng đôi mắt long lanh nước của mình lạnhlùng đáp lại anh, muốn anh buông tay.

Anh buông cằm cô ra, ánh mắt hung ác nham hiểm nhìn cô đứng dưới ánh đèn.

Ba tháng chia xa, thực sự làm kém xa so với lần chia tay ở trên núi ÔnTuyền kia. Đó mới là lần cô chân chính biểu lộ tình cảm của mình, đó mới chân chân chính chính là cô. Nhưng bọn họ lại một lần nữa lướt quanhau, khiến cho cả hai càng ngày càng xa cách, càng ngày càng xa lạ.

Hiện tại giữa bọn họ không chỉ có vách ngăn ba năm lao tù cắt ngang, còn cóvách ngăn một mạng của thị trưởng Tô, vách ngăn của mẹ Tiêu cùng Tiêu Tử nữa.

Hiện tại anh chỉ nhìn thấy trong mắt cô tia tưởng niệm dành cho Tiêu Tử cùng sự áy náy đối với người Tiêu gia.

Cô hoàn toàn quên mất sự tồn tại của anh, thực sự quên anh.

“Em có bạn trai mới rồi?” Anh lạnh giọng hỏi, đôi mắt thâm trầm từ đầu tới cuối vẫn không dời khỏi khuôn mặt cô.

Nếu cô đã có bạn trai mới, chứng tỏ cô đã dần dần quên Tiêu Tử, đây cũng không khỏi là chuyện tốt.

Chẳng qua là tên tiểu tử kia còn quá non, căn bản không có khả năng để bảo vệ cô.

Cô quay lưng lại, dùng bóng lưng mình đối điện với anh, nói: “Cổ Tuấnkhông phải là bạn trai tôi, hiện tại tôi không muốn suy nghĩ gì mấy loại chuyện này, chỉ muốn hoàn thành chương trình học đại học trước.”

Đằng Duệ Triết nghe được đáp án như vậy, mày rậm nhíu chặt, nhìn thoáng quathấy thuốc tiêu hóa đặt trên bàn học của cô, môi mỏng hơi vén lên: “Gầnđây bệnh dạ dày sao rồi?”

“Vẫn tốt lắm.” Cô nhàn nhạt đáp lại,luôn dùng bóng lưng đối mặt với anh, “Ngày mai tôi còn có bài kiểm tratiếng Anh, bây giờ muốn ôn lại....” Ý tứ chính là mời anh đi cho.

Anh liếc mắt nhìn đống bài vở trên bàn cô, không đi, nhếch miệng cười: “Emtiếp tục ôn bài, tôi mượn nơi này nằm một lúc, hai ngày nay mệt mỏi quárồi.” Sau đó liền cởi áo bành tô ra, thân hình cao lớn nằm tựa trên cáigiường nhỏ của cô.

Tiểu Tuyết Cầu đứng bên 'ngao' một tiếng, nhảy đến bên cạnh anh, ủi đến trong lòng làm nũng.

Anh vỗ vỗ đầu 'con trai, để cho nó ngoan một chút, nhìn một chút cái thẻđeo trên cổ nó. Torn tốt lắm, lần này trở về tiếp tục thưởng thêm tiềnlương.

Đại Lận ở một bên như đứng trên đống lửa ngồi trên đốngthan, đi ra kéo cửa phòng lại, không muốn để mọi người ở đây biết có đàn ông vào phòng cô, còn nằm trên giường cô nữa.

“Anh định ở đâybao lâu?” Cô đem phần nước luộc mì chưa ăn xong thu dọn lại, nhìn ngườiđàn ông cường tránh chen chúc trên chiếc giường nhỏ của cô.

“Xemtình huống!” Đằng Duệ Triết khẽ vuốt lông mao của Tiểu tuyết Cầu, nânghạ mí mắt, tựa hồ rất mệt, khẽ nhắm mắt lại, “Ngửi thấy mùi nước luộcmì, bụng hơi đói.” Khàn giọng nói xong, người cũng thiếp đi, cặp mắt lợi hại được che giấu bởi hàng lông mi dày, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, ngũ quan thâm thúy, gương mặt tuấn tú hơi thả lỏng.

Đại Lận vẫy Tiểu Tuyết Cầu qua, ôm lấy nó đi ra ngoài cửa.

“Mẹ đi mua cho anh ta tô mỳ, con ở bên cạnh anh ta, chờ anh ta ăn xong, thì dùng miệng của mình kéo anh ta ra ngoài, nghe chưa?” Cô phân phó nhiệmvụ cho Tiểu Tuyết Cầu, có chút cố ý.

Tiểu Tuyết Cầu 'oa' một tiếng, hai cái lỗ tai nhỏ giật giật, tỏ vẻ nó thật khó xử.

Bắt nó dùng miệng tha baba nó đi sao? Đây quả thực là muốn chết! Huông chi, nó thích baba chủ nhân ở chỗ này, người một nhà thật náo nhiệt a.

“Nếu con không tha, tối nay mẹ không cách nào ôn bài được, ôn bài không tốt, ngày mai kiểm tra tiếng anh sẽ không qua, không qua thì không thể vàođại học được...” Đại Lận lảm nhảm nói.

“Ẳng! ẳng!” Tiểu Tuyết Cầu lập tức gật đầu, tỏ vẻ con sẽ đứng về phía mẹ chủ nhân.

Mua xong tô mỳ, Đại Lận đặt bên cạnh rồi ngồi xuống bàn đeo tai nghe lênluyện tập một chút, Tiểu Tuyết Cầu ghé vào ngực Đằng Duệ Triết muốn gọiba nó dậy ăn mỳ.

Mắt anh giật giật một chút, mới nhập nhèm mở ra, ngẩng đầu nhìn cái đầu chó con trước mặt.

'Con trai' đừng ầm ĩ, baba mệt muốn chết, ngủ đã.

Một tay đẩy tiểu gia hỏa kia ra, lật người, mặt đối diện bên ngoài.

Đại Lận đang tận lực nghe chợt xoay đầu qua, nhìn thấy gương mặt say ngủ của anh.

Mái tóc ngắn hơi hỗn độn, nhưng không làm mất đi hình tượng tuấn mỹ củaanh, ngược lại vẻ lười nhác còn làm tăng thêm sự gợi cảm, hai hàng lôngmày nhíu chặt đã được giãn ra, gương mặt tuấn tú trở nên nhu hòa, chìmsâu vào giấc ngủ. Lòng cô đột nhiên thắt lại, nhớ tới ba năm trước côcũng từng trốn vào phòng anh, lén lút ngắm nhìn anh ngủ.

Lúc đó,cô si mê gương mặt này cỡ nào, bất luận là anh ngồi, đứng, ngủ hay ăn cô đều cảm thấy hoàn mỹ đến không thể chê vào đâu được, anh giống như mộtvương tử cao quý.

Mà giờ đây, nhìn thấy gương mặt này, cô cảm thấy đường cong ấy quá mức lạnh lùng, vẻ tuấn mỹ phi phàm không hợp tình người.

Cô cứ ngơ ngác nhìn, hồn nhiên không phát hiện ra bản thân đã ngồi ở dướitấm đệm lót nhìn anh, động tác so với ba năm trước lén vào phòng nhìnanh không khác nhau mấy. Nhất thời cô rơi vào trong hồi ức, không pháthiện ra người đàn ông vốn đang ngủ say đột nhiên mở mắt, vẫn còn ngáingủ, nhưng lại vui sướng nhìn cô.

Đại Lận đây là ghé vào trướcgiường anh nằm muốn ngắm nhìn anh ngủ sao? Giống như ba năm trước, côgái nhỏ mềm mại mắt to ngập nước nhìn chằm chằm anh ngủ sao.

Anh kiêu ngạo cong khóe môi lên, đáy mắt cũng mang theo ý cười.

Đại Lận đang ngẩn người bỗng chốc chạm phải cặp mắt sâu hun hút kia, vội vàng hoàn hồn, cầm lấy bút vẽ vẽ vài chữ.

Đằng Duệ Triết thấy vậy, cũng coi như mỹ mãn, xoa xoa cặp mắt nhập nhèm toan đứng dậy, nhìn thấy bát mỳ cô đặt ở trên bàn.

Trên bát còn để sẵn một đôi đũa, hơi nóng từ bát mỳ tỏa ra, xông thẳng vào mũi anh.

Ánh mắt anh trở nên nhu hòa đi, nhìn bóng lưng nhỏ bé yếu ớt kia, thật muốn ôm cô vào lòng 'hảo hảo' mà yêu thương một phen, hôn đến khi cô cầu xin tha thứ mới thôi, nhưng anh sợ mình sẽ khiến cô sợ hãi, sau đó chạytrốn khắp nơi.

Vì thế anh chìa tay bưng bát mỳ nước vẫn còn nóng lên, húp từng ngụm từng ngụm, ăn thật ngon lành.

Đại Lận ngửi thấy mùi mỳ nước, biết anh đang ăn, liền tháo tai nghe xuống, nhìn tin nhắn vừa gửi đến trên di động.

“Darling, bạn tôi nói cậu đem xe đạp trả lại chỗ nhà xe rồi, vì sao không nể mặt như vậy?”

“Xe đạp kia bị mấy tôn hỗn đán đó bán cho tiệm ăn rồi, tôi sẽ mua cho cậu cái khác, Darling!”

“....”

Toàn bộ là tin nhắn của Cổ Tuấn, giống hệt như bông tuyết gửi hết cái tin nhắn này đến tin nhắn khác.

Cô nhìn qua một lượt, sau đó xóa hết, cuối cùng nhắn lại cho cậu ta mộttin: “Cổ Tuấn, tôi và cậu cũng không tính là bạn bè! Không cần làm nhưvậy, tôi thấy rất phiền!”

“A!” Cổ Tuấn lập tức nhắn tin trả lời, quả nhiên không khác gì bom nổ oanh tạc.

Đằng Duệ Triết ăn mì xong, liếc mắt lườm cái điện thoại của cô một cái, khóe môi nhàn nhạt mím lại, đem bỏ vỏ tô mì vào thùng rác. Anh cũng khôngnói cái gì, ăn no xong tiếc tục lên giường nằm, chăm chú nhìn Đại Lậndưới ánh đèn học.

Chuyện cô học ở trường, ở nhà trọ, anh sẽ không nhúng tay vào, anh sẽ tôn trọng cô, để tự mình cô phấn đấu lấy, thểnghiệm giá trị của bản thân. Nhưng, chuyện cô kết giao với bạn khác giới và chuyện liên quan đến Tiêu Tử thì anh nhất định phải để bụng.

Lần cuối cùng anh và cô ôm hôn dưới mưa đó đã bị ba Tiêu túc trí đa mưuphái người chụp được, đưa cho Tiêu Tử xem, khiến cậu ta mất hết cam đảm, dứt khoát từ hôn! Cho nên, khi đối mặt với kết cục này, trên phươngdiện nào đó anh cảm thấy thật có lỗi với cô, cũng cảm thấy bản thân đang dần rơi vào trong thế giới của cô.

Anh đã nhúng tay vào quản rất nhiều việc của cô, từ lần đầu tiên đuổi theo cô đến Bắc Kinh anh đãkhông thể vãn hồi, nhưng khi đối mặt với kết quả tìm kiếm khó khăn, anhvừa bá đạo mà độc tài.

Đôi khi anh nghĩ, nếu sau khi ra tù Tô Đại Lận không gặp phải anh, có phải cô và Tiêu Tử đã thuận lợi bước vàocung điện hôn nhân rồi không?

Nếu không có lần kích tình trong đêm mưa đó, trong lòng Tiêu Tử hẳn sẽ chẳng có khúc mắc gì đúng không?

Từ rất nhiều năm trước, giữa anh và Tô Đại Lận đã kết xuống một đoạnnghiệt duyên, rối rắm bao năm như vậy, một khi gặp lại, tâm đã khôngcònkhả năng lặng yên như mặt hồ. Cho dù là chán ghét hay căm hận cũngđược, một khi nhìn thấy gương mặt này, chuyện cũ giống như thước phimkhông ngừng hiện ra trong đầu.

Anh đã từng nhục nhã Đại Lận, thậm chí ở lần cuối cùng bắt cóc cô, không muốn cho Tiêu Tử chiếm được tiệnnghi, đã đoạt đi lần đầu tiên của cô.

Nhưng đối mặt với gương mặt cuộn trào nước mặt của cô, anh thực bình tĩnh, cùng nắm tay cô đi trênchiếc cầu treo, thế nhưng trong lòng lại đau đớn khi nghĩ tới việc sắpphải đưa cô trở về bên người Tiêu Tử.

Bọn họ bởi vì cái gì ởtrong đêm mưa liều lĩnh ôm hôn nhau? Bởi vì, trong lòng bọn họ vẫn cònsót lại một đóm lửa, trải qua căm hận tận xương tủy, cửa tan nhà nát, lẻ loi một mình, anh đối với cô có thương tiếc.

Một đêm ôm hôn kia, ở trong lòng mỗi người đều nổi lên biến hóa. Cô vẫn còn nhớ rõ cảm giác yêu anh lúc xưa, vứt bỏ hết tất cả ân oàn đi yêu một lần, mà anh, đãdần dần có thói quen có cô bên cạnh.

Nhưng mà, ôm hôn qua đi, việc phải đối mặt chính là triệt để thanh tỉnh cùng vĩnh viễn chia lìa.

Bọn họ đều không quên ở giữa vẫn còn một cái mạng của thị trưởng Tô, sẽkhông quên Đại Lận chịu bao nhiêu khổ sai trong 3 năm lao tù kia, tất cả những điều đó đều là anh hại cô.

Vì thế sau ba tháng anh tìm được cô, lúc anh nhìn thấy Đại Lận rạng rỡ thanh xuân trong nắng mai, anh thực lòng vui sướng.

Trên người cô gái này tỏa ra một cỗ khí chất cứng cỏi tận xương, tựa như ánh mặt trời sớm mai, chiếu rọi lên thân hình mảnh mai của cô, khiến cho vẻ tươi đẹp của cô càng rạng rỡ hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương