Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 91-1
Cuộc sống mới (1)

❊ ❊ ❊

Chờ đến lúc Đằng DuệTriết tìm đến trường đại học, Đại Lận đã rời khỏi, chỉ nghe nói cô đếnđã đến lớp lần cuối cùng, trước đó có xảy ra xung đột, đánh nhau vớingười khác, tiếng xấu lan truyền khắp khuôn viên trường.

Hiện tại cô không có Tiêu gia che chở, các sinh viên mở cuộc đàm đạo hoangđường, như giảng giải cho Tô Đại Lận cách làm người như thế nào.

Đằng Duệ Triết nhìn lên giảng đường, còn viết “Người từng bị bỏ tù, hiệnđang hối cải muốn làm lại cuộc đời, vì mọi người mà chia sẻ cách làmngười tốt' trên dải biểu ngữ đỏ thẫm, ánh mắt anh tối sầm, vô cùng tứcgiận.

Anh sải bước đi lên bục giảng, một cước đá văng tấm bảngviết dòng “Cần kỉ luật lại học sinh Tô Đại Lận”, làm cho tấm bảng văngra một quãng xa, vỡ tan nát; Đôi mắt sắc bén liến nhìn toàn hội trường,cùng với đám sinh viên bận rộn, nói vào microphone:

“Một ngườiphạm sai lầm có thể sửa chửa, nhưng những thể loại như các người, lấyvết sẹo của người khác ra, tuyên truyền hành vi giết người cùng phónghỏa mới là những kẻ đáng khinh bỉ! Các người nghe đây, nếu muốn mượn TôĐại Lận để nâng cao danh tiếng của mình, tôi sẽ không để yên! Hiển nhiên sẽ phải cút khỏi ngôi trường này! Nhưng nếu để tôi phát hiện các ngườilàm vì tiền, không chỉ bị đuổi học, không một trường nào nhận, các người cũng chỉ còn hai bàn tay trắng, cũng có thể sẽ được nếm mùi vị của nhàtù!”

Lời này vừa nói ra, cả hội trường im thin thít, không một tiếng động.

“Mày là ai!” Một sinh viên ở dưới không chịu khuất phục, kiêu ngạo xông lên, giơ nắm đấm hướng về Đằng Duệ Triết,“Chuyện của bọn tao, không cần màyxen vào!”

Đằng Duệ Triết lạnh lùng cười, nghiêng người từng bước, dễ dàng bắt được nắm đấm của tên kia, xoay mạnh, một tiếng răng rắc kêu lên:“Việc này chắc chắn phải do chính tay tôi xử lí!”

Tên sinh viên hét lên tiếng thất thanh, từ bục giảng lăn xuống, tất cả mọi người trong hội trường đồng loạt đứng dậy, nhốn nháo.

Chẳng bao lâu, mọi việc đến tai hiệu trưởng, vài quản sinh đã bị mất chức,thông báo phê bình trước toàn trường, hội trưởng hội học sinh bị tráchphạt nặng, hơn nữa hiệu trưởng tự mình nói chuyện làm sáng tỏ:

“Ba cô gái đến làm phiền Tô tiểu thư hôm đó, theo như điều tra thì họ không phải sinh viên của chúng tôi, là ở bên ngoài trà trộn vào. Mấy người đó đã bỏ trốn rồi, trước mắt chưa bắt được người, nhưng chúng tôi đã liênhệ với cảnh sát, vẫn đang đăng tin truy nã......”

“Giáo sư Cảnh, lập tức giải tán các sinh viên, sau này không được phép cho tình trạng như hôm nay xảy ra nữa!”

Vì thế tất cả mọi người trong giảng đường lần lượt ra ngoài, giáo sưPhương lãnh đạo nhìn bọn sinh viên khiển trách, trịnh trọng mời Đằng Duệ Triết về văn phòng dùng trà.

Đằng Duệ Triết không có thời gianđể cùng đàm đạo, nhìn vị hiệu trưởng lạnh nhạt nói:“Chuyện hôm nay, nhất định các ông phải chịu toàn bộ trách nhiệm! chính các ông để cho bọnsinh viên không biết trời cao đất rộng kia tung hoành, làm Tô Đại Lậntrở nên nhục nhã, biến thành thú vui cho bọn họ! Có ai ngày xưa phạm sai lầm, mà muốn công bố trước mặt bao nhiêu người như thế!” Anh lạnh lùngquở trách, con ngươi nén đầy lửa giận.]

“Được! Được! Chúng tôinhất định tăng cường quản lý đám sinh viên đó, nâng cao chất lượng giáodục, nhưng Đằng tiên sinh, Tô tiểu thư đó hôm nay đã nghỉ học rồi!”Hiệu trưởng đuối lý ra tiếng.

“Mặc kệ cô ấy có đến đây nữa haykhông, các ông chắc chắn phải đảm bảo danh dự của cô ấy!” Anh cuồngngạo, ánh mắt như đao nhìn hiệu trưởng:“Chuyện hôm nay là do các ngườiquản lý không tốt, nên mới xảy ra, nên chính các người cũng phải tự biết dập tin đồn. Hy vọng lần sau Tô Đại Lận trở về trường, các người sẽ trả lại công bằng cho cô ấy!”

Anh đóng sầm cửa xe, nhanh chóng rời khỏi.

Anh lái xe đến nhà ga, nhìn từng chuyến xe lửa xình xịch đến rồi lại đi, rốt cục cũng không thấy được hình bóng của cô.

Anh thật sự không biết, hiện tại cô đang ở đâu.

--

Ba tháng sau, cuối thu, trời chuyển lạnh.

Người con gái tóc dài mặc chiếc áo lông màu be, vai gầy gò, tên tay cầm mộtquyển sách, ngồi dưới hàng phong. Bên cạnh cô là một chú chó nhỏ khôngngừng động đậy, nhanh nhèn trèo lên đùi cô, trợn tròn đôi mắt, chờ côcho một mẩu bánh mì.

Cô gái xé ra một miếng bánh mì nhỏ, đút chonó, chú chó kêu lên một tiếng vui mừng, phe phẩy cái đui, trông nó nhưmột quả cầu tuyết trắng, ưỡn mình duỗi thẳng chân, dường như, nó đangrất hạnh phúc.

Sau đó từ trên đỉnh đầu rớt xuống một chiếc la phong đỏ, ngao một tiếng, liền nhảy khỏi ghế, chạy tới chỗ chiếc lá chơi đùa.

Đại Lận ăn xong bữa trưa, uống một ngụm nước, quay đầu nhìn Tiểu Tuyết Cầu đang nghịch chiếc lá nhỏ, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Cậu bé đó có trưởng thành hơn một chút, ngày nào cũng nhảy nhót, gọi hoàikhông được. Mỗi lần cô tắm xong, đều phải cho cậu tắm một lần, chải lông thật nhẹ nhàng, rồi ôm cậu ngủ.

Chú chó này thực rất đáng yêu, cô không có tiền mua thực phẩm cho chó, liền cùng cô gặm nhấm bánh mì, uống canh.

Buổi tối cô đọc sách, nó chỉ tự chơi, tuyệt đối không làm phiền.

Nhưng điều khiến cô kinh ngạc là, chú chó này trong đêm mưa, lại thầm lặng chui vào túi xách, theo cô trở về Tiêu gia.

Lúc cô ngồi một bên giường mẹ Tiêu khóc lóc, nó im lặng ngồi xổm một bên, không một tiếng động.

Khi cô ở trên xe hoa, nó chui vào dưới áo cưới, xù lông cọ quậy chân cô, cực kì nghịch ngợm.

Lúc cô ngồi trên bậc thang khách sạn, nó cũng im lặng ngồi một bên, cùng cô nhìn về nơi xa xăm.

Nó theo cô trên mọi bước đường, trở về Tô gia, rồi cùng đến bệnh viện, lấy móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng cọ quậy vào bụng cô, để cô ngừng khóc… Một chúchó như thế kia, thật sự là cậu bạn khiến người khác ấm lòng.

“Tuyết Cầu về thôi, chúng ta phải đi học!” Cô nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương