Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 93-2

❊ ❊ ❊

Cử chỉ của đôi oan gia trong mắt người khác lại vô cùng thân mật, lúc thìcười cười, lúc lại náo loạn hết cả lên, quả nhiên là tình yêu ngây ngôthuở học trò, thanh xuân vườn trường. Mà anh so ra, cùng với Đại Lậnkhác nhau nhiều nhiều lắm, cơ hồ có thể làm chú của cô được.

Anh ngồi trên xe lẳng lặng nhìn tên tiểu tử còn chưa mọc đủ lông kia, xem xem cậu ta định làm gì tiếp theo.

Thằng nhóc này trông cũng có vẻ tuấn tú, môi hồng răng trắng, diện mạo sángsủa, cao gầy,bề ngoài giống hệt như Phan An, chỉ có một điều duy nhấtchính là còn quá 'non', gương mặt tuy tuấn tú nhưng vẫn còn mang theonét ngây ngô cùng liều lĩnh của một cậu nhóc mới lớn.

Chỉ thấycậu ta đứng đó một lúc, cho đến khi bóng dáng Đại Lận biến mất khỏi tầmmắt, mới chạy đến tiệm Fastfood mua hai hộp cơm, sau đó vác balo lên, đi về hướng cái ngõ nhỏ mà Đại Lận vừa vào, rõ ràng là định dỗ dành cônàng kia, muốn cùng cô ăn cơm trưa.

Đằng Duệ Triết im lặng nhìntất cả, đột nhiên đập một cái lên cửa sổ, định mở cửa xe xuống.

Xem ra sau khi Tiêu Tử hủy bỏ hôn ước, làm cho Đại Lận phải bắt đầu lạicuộc sống mới lần nữa, khiến cho cô trở lại quãng thời gian thanh xuâncủa cô gái nhỏ tuổi mười chín, cùng đám bạn học tập, nhấm nháp hương vịtình yêu học đường giản đơn... Đột nhiên, anh có chút hâm mộ tên tiểu tử vô tư lự kia.

”Ting! ting! Điện thoại đi động trong túi áo độtnhiên vang lên, màn hình hiển thị là Trâu Tiểu Hàm gọi đến. Anh móc điện thoại ra nhìn thoáng qua một cái, sau đó trực tiếp nhấn phím tắt, cũngtiện thể tắt máy luôn.

-----

Đại Lận về đến nhà trọ, vừa đi tới cửa liền nhìn thấy một màn khiến cô vô cùng khiếp sợ!

Chỉ thấy cửa phòng cô khi không lại bị người ta mở toang ra, trong phòngđầy người đứng chật ních, là đám bác gái và dì Trương đang hùng hùng hổhổ lục lọi gì đó trong phòng cô, sau đó không biết lôi ở đâu ra được một cái lò vi sóng đưa cho chủ nhà nói: “Bà chủ, bà nhìn đi, cái lò vi sóng công suất hơn một nghìn oát cô ta giấu trong phòng, cứ đến nửa đêm làlại lén nấu ăn này nọ! Thế mà sáng sớm nay còn dám nói tôi ngậm máu phun người, thật là quá oan uổng cho lão Trương tôi mà, cô ta đúng là ngườikhông có nhân tính!”

Tiểu Tuyết Cầu lui ra một bên, bị đứa nhỏ nhà bà ta bắt lấy, vẫn còn kêu ăng ẳng.

Đại Lận bước lên vài bước, lạnh nhạt nói: “Chính bà tự ý mở cửa phòng tôi,lục lọi trong phòng cũng được coi là tính người? Dì Trương à, làm ngườicũng đừng quá đáng quá mức, bây giờ tôi sẽ báo cảnh sát, nhờ các đồngchí cảnh sát đến điều tra rõ chuyện này!”

Cô cực kỳ tức giận, lôi điện thoại ra thực muốn gọi điện báo cảnh sát.

”A, tôi sợ cô báo cảnh sát chắc!” Họ Trương kia một phen túm lấy di độngcủa cô, một đầu tóc quăn xù, mở miệng 'ngậm máu' nói: “Tất cả chúng tôiđều thấy trong phòng cô giấu chiếc lò vi sóng 1200W, ấm điện cùng máysưởi, còn chưa có hết đâu, đoán không chừng vẫn còn giấu cái gì nữa đấy. Tôi nói này cô gái trẻ, hiện tại chủ nhà đang đứng đây, có phải cô muốn nói lẽ phải không?”

Ngay cả chủ nhà không rõ chân tướng sự tìnhcũng nói: “Vừa rồi tôi có vào trong phòng lão Trương xem qua, không cóđồ điện gì, nhưng mà trong phòng Tiểu Tô cô có lò vi sóng và máy sưởitoàn những đồ hao tốn điện!”

Máy sưởi?

Đại Lận nhìn vềphía cạnh giường, chính là cái máy sưởi mà dì Trương hay dùng để hongkhô quần áo ướt cùng tã cho đứa nhỏ, cười nói: “Mùa đông còn chưa tới,tôi dùng máy sưởi để làm cái gì?”

”Đương nhiên là hong khô quần áo và sưởi ấm rồi!” Dì Trương há mồm cướp lời.

Đại Lận hé miệng cười, giơ tay chỉ chỉ phía sân nhà dưới lầu: “Tôi đâu cóphơi quần áo ở chỗ này! Trên lầu không có chỗ cho tôi phơi cho nên toànbộ khăn trải giường và vỏ chăn tôi đều phơi ở bên dưới! Hơn nữa, nhà tôi không có trẻ nhỏ, không cần thiết phải dùng máy sưởi để hong khô quầnáo và tã cho nó!”

”Ôi ôi, Tiểu Tô, cô đây là đang ám chỉ cây dâumắng cây hòe có phải không?!” Họ Trương kia tức đến dậm chân, giơ ngóntay chỉ thẳng vào mũi Đại Lận: “Mấy thứ này đều tìm thấy được ở trongphòng cô, cô còn dám nói là cất trong nhà tôi! Tiểu Tô, cô có biết xấuhổ hay không hả, hàng xóm láng giềng đều đang nhìn cô đấy!”

Đại Lận bị mắng cũng chỉ cười lạnh một tiếng, bình tĩnh nhìn bà cô này được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

Được, bà ta vốn ngay từ đầu đã muốn vu oan giá họa cho cô, đem toàn bộ số đồgia dụng ném sang nhà cô, muốn giá họa à, định đợi đến lúc chủ nhà đirồi, lại lặng lẽ chuyển về chứ gì, giờ tôi đây sẽ khiến cho bà ta có đimà không có về!

Đại Lận đi tới, cánh tay mảnh khảnh nâng lên cáimáy sưởi vẫn còn mới, nhìn xuống cái sân dưới lầu không có người, trựctiếp ném từ trên tầng hai xuống: “Dì Trương, chính bà đã nói đây là đồcủa tôi, vậy bây giờ tôi sẽ đập hết, dù sao đám đồ này cũng không phảicủa tôi!”

”Cô!” Họ Trương kia chỉ vào cô, ngón tay vì tức giận mà run run, lông mày cũng dựng đứng cả lên!

Đại Lận lại nâng cái lò vi sóng lên, làm bộ lại muốn ném nó ra khỏi cửasổ... Dì Trương đột nhiên đặt mông ngồi bệt xuống đất, nước mắt nước mũi phun trào, gào khóc lên: “Mọi người phải làm chủ cho lão Trương tôi ah! Không phải chỉ có mấy chục đồng tiền tôi sao, tôi chỉ muốn chính là một cái lý, chứ không phải ném đồ này nọ! Tiểu Tô, cô đem đống đồ đó ném đi thì sao, dù sao đó cũng là đồ của cô, người nói dối trộm điện cũngchính là cô!”

Đại Lận lạnh lùng cười, trực tiếp ném luôn cái lòvi sóng bay ra khỏi cửa sổ, không có một chút nương tình nào! 'Oành' một tiếng, sợ tới mức khiến cho Cổ Tuần vừa mới bước chân vào sân nhà đãvội vàng rụt chân về, nhanh chóng nhảy ra phía sau!

”Mẹ kiếp, kẻ nào dám quẳng đồ xuống đây hả!” Cậu ta ngửa đầu nhìn về phía cửa sổ đang mở kia, tiếp tục lùi về sau vài bước.

Vừa rồi chính mắt cậu ta nhìn thấy quần áo Đại Lận phơi ở trong sân mới dám theo vào.

Đằng Duệ Triết cũng đứng lại ở cửa, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Đại Lậnđang đứng cạnh cửa sổ lầu 2. Từ chỗ này nhìn lên, có thể thấy được cănphòng kia hẳn là nghìn năm không thấy ánh mặt trời, đám bà già phụ nữđứng chật ních, kèm theo tiếng kêu khóc của phụ nữ, rõ ràng là đang bịngười ta chơi xấu.

Đôi mắt đen như mực của anh sa sầm xuống, tò mò nhìn Đại Lận đang đứng bên cửa sổ.

Cổ Tuấn xách theo hai hộp cơm, bay nhanh lên lầu.

Trên lầu hai, cho dù mọi người có khuyên khéo như thế nào, mẹ Trương cũngkhông chịu đứng lên, gắt gao ôm lấy cái ấm điện cuối cùng không tha,”Chủ nhà, việc giao tiền điện nước này, chính bà tự làm đi, tôi mặc kệ,thực là hao công tốn sức mà chẳng được gì hay cả!”

Bà chủ nhà lôi kéo dì ta, mãi mà không thấy dì ta chịu đứng lên, liền nói với Đại lận: “Tô tiểu thư, chuyện này tất cả mọi người đều chứng kiến, cô vẫn nênchuyển đi thôi. Tiền thuê nhà mấy ngày này tôi sẽ không tính, cô chỉ cần trả tiền điện nước dùng tháng vừa rồi là được!”

Nói xong nhữnglời này, lại nhìn một lượt trong phòng sau đó mới xoay người rời đi, đám hàng xóm kia cũng theo đó mà giải tán, tiện thể đỡ dì Trương còn đangkhóc sướt mướt về phòng mình.

Cổ Tuấn nhìn thoáng qua dì Trương,nhìn thấy lão bà này một bên được người ta đỡ đi, một bên vừa mở miệngmắng Đại Lận là người thế này thế nọ, cậu ta chửi thề một tiếng 'Mẹkiếp', chỉ tay vào mũi lão Trương nói: “Mẹ nó, bà vừa nói ai thế này thế nọ hả?”

Dì Trương sửng sốt, chậm rãi quay đầu, nhìn thấy là mộttên nhãi chưa đủ lông đủ cánh: “Tao chửi ai thì liên quan cái rắm gì đến nhà mày!”

”Mẹ kiếp!” Cổ Tuấn cầm hộp cơm trên tay ném thẳng vàomặt mẹ Trương, 'bốp' một tiếng, 'cạch', hộp cơm nóng hổi toàn bộ đều nện lên gương mặt già kia, “Bà già điên này, đi ăn cứt cho tôi!”

Dì Trương ôm mặt nhảy lên.

Đại Lận vốn đang ngồi trong phòng, nghĩ, mình không thể cứ thế mà chuyển đi không minh bạch như vậy được, ít nhất trước khi đi cũng phải bắt đượccái đuổi chuột của bà ta cái đã! Chợt nghe thấy tiếng 'Mẹ kiếp' của CổTuấn, lại vội vàng ra xem.

Chỉ thấy ngoài cửa, dì Trương một mặtlem luốc đồ ăn, đang gào khóc thảm thiết, lấy nước mắt để rửa sạch đámđồ ăn bám trên mặt. Cổ Tuấn bình tĩnh nhìn hai bác gái cầm chổi trongtay đang định 'tấn công' mình, cảnh cáo nói: “Bà già, bà dám đánh tôithử xem? Ngày mai tôi sẽ cho đám anh em của tôi 'bưng' cái ổ của bà đi,chém chết các ngươi! Nhà các người ở chỗ này hết phải không? Chờ đó! Bổn thiếu gia sẽ khiến cho nơi này gà bay chó sủa không yên, cho các ngườivề sau không dám ra ngoài mua đồ ăn nữa!”

Hai bác gái kia nghethấy vậy sợ rước họa vào thân, lập tức ném chổi xuống, bỏ quên cả mẹTrươngngồi bên, chân giống như được bôi dầu chạy rất nhanh.

Đại Lận trở về phòng, đem cửa phòng đóng lại kín mít.

Làm sao Cổ Tuấn lại tìm được đến tận đây? Cái bộ dạng này của cậu ta,nghiễm nhiên trở thành một tên côn đồ xã hội đen, một thiếu niên bấtlương.

”Darling, tôi mua cơm trưa cho cậu, đặt ở trước cửa đâynhé, cậu nhớ mở cửa lấy mà ăn.” Cổ Tuấn cũng không gõ cửa, chỉ đứng bênngoài cười hì hì nói vọng vào, không hề có một chút hung bạo giống nhưđe dọa bác gái vừa rồi, hoàn toàn là một tiểu nam sinh, “Anh trai tôivừa mới gọi điện thoại muốn tôi đến gặp anh ấy, nói muốn kiểm tra thànhtích thi giữa kỳ của tôi, không có thời gian vào phòng cậu uống trà, lần sau tôi sẽ lại đến!”

Sau đó, liền xoay người vào phòng về sinh chung rửa sạch tay, rồi ung dung nhàn nhã bước xuống lầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương