Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Lượt đọc: 5537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »
Chương 90-1

❊ ❊ ❊

Cô không biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết rằng, đến cuối cùng, cô và TiêuTử vẫn không thể có một kết cục tốt đẹp.

Cô ngồi trên bậc thang,nhìn về phía những ngôi sao xa xôi, nhẹ nhàng cười, nghĩ đến cảnh tượngTiêu Tử ôm cô vào lòng cùng ngắm sao đêm ở Tô gia. Tiêu Tử, em rất biếtơn anh đã giúp đỡ em. Em nghĩ rằng mình sẽ quý trọng, bù đắp cho anh,nhưng, anh lại không cho em một cơ hội…

Em biết, nhất định bản thân mình đã làm điều không đúng.

Cô cười, hai hàng nước mắt nóng ran vẫn cứ thế tuôn trào, lăn dài trên khuôn mặt trắng noãn, rơi xuống chiếc váy cưới xinh đẹp.

Ở cửa khách sạn, người đi đường qua lại, tò mò cảm khái nhìn cô dâu bịchú rễ vứt bỏ, nhìn cô ngồi trên bậc thềm, giống như đang đợi chú rễ đến rước, một mình lẻ bóng.

Cho đến nữa đêm, khách sạn không còn một ai ra vào, cô mới từ từ đứng lên, kéo lê chiếc váy cưới trắng xóa bước xuống đường.

Dưới ánh đèn, dáng người yểu điệu, thướt tha, cả cái bóng cũng cô tịch như vậy.

Cô đi trên đường, cảm thấy thật giống với cái đêm được ra khỏi tù, trênngười mang theo túi hành lý cũ, một mình trở về nhà. Cô rất mong muốnđược gặp người thân, nhưng có ai ngờ, khi nhìn lại, căn biệt thự nhỏthân thuộc giờ đã bị niêm phong cũng tin tức mẹ Hàn Tử đã dời đi chỗkhác.

Vì thế, hy vọng của cô khi còn ở trong ngục giam cơ cực, rốt cục lại biến mất, hoàn toàn hết hy vọng.

Họ không ghé qua ngục giam thăm cô, không phải vì không có thời gian, căn bản vốn chỉ là họ chưa bao giờ muốn đến .

Ngay lúc này, cô biết rằng, ở Tô gia lạnh lẽo này sẽ không còn một tiếng hỏi thăm ân cần của Tiêu Tử. Bây giờ cô chỉ có thể mỉm cười mà đối mặt,không thể khóc.

Vì Tiêu Tử không phải cố ý bỏ đi, do anh đã quámệt mỏi, muốn gỡ xuống một ít trọng trách, tìm cho chính bản thân mìnhmột con đường sống.

“Tiểu thư, cần gọi xe sao?” Xe taxi theo hướng cô chạy đến, hạ cửa kiếng hỏi thăm cô.

“Đi Đài Nam Đông bao nhiêu tiền?” Cô hỏi với nụ cười đầy nước mắt. Cảnh này thật sự rất giống với ngày hôm đó.

“Ba trăm.” Lái xe liếc mắt nhìn chiếc váy cưới đánh giá.

“Tôi không đi.” Cô không mở cửa xe, cũng không có bất cứ hành động gì, chỉ im lặng cười nói.

Lái xe hừ một tiếng, lập tức nâng cửa kiếng xe, cũng không quay đầu nhìn lại.

Cô kéo váy cưới, đứng tại chỗ, trên mắt nước mắt vẫn không ngừng chảy.Ngày đó ra tù, trên người cô còn đúng ba trăm đồng, nhưng bây giờ, trênngười tuy mặc đồ cưới sang trọng, mà lại không có dù chỉ một xu.

Thậm chí còn chưa kịp đeo nhẫn kết hôn, Tiêu Tử đã rời khỏi.

Cuối cùng, cô vẫn trở về thời điểm vừa ra tù, quay lại là Tô Đại Lận vừahoàn tất cải cách, còn Tiêu Tử, vẫn chỉ là một giấc mộng.

Rạng ba giờ sáng, đi về khu biệt thự Đài Nam Đông, cửa hàng tiện lợi 24h vẫncòn mở cửa, đèn đuốc sáng trưng, nhân viên ngồi trước cửa hàng ngủ gàngủ gật. Cô lẳng lặng đi qua, nữ nhân viên cửa hàng đột nhiên nhảy dựnglên, tỉnh ngủ, giật mình chạy đến xem,“Ô, ai đây? Mặc thế này mà đi muacái gì?”

Đại Lận đi ở phía trước, nhẹ nhàng cười, cười đến cô đơn.

Đúng vậy, cô mặc thế này mà vào đây mua cái gì chứ?

Trên đường, những chiếc xe đắt tiền không ngừng chạy qua, chiếu đèn làm côchói mắt không thể mở mắt được. Sau khi cô tới gần Đằng trạch, chỉ thấy ở đó đang có yến tiệc, trang trí lộng lẫy, hoan hỉ đón khách, long trọngmà xa hoa. Có thể là lễ đính hôn, nhưng cũng có thể… là kết hôn.

Đằng lão khoác trên người bộ tây trang thẳng thớm, đang cùng phu nhân cùngnhau nghênh đưa khách quý, đứng ở cửa cùng Trâu bí thư, cùng một vàiquan chính phủ nói cười.

Đại Lận nhìn qua một lượt, chợt hiểu được điều gì đó…

Không thể tin được, thì ra cô và Tiêu Tử đã chọn cùng ngày với bọn họ…

A. Cô lại nhẹ nhàng cười, xoay người, đi về hướng biệt thự của Tô gia.

Tô gia tối đen như mực, cô tiến vào mà không bật đèn, thả mình nằm trênghế sô pha. Nơi này thực sự rất tĩnh lặng, Nơi này thực sự rất tĩnhlặng, không bị bất cứ thứ gì ràng buộc, có thể ngủ một giấc thật sâu.

Vì cái gì mà nước mắt cứ thế chảy xuống? Thật khiến người ta càng thêm đau lòng.

Cô nằm trên sô pha, ôm gối thật chặt, lòng run run.

Nữa tiếng sau, cô thay chiếc váy cưới ra, cho vào túi rồi vứt ra sọt rác.

Ánh mặt trời đầu tiên dần lộ ra sau tầng mây, cô đứng trước khu biệt thự, nhìn xung quanh con đường.

Đây là đường về nhà, cô sẽ không quên, nhất định sẽ đi đường này về thăm cha.

Cô ngồi xe đến bệnh viện, mặc một bộ đồ rẻ tiền, nói muốn gặp mẹ Tiêu.

Y tá ngẩng đầu nhìn cô, lạnh nhạt nói:“Cô tới chậm rồi, Tiêu phu nhân đêm hôm qua đã được đưa vào phòng cấp cứu, không thể gặp bà ấy bây giờ.”

“Ý cô là sao?” Hốc mắt cô đỏ lên, đột nhiên cảm thấy vô cùng bất an.

“Tiêu phu nhân một tay gây dựng Hồng Vũ, hôm qua lại nghe tin tuyên bố giảitán, toàn bộ cổ đông rút lui, rất nhiều vốn đã không biết đi đâu, Tiêuphu nhân nhất thời không chịu nỗi đã kích. Trước mắt các bác sĩ đang cốgắng cứu chữa, mọi việc vẫn chưa biết về đâu.” Y tá ôn hòa giải thích,trong ánh mắt hiện lên chút khinh bỉ hèn mọn: “Hồng Vũ phá sản, gần nhưtrở thành đề tài nóng, Tô tiểu thư, chả lẽ cô không biết?”

Đại Lận toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt, hai mắt còn không nhìn nổi về phía trước.

Thì ra do công ty xảy ra chuyện, Tiêu Tử mới bỏ đi, bỏ lại cô, làm cô phải chờ đợi, nhưng còn những người khác đâu? Họ làm gì?

Cô chậm rãi đi đến hành lang phòng cấp cứu, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Tửngồi ở ghế, mười ngón tay đan chặt vào nhau, hai khuỷu tay chống lênđùi, đầu cúi thấp trầm tư.

Anh không nghe tiếng bước chân của cô, đầu vẫn không ngẩng lên, vẫn chìm trong hàng tá suy nghĩ, cả người mệtmỏi cùng tuyệt vọng.

Bộ tây trang màu trắng đã nhăn nhúm lại. Đó là âu phục trong hôn lễ của anh.

Cô đứng một chỗ, không hề động đậy. Chỉ như vậy, chỉ lặng im nhìn anh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-5 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 84-4 Chương 84-5 Chương 85 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 85-4 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 88-4 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 89-4 Chương 89-5 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 91-4 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 92-4 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 93-4 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương