Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 185
điêu trùng tiểu kĩ

❊ ❊ ❊

Rất nhanh đã đến giữa trưa, nơi rừng cây trước Bạch Vân đạo quán xuất hiện hai thân ảnh, chính là Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết.

Bọn họ xuất hiện chỗ rừng cây, tìm một chỗ ẩn dấu thân hình, cẩn thận quan sát tình hình Bạch Vân đạo quán. Bọn họ thấy sáu đạo sĩ đứng ở cửa đạo quán, sáu tên này trông cũng rất cảnh giác, ánh mắt đảo liên tục bốn phía, quan sát tình huống xung quanh.

Trần Nhược Tư thấy thế thì nghĩ thầm: "đạo quán này đổi sang phòng ngự cẩn mật vậy từ bao giờ?, chẳng lẽ Hầu Quang Bình kia lo lắng có người lẻn vào đạo quán ám sát hắn, hay đạo quán có bí mật nào đó không thể lộ ra với người?"

Hai người im lặng vừa núp vừa quan sát một lúc, Mộng Tuyết nhỏ giọng nói: "không biết thực lực chúng đạo sĩ đạo quán thế nào? Nếu chúng ta lẻn vào bị phát hiện, không biết có ứng phó được không?".

Trần Nhược Tư nhìn lối vào đạo quán nói: "Tuyết, không cần lo láng, chỉ cần trước khi tìm thấy người không bị phát hiện là được. Ta nghĩ với năng lực ta bây giờ, đối phó mấy gã đạo sĩ này hẳn là có thừa. Ta lo là lo trước khi tìm được người đã bị phát hiện, vậy nàng ấy càng thêm nguy hiểm".

"Thiếp có biện pháp, trong nửa giờ đồng hồ không để bọn chúng phát hiện", Mộng Tuyết nói: "có điều nửa giờ sau thì không dám chắc".

"Nửa giờ là đủ rồi", Trần Nhược Tư quay đầu nhìn Mộng Tuyết nói: "có biện pháp gì, nói ta nghe thử".

"Đồ ngốc, chàng không biết thật hay là giả vờ hả?", Mộng Tuyết thò tay ngéo tai Trần Nhược Tư một cái, nhỏ giọng nói: "thiếp biết Huyễn hóa thuật, chàng quên rồi sao? Thiếp có thể sử dụng pháp thuật, đem chúng ta biến hình thành bộ dạng mấy đạo sĩ kia, vậy không phải sẽ dễ dàng tiến vào đạo quán sao?"

"Đúng là biện pháp hay", Trần Nhược Tư cười: "vậy mau giúp ta biến hóa rồi chúng ta tiến vào đi".

Mộng Tuyết gật đầu, dùng pháp thuật biến Trần Nhược Tư thành hình dáng một gã đạo sĩ Bạch Vân đạo quán, cũng đem bản thân hóa theo rồi nói: "chúng ta chỉ có nửa giờ hành sự, mau đi thôi".

Trần Nhược Tư ứng tiếng, cùng Mộng Tuyết nhanh chóng tiến tới cửa vào Bạch Vân đạo quán.

Sáu gã đạo sĩ trước cửa thấy người tới mặ y phục đạo quán mình, tất nhiên không hề ngăn trở, cho nên hai người dễ dàng tiến vào đạo quán.

Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết tiến vào sân rộng trong đạo quán, cẩn thận đưa mắt nhìn tình hình nơi đây, cũng nhìn ra một chỗ rõ ràng có sự khác biệt, họ thấy trước một gian thiện phòng có bốn người đứng gác, mà chỗ khác đều không có ai trông.

Trần Nhược Tư chớp chớp mắt, thì thầm bên tai Mộng Tuyết vài tiếng rồi rảo chân đi tới gian thiện phòng đó.

Mộng Tuyết thấy Trần Nhược Tư sắp đi tới nơi, nàng lại hóa ra thêm một cái chổi, vừa vờ quét vừa di động tới gần.

Trần Nhược Tư rất nhanh đi tới bốn tên đạo sĩ canh cửa kia, liếc phía thiện phòng một cái hỏi: "chào các sư huynh, xin hỏi sư phụ ở trong đó không?"

Một tên đạo sĩ tử tế nhìn Trần Nhược Tư nói: "ngươi là đệ tử đời thứ mấy hả, sao nhìn lạ mắt vậy? ngươi tìm sư phụ có chuyện gì?"

"Tôi là một tiểu đạo sĩ mới được nhận vào, cho nên các sư huynh thấy lạ mặt cũng phải. Hôm nay tôi ra ngoài thu được một tin tình báo rất quan trọng, định bẩm với sư phụ". Trần Nhược Tư nói đến đây, ngưng lại một chút rồi nói tiếp: "chuyện là vậy, nhờ các sư huynh truyền đạt tới sư phụ giùm".

Nghe Trần Nhược Tư nói xong, bốn tên đạo sĩ đều ôm bụng cười to, một tên nói: "biến, biến đi, ngươi thì có tin tình báo khỉ gió gì bẩm với sư phụ chứ? Mới tới vài hôm đã bắt chước thói nịnh bợ rồi".

"Các sư huynh, tiểu đệ đâu thế đâu", Trần Nhược Tư cười bồi vài tiếng: "ai da, các vị nói cho tiểu đệ sư phụ có ở đây không là được", hắn vừa nói vừa chú ý động tĩnh trong thiện phòng, sau khi cẩn thận quan sát, phát hiện trong đó không có người, lén quay đầu hướng Mộng Tuyết gật đầu một cái.

Bốn tên đạo sĩ kia cười xong, một tên đang định mở mồm nói thì Mộng Tuyết đã dùng chổi quét mạnh, bụi bốc lên mù mịt, rồi tiếp tục dùng pháp thuật đẩy đám bụi về phía bốn gã đạo sĩ.

Bốn tên này thấy vậy, vội vàng nhắm mắt lại, miệng cao giọng chửi: "thằng ngu kia, mới tới đây hả, có cái chổi cũng không biết quét".

Trần Nhược Tư hướng Mộng Tuyết ra tín hiệu rất được, miệng khẽ cười, thừa lúc bốn tên kia nhắm mắt lại tiến nhanh vào thiện phòng.

Mộng Tuyết nhanh chân bước lại bốn tên đạo sĩ, cất giọng xin lỗi: "các vị sư huynh, thực là có lỗi, tiểu đệ mới lo việc quét dọn, vừa rồi không chú ý phương hướng, ai ngờ lại thành vậy, thực xin lỗi các vị sư huynh".

Mộng Tuyết nói xong, một tên đạo sĩ mở mắt ra đẩy nàng một cái, cất giọng chửi: "ngu ngốc, lần sao làm việc cẩn thận chú ý, lần này tha cho ngươi, còn có lần sau thì đừng trách".

Mộng Tuyết cười giả lả: "xin lỗi các sư huynh, tiểu đệ không phải cố ý, nhất định không có lần sau". Nàng vừa nói, vừa quan sát tình hình bên trong, thấy Trần Nhược Tư đang ở trong đó tìm kiếm thứ gì, mà bốn tên ngoài cửa không phát hiện chút sơ hở gì, nàng lén cười thầm, chuyển mình bước ra vờ tiếp tục quét sân.

Mười phút qua đi, Mộng Tuyết vẫn đang cầm chổi quét, nhưng tâm lí đã bắt đầu nôn nóng: "làm cái khỉ gì mà lâu vậy, tới giờ còn chưa ra, chẳng nhẽ không tìm thấy lối vào mật thất, hay chúng ta tìm sai chỗ rồi?"

Mộng Tuyết đang lo lắng thì nghe một tiếng nam tử vang lên: "các ngươi nghiêm túc lên cho ta, trông cứ dật dà dật dờ, thẳng người lên". Mộng Tuyết nghe ra đây là tiếng Hầu Quang Bình, vội vàng quay sang nhìn một cái, thấy Hầu Quang Bình đang tiến về phía thiện phòng, lòng không khỏi càng thêm khẩn trương, thầm hô: "mau ra đi a, lão hồ li tới rồi, không tìm được thì cũng thôi đi".

Tiếc là nàng hô thầm trong bụng, Trần Nhược Tư làm sao nghe thấy được? Lúc này, hắn đã tìm khắp các chỗ trong thiện phòng, không thấy có chỗ nào nghi là lối vào mật thất cả, tâm lí bắt đàu nghi hoặc có phải mình tìm nhầm chỗ rồi không.

Đột nhiên, Trần Nhược Tư nghe thấy ngoài cửa có tiếng chân dẫm mạnh, biết là Mộng Tuyết phát tín hiệu nói có người sắp tiến vào, đây là tín hiệu hắn đã ước định sẵn với nàng.

Bốn tên đạo sĩ gác cửa kia nhìn Mộng Tuyết, một tên quát: "mi làm cái khỉ gì thế hả? có quét cái sân cũng chậm như rùa thế hả?"

Mộng Tuyết quay đầu cười nói: "chậc, không ra làm sao cả, ảnh hưởng các sư huynh quá, vừa rồi chân tiểu đệ nhiều bụi quá nên mới dẫm vài cái cho tan đi, sư huynh xem, không phải sạch hơn nhiều rồi sao", nói xong, cố ý giơ chân lên.

Bốn tên đạo sĩ vốn còn muốn nói gì đó, song bọn chúng thấy Hầu Quang Bình tới, vội vàng thẳng người lên đứng im một chỗ, không dám tùy tiện nhìn lung tung nữa.

Hầu Quang Bình nhanh chóng tiến đến, bốn tên đạo sĩ cúi mình chào hắn, hắn không chút nào để ý, tiến thẳng vào cửa.

Hầu Quang Bình cảnh giác đưa mắt nhìn phòng trong một cái, ánh mắt dừng tại một giá sách.

Giờ Trần Nhược Tư chính đang trốn ở đó, hắn thấy Hầu Quang Bình nhìn vào vị trí mình đang núp thì càng không dám thở một hơi, cố nén hô hấp, lòng khẩn trương hết mực, trái tim tức thì đập nhanh hơn, đồng thời hắn cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Đâu ngờ, Hầu Quang Bình nhìn vào đó một lúc thấy không có động tĩnh gì, ánh mắt liền rời đi nhìn sang một chỗ khác, cái môi khẽ khẽ giật.

Lúc này, Hầu Quang Bình cảm giác có người trốn ở đây, song hắn dùng phép thuật điều tra một lúc, không phát hiện ra ai cả nên cũng không tiến lại tìm.

Hầu Quang Bình niệm xong chú ngữ mở cửa, bức tường chỗ giá sách từ từ mở ra một cánh cửa. Trần Nhược Tư thực không ngờ tới điều này, vội vàng từ chỗ núp hiện ra, cố nhanh chân hơn Hầu Quang Bình xông vào phía trong.

Hầu Quang Bình bị tình huống này làm cho giật mình, nhưng lão cũng rất nhanh hồi thần lại, lập tức nhanh chóng tiến vào theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong