Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 195
thân trúng kịch độc

❊ ❊ ❊

Cả căn phòng rơi vào không khí trầm muộn, qua hồi lâu, Trần Nhược Tư đi đến bên người Mộ Dung Thiên, vỗ vỗ vai ông nói: "sư phụ, không nên buồn bã quá, sẽ không tốt cho sức khỏe đâu".

Mộ Dung Thiên ngẩng đầu nhìn Trần Nhược Tư, cười nhẹ, cố dùng giọng vui đùa nói: "tiểu tử, đều là ngươi hại sư phụ, vốn tưởng ngươi trở về có thể cho chúng ta vui vẻ một chút, đâu ngờ lại mang theo tin tức thực khó chấp nhận này. Ngươi nói xem, có đáng phạt hay không hả?"

"Đáng phạt, đáng phạt", Trần Nhược Tư cười nói: "sư phụ muốn phạt con làm gì? Quét sân, dọn bàn hay là đấm lưng cho người a? con xem đấm lưng là thích nhất, dễ nhất mà, hê hê", nói xong, hắn giơ tay khe khẽ đấm lưng cho Mộ Dung Thiên.

Mộ Dung Thiên mỉm cười nói: "tiểu tử ngươi thực biết làm vui người khác, không cần nữa, tâm ý của ngươi sư phụ nhận, muộn lắm rồi, các ngươi về nghỉ ngơi đi, có chuyện gì mai bàn tiếp".

Nam Phong Tước và Xích Vũ Đông đưa mắt nhìn nhau, Nam Phong Tước nói: "tiểu sư đệ, chúng ta mau về để sư phụ nghỉ ngơi thôi", nói xong, thấy Trần Nhược Tư gật đầu, hắn cúi mình chào sư phụ: "sư phụ, chúng con về phòng trước, người cũng nên nghỉ ngơi sớm đi, không nên vì chuyện quá khứ mà ảnh hưởng tới tinh thần".

"Được, được, các ngươi về nghỉ đi", Mộ Dung Thiên cười nói: "đúng rồi, các ngươi không nên đem chuyện sư công bọn họ gặp nạn truyền ra ngoài, người ngoài chỉ biết mấy vị nguyên lão Tĩnh Tâm đ*o quán đều đang bế quan tu luyện là được, làm thế nào không cần ta phải dạy a?"

Trần Nhược Tư, Nam Phong Tước, Xích Vũ Đông ba người gật đầu ứng tiếng, chào Mộ Dung Thiên rồi bước ra cửa.

Bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo rọi một góc sân, đôi vì sao nhàn nhạt le lói, từ xa truyền lại vài tiếng chim kêu có chút bi thương không rõ gọi tên.

Ba huynh đệ Trần Nhược Tư như ba gã u linh đi trong bóng đêm, ai nấy đều mang tâm sự, không người nào lên tiếng, khiến cho đêm đã vốn lạnh khiến người phát run nay càng có vẻ thê lương.

Ba người Trần Nhược Tư đi đến một chỗ thoáng, Trần Nhược Tư đưa mắt nhìn một vòng, cất giọng phá vỡ sự tĩnh lặng: "đại sư huynh, nhị sư huynh, hai người bây giờ về chắc cũng không ngủ được, không bằng chúng ta đến hậu sơn ngồi chơi hưởng gió, thế nào?"

Nam Phong Tước thở nhẹ một tiếng: "tiểu tử ngươi thực là, ngươi tự mình đi đi, sớm mai ta còn phải đôn đốc chúng đệ tử luyện võ công. Giờ ta cảm giác mình thực vô dụng, chỉ có thể tận lực làm tốt nhiệm vụ sư phụ giao cho mình thôi".

Xích Vũ Đông nói: "đúng thế, giờ tâm lí sư phụ nhất định rất đau buồn. Chúng ta nếu có thể làm chút gì giúp ích cho người là tốt nhất. Ta tối nay còn phải đi tuần, cũng không đi với tiểu tử ngươi dâu. Ta xem ngươi cũng về nghỉ ngơi, biết đâu mai sư phụ lại giao phó cho nhiệm vụ gì đấy".

Trần Nhược Tư gật đầu đáp: "được rồi, hai huynh trở lại đi, đệ tự biết nên làm thế nào".

Nam Phong Tước cùng Xích Vũ Đông nhìn nhau ứng tiếng rồi rời đi.

Trần Nhược Tư đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo thân ảnh Nam Phong Tước và Xích Vũ Đông dần biến mất trong bóng tối, một mình hắn chậm rãi bước về hướng hậu sơn.

Tâm tình Trần Nhược Tư lúc này cũng rất phiền não, trước lúc hắn lên núi tuyệt không ngờ tới sự tình sẽ phức tạp như vậy. Hắn còn tưởng đạo quán vẫn bình an như trước, giờ hiểu được tình hình, tâm tình không khỏi nặng nề hơn không ít.

Trần Nhược Tư vừa đi vừa nghĩ ngợi: "mình giờ nên làm thế nào đây, tìm sư phụ xin "Tu thần phổ" lúc này bất tiện quá. Nếu vạn nhất để bọn họ biết mục đích mình trở lại chỉ là muốn xem "Tu thần phổ", không biét bọn họ sẽ nhìn mình thế nào đây. Không thể, mình không thể để bọn họ biết mình tư lợi như vậy được, xem ra chỉ có thể đợi một đoạn thời gian, chờ nguy cơ của đạo quán được hóa giải tìm sư phụ nói sau vậy".

Trần Nhược Tư đứng trên mỏm cao nhất của hậu sơn hướng về phía hồ nước hơi khuất dưới những gờ núi kia, nhìn bóng trăng sao chao nghiêng nơi đấy nước, tâm tình rơi vào ưu thương vô tận, hình dáng Mộng Tuyết tựa như một bóng u linh, thần không biết, quỷ không hay, bất tri bất giác đã choán đầy tâm trí hắn.

Trần Nhược Tư nhắm mắt, hồi tưởng lại cảnh cùng Mộng Tuýet năm xưa, nước mắt không khỏi ứa ra, tâm lí thầm hô: "Tuyết, ta nhất định đánh bại tên khốn khiếp kia, cứu nàng trở về".

Một cơn gió lạnh lẽo thổi tới khiến Trần Nhược Tư không khỏi rùng mình hắt hơi. Hắn thấy có chút lạnh bèn khoanh tay trước ngực ý muốn đem hơi lạnh đáng chết này đuổi đi. Đầu óc hắn đột nhiên tỉnh táo lại rất nhiều, không nghĩ tới Mộng Tuyết nữa, tâm tình cũng bình tĩnh lại.

Đột nhiên, Trần Nhược Tư cảm giác như có người đang tiến lại gần mình. Hắn sững ra giây lát, cảnh giác quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một nhân ảnh đang xông về phía mình. Trần Nhược Tư vội vàng thẳng người dậy, tránh vội sang một bên thoát khỏi khả năng bị bóng người kia xô xuống núi, rồi sau lập tức nhìn bóng đen kia hô lớn: "Ai?"

Tiếng hô của Trần Nhược Tư không hề được trả lời, chỉ thấy bóng đen kia đổi một tư thế, nhắm một phương hướng khác chạy đi.

Trần Nhược Tư không chút do dự lập tức đuổi theo.

Tốc độ phi hành của bóng đen kia không tính là nhanh, so ra chậm hơn với Trần Nhược Tư đôi chút, cự li hai bên càng lúc càng gần. Bóng đen ý thức được mình chạy không thoát, tức thì xoay người lại phất tay lên, một đạo bạch quang từ ống tay hắn bắn ra thẳng về phía Trần Nhược Tư.

Trần Nhược Tư ngưng thần chăm chú, nhìn rõ thứ kia chẳng qua chỉ là một thanh phi đao, thầm nghĩ: "thủ pháp phóng đao của người này giống y như kẻ ở dưới đường lên núi lúc trước, chẳng nhẽ hắn một mực lẩn trong bóng tối theo đuôi mình? Không phải hắn thấy mình không ở cùng hai sư huynh, ý đồ muốn đẩy mình xuống núi chứ?", đầu óc Trần Nhược Tư nghĩ ngợi không ngừng, tất nhiên ánh mắt vẫn không hề rời khỏi bóng phi đao đang bắn tới kia.

Tại thời khắc phi đao sắp chạm vào người, hắn rất nhanh xuất thủ, bắt lấy phi đao rồi lập tức ném lại phía bóng đen kia. Cũng chả hiểu lúc hắn bắt phi đao không cẩn thận thế nào mà để bàn tay chảy máu một chút, tất nhiên, Trần Nhược Tư cũng không quá để ý tới chuyện này.

Trần Nhược Tư không có ý giết chết người kia, chỉ đem mục tiêu nhắm chuẩn vào vai hắn.

"A", một tiếng kêu khẽ, người kia đã bị phi đao bắn trúng, thân thể loạng choạng ngã xuống.

Trần Nhược Tư cười nhẹ một tiếng, nhanh chóng chạy lại, dừng trước người kia hai mét, chằm chằm nhìn bóng đen, hồi lâu mới nói: "ngươi là ai, tại sao lại lén lút xông lên đạo quán?"

Tên này không trả lời Trần Nhược Tư, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi lảo đảo ngã xuống, không làm ra nổi động tác gì nữa.

Trần Nhược Tư ngây ra chả hiểu thế nào nữa, hắn thử gọi khẽ tên này vài tiếng nhưng chẳng thấy động tĩnh gĩ. Đầu hắn trở nên hồ đồ nghĩ: "vừa rồi có bắn trúng chỗ yếu hại của hắn đâu? Chẳng nhẽ nhắm sai, giết chết hắn rồi?"

Trần Nhược Tư cẩn thận đi đến bên người tên kia, dùng tay lay lay vài cái, thấy hắn không chút phản ứng gì, biết là tên chết rồi. Trần Nhược Tư ngưng tụ lực lượng phóng ra một quang cầu kim sắc, chiếu sáng không gian xung quanh.

Trần Nhược Tư thấy người này mặt đen sạm dần đi, môi thâm sì, khóe miệng rỉ chút máu đen. Nhìn vậy hắn không khỏi kinh hãi ngây ra: "đây là thế nào? Nhìn hắn như trúng độc chết vậy, sao lại như vậy? chẳng nhẽ thanh phi đao kia có độc. A, a, vậy không phải mình cũng trúng độc sao?". Nghĩ tới đây, Trần Nhược Tư vội vàng giơ tay bắt dao lên nhìn, thấy lòng bàn tay đen lại, rõ ràng là trúng độc rồi. Trần Nhược Tư thấy thế vội vàng vận công khống chế máu huyết lưu thông tới bàn tay, ý đồ muốn khống chế độc tính sớm.

Trần Nhược Tư vừa bắt đầu vận công tức thì thấy thân thể bất ổn, khí huyết trong cơ thể hỗn loạn bất kham, không chịu bản thân khống chế nữa. Hắn biết tình hình không ổn, song trong nhất thời cũng chẳng biết làm sao. Không bao lâu, hô hấp hắn đã trở nên khó khăn, chậm dần, chậm dần, từ từ mất đi tri giác gục xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong