Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 184
tự tương tàn sát (2)

❊ ❊ ❊

Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết cũng không ngờ Lâm Thương lại đang tâm ra tay giết đồng bọn, bọn họ bị sự thật trước mắt làm cho sững sờ, ánh mắt chằm chằm nhìn Lâm Thương còn đang đắc ý.

Lâm Thương vẩy vẩy chiết phiến cho sạch máu, quay người lại, cười nhẹ nhìn Mộng Tuyết và Trần Nhược Tư, nói: "từ chuyện này, mấy vị có thể nhìn ra thành ý của tôi chứ, kì thật, chúng tôi là bị Hầu Quang Bình sai tới…", hắn còn chưa nói xong, hai nhân ảnh từ ngoài cửa bỗng lao vào xông thẳng tới Lâm Thương.

Lâm Thương kinh hãi, vội vàng tránh sang một bên, chửi thầm: "hỗn đản, sao lại quên bọn chúng còn đang núp gần đó chứ?"

Hai người xông vào này là Du Hoa và Mạnh Đà. Năng lực của bọn chúng kém hơn Lâm Thương, mà tên này cũng không bị thương, dễ dàng tránh qua đòn công kích của bọn chúng.

Mạnh Đà và Du Hoa thấy tấn công thất bại, đưa mắt nhìn nhau ra hiệu, nhún mính nhảy ra ngoài.

Lâm Thương thấy thế, biết hai tên này định chạy, hắn hiểu nếu hai tên này chạy thoát, chuyện mình giết Đỗ Khai ắt sẽ bị lộ, tâm lí không khỏi nóng nảy, vội kêu: "đa tạ ân không giết của hai vị, chờ tôi đuổi theo giải quyết hai tên hỗn đản này sẽ quay lại bẩm báo với hai người", nói xong, phi thân đuổi theo.

Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết đưa mắt nhìn nhau cười khổ, cũng dắt tay nhau đuổi theo.

Mạnh Đà và Du Hoa liều mạng chạy trốn, còn Lâm Thương đuổi theo rất nhẹ nhàng, cự li hắn cách hai tên kia cũng càng lúc càng gần. Đột nhiên, Lâm Thương tụ lực vào tay, phất mạnh một cái ném chiết phiến trong tay ra.

Chiết phiến trong không trung hóa thành một đạo bạch quang, vẽ một đường cong đẹp mắt bắn tới lưng Mạnh Đà.

Lực lượng của chiết phiến thật mạnh, nháy mắt đã xuyên qua thân thể Mạnh Đà, nhìn vậy là có thể thấy sát tâm của Lâm Thương mạnh tới mức nào.

"A", một tiếng kêu thảm, Mạnh Đà chao người rơi xuống, tức thì, máu tươi nhỏ xuống như mưa, cùng theo thân thể Mạnh Đà rớt xuống.

Du Hoa thấy thế, biết mình khó lòng chạy thoát, hắn nghiến răng không chạy nữa, dừng thân mình quay lại, lạnh lùng nhìn Lâm Thương, gào lên: "tên khốn khiếp nhà ngươi, sư phụ đối xử với ngươi có gì không phải, huynh đệ chúng ta đối xử với ngươi có gì không phải mà lại hạ độc thủ như vậy?"

Lâm Thương giật tay một cái, chiết phiến đang bay trên không trung tức thì trở lại trong tay hắn. Hắn mở chiết phiến, phe phẩy một cái, nhìn Du Hoa nói: "Du huynh đệ, thực xin lỗi, trừ phi giờ ngươi chịu li khai Hầu lão đầu, thề không trở lại thì ta có thể xem xét tha ngươi một mạng. Ta cũng là bất đắc dĩ, ta thực không muốn chết, chỉ đành lấy mạng sống các ngươi thay thế thôi. Ngươi nói ta sợ chết cũng được, chửi ta hỗn đản súc sinh cũng không sao, chỉ cần ta còn sống tiếp, thế nào cũng được".

"Ngươi thật là bỉ ổi vô sỉ, lời như vậy mà cũng nói ra được ư, ngươi tưởng giết bọn ta xong là sống được đấy hả?", Du Hoa cười lớn mấy tiếng, nói tiếp: "ngươi nhìn phía sau xem ai đang tới đi, nếu bọn chúng muốn tha ngươi, sao lại nhanh chóng đuổi theo như vậy?"

Lâm Thương nghe vậy thì kinh hãi, có điều quả cũng cảm giác phía sau có người đuổi tới, tức thì lo lắng quay đầu nhìn lại.

Du Hoa thấy thế, biết cơ hội đã tới, hắn cười lạnh một tiếng, chửi thầm: "thằng khốn khiếp ti bỉ, giờ nếu không phải mi chết thì là ta chết", hắn nhanh chóng vận lực lên hai tay, đánh một chưởng về phía Lâm Thương. Song hắn cũng biết, Lâm Thương nhất định có thể né qua đòn này nên chuẩn bị thêm chiêu nữa, quyền đẩy ra rồi rất nhanh động thân, phi tới vị trí hắn tính là Lâm Thương sẽ tránh sang.

Lâm Thương tuy không quay đầu lại, song hắn cảm giác được có đạo lực lượng đang công kích bản thân, không chút do dự tránh sang một bên, đồng thời quay đầu lại. Tại lúc hắn thấy Du Hoa đã áp sát mình vài xích, biết trúng kế địch thủ rồi, song hối hận cũng không kịp nữa, chỉ đành hoang mang đánh ra một chiêu mong đón đỡ.

Một chưởng này của Lâm Thương không đề tụ được bao nhiêu lực lượng, ngược lại, Du Hoa cơ hồ đã dốc sức toàn thân, hắn biết, một kích này của mình nếu không thành công, vậy bản thân chết chắc, cho nên đâu dám bất cẩn nửa phần.

Hai chưởng đụng vào nhau, phát ra một tiếng vang lớn. Du Hoa bắn về phía sau vài mét thì định thân lại được, còn Lâm Thương cảm giác một tia kình khí xông vào trong cơ thể, khống chế cả nửa người mình, thân thể hắn mất đi năng lực duy trì thăng bẳng, lảo đảo rơi xuống.

Du Hoa điều tức chốc lát, hít sâu một hơi, nhanh chóng đuổi theo Lâm Thương đang rơi xuống. Tại lúc còn cách Lâm Thương vài mét, hắn vận lực chuẩn bị tặng cho Lâm Thương một đòn trí mệnh nữa thì tâm lí chợt do dự, thầm nghĩ: "ta thực muốn hạ độc thủ với hắn sao? Hắn dù ác độc, nhưng ta cũng không thể giống hắn…"

Du Hoa còn đang do dự, thì Lâm Thương đã đột nhiên khống chế được thân hình, hươ chưởng đánh tới Du Hoa. Du Hoa kinh hãi vô cùng, vội dùng toàn lực đón đỡ.

Lâm Thương cũng không ngờ đối thủ giờ còn cảnh giác cao vậy, tâm lí cũng kinh hãi chả kém, bởi hắn biết mình nôn nóng muốn giết đối phương ngay lập tức là sai lầm rồi. Nguyên nhân rất đơn giản, giờ hắn còn chưa hoàn toàn khôi phục, lực công kích rất có hạn, giờ hắn xuất thủ chỉ là muốn đánh lén Du Hoa một cái đòi lại thế quân bình, đâu ngờ bản thân lại rơi vào nguy cơ như vậy.

Giờ hối hận thì được gì, thời gian dần trôi đi, cự li giữa hai tên càng lúc càng gần, tiếp đó chưởng lực của hai tên mắt đỏ ngầu đụng vào nhau, "ầm", hai tên đồng thời bị chấn bắn ra ngoài vài trượng, cùng phun ra vài ngụm máu, mất đi trọng tâm rơi xuống.

Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết thấy vậy, lòng không khỏi phát run. Mộng Tuyết nói: "bọn chúng vì sao phải tự giết lẫn nhau như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?"

Trần Nhược Tư cười nói: "tất nhiên là vì muốn sống chứ sao?"

Mộng Tuyết hỏi: "thế là ra làm sao, thiếp chẳng hiểu gì cả".

"Ha ha", Trần Nhược Tư cười nhẹ, đoạn nói: "Lâm Thương nghĩ hắn giết đồng bọn mình là có thể khiến chúng ta tin tưởng, tha cho hắn một mạng. Mà đồng bọn hắn biết chạy không thoát nổi, chỉ có cách liều mạng chiến một trận cầu may, mong mình nếu thắng thì chúng ta thả cho hắn đi".

"Phức tạp vậy à, mà sao bọn chúng nghĩ gì trong lòng chàng lại biết?", Mộng Tuyết cười, nói tiếp: "thiếp lại không đồng ý quan điểm của chàng, thiếp thấy bọn chúng lúc bình thường hẳn có mâu thuẫn, chỉ là tới giờ mâu thuẫn mới bộc phát, ác hóa mà thôi".

"Phải không?", Trần Nhược Tư cười nói: "đã thế chúng ta đánh cuộc thử xem, xem suy nghĩ của ai là đúng nào, đi, chúng ta xuống dưới xem".

Giây lát sau, Trần Nhược Tư và Mộng Tuyết song song hạ xuống trên mặt đất. Chỗ này là một góc đường khá phồn hoa của Ngọc Cảnh châu thành, trận đấu trên không trung vừa rồi cũng khiến không ít dân chúng trong thành tò mò nhìn lên xem náo nhiệt.

Thành dân nhìn Lâm Thương và Du Hoa trọng thương, xôn xao bàn tán gì đó, có điều giờ hai người Trần Nhược Tư cũng chẳng có sức mà để ý nữa.

Trần Nhược Tư liếc mắt nhìn đám người, quay sang Lâm Thương nói: "các ngươi sao phải khổ vậy? chúng ta đâu có nói phải lấy tính mạng của các ngươi, nhưng các ngươi lại liều mạng tự giết lẫn nhau, rốt cuộc là vì cái gì?"

Lâm Thương ho khan vài tiếng, phun ra một ngụm máu, hắn đă tay lau đi vết máu khóe miệng, gượng cười nói: "tôi giết bọn chúng là để bảo toàn tính mạng mình. Nếu tôi không giết, để bọn chúng thoát đi, vậy đời này tôi coi như xong rồi, lão hồ li kia nhất định sẽ không buông tha, lùng sục khắp nơi tìm bắt tôi. Hai tên này quen thuộc tính tình và thói quen hành tẩu của tôi, nếu để bọn chúng chạy thoát, vậy chỉ còn đường chờ chết thôi".

Trần Nhược Tư đưa mắt nhìn Mộng Tuyết cười một cái, quay lại nhìn Lâm Thương nói: "ngươi có biết gần đây lão hồ li có bắt nữ nhân nào không?"

Lâm Thương suy nghĩ chốc lát, gật đầu đáp: "có, có một nữ nhân bị nhốt trong mật thất đạo quán".

Trần Nhược Tư ngây ra, thầm nghĩ: "xem ra sự tình mình gặp trong mơ là thật rồi", nghĩ tới đây, hắn mặc kệ Lâm Thương, kéo Mộng Tuyết bay đi, vừa bay vừa nói: "đi nào, chúng ta mau tới đạo quán, ta lo nàng ấy gặp nguy hiểm rồi".

Mộng Tuyết gật đầu, bám sát sau hắn bay đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong