Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3831 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 168
thần thạch uy lực

❊ ❊ ❊

Tĩnh Ân thấy Linh Cơ và Trần Nhược Tư không chạy nữa thì lại giật mình, hắn đoán bọn họ khả năng đang rình cơ hội tấn công mình nên đâu dám khinh thường, vội vàng giảm tốc độ phi hành xuống, ngầm tụ năng lượng quan sát tình huống hai người.

Phản ứng của Tĩnh Ân, Trần Nhược Tư đều thấy cả, lòng không khỏi cười thầm, mở miệng nói: "ngươi là hòa thượng chùa nào? Chớ ngốc nghếch đến nạp mạng nữa, mau về bẩm với trụ trì các ngươi: chưởng môn Bạch Vân đạo quán Hầu Quang Bình không phải như bên ngoài đồn đãi, mà thực sự là một tên ngụy quân tử. Được rồi, ta không lằng nhằng với ngươi nữa, mau về Pháp Hoa Tự thông báo đi".

Tĩnh Ân nói: "ngươi chớ hồ thuyết bát đạo hòng gạt ta. Bạch Vân đạo quán mặc dù mới quật khởi, nhưng hành vi của đạo quán này toàn bộ người Trung Thổ đều biết. Ngươi nói vậy rõ ràng là muốn phá hoại tình đoàn kết người Trung thổ ta, để lũ yêu nghiệt các ngươi thừa cơ phá hoại, đừng mong ta tin lời ngươi".

Trần Nhược Tư bất đắc dĩ thở dài nói: "ta biết lời ta nói giờ không ai tin, nhưng chờ tai nạn tới có hối hận cũng không kịp, các ngươi tự lo cho mình đi", nói xong, hắn đưa mắt về phía Linh Cơ khe khẽ gật đầu, ý nói mau li khai, tránh viện binh của bọn họ tới làm khó.

Linh Cơ ứng tiếng, chuyển thân định rời đi.

Đột nhiên, tầng không trên đầu hai người bỗng mây đen cuộn lại, gió lớn rít lên, sấm vang chớp giật.

Linh Cơ ý thức không ổn, vội kêu: "cẩn thận, có cường địch tới đó".

Lời vừa dứt, tầng không phía xa truyền lại một tiếng hùng hậu: "yêu nghiệt, còn không mau bó tay chịu trói!", rồi từ trong đám mây đen, vài đạo điện quang thoát ra kích tới hai người Trần Nhược Tư và Linh Cơ.

Linh Cơ lòng đầy kinh hãi thốt: "thực không ngờ nhân loại còn có nhân vật pháp lực cao cường như vậy", nàng nhanh chóng di động tới bên người Trần Nhược Tư cầm chặt tay hắn, dẫn hắn cấp tốc hạ xuống.

Nhưng mấy đạo điện quang kia tốc độ cực nhanh, quang mang chói mắt, tựa như mọc thêm đôi mắt vậy, không chút chậm trễ đuổi theo hai người.

Tĩnh Ân thấy vậy, biết là trụ trì đang khống chế pháp khí có công năng hô phong hoán vũ của bản tự "Thần Lực Thạch" công kích hai người. Hắn đắc ý cười to, biết mình có động thủ thêm cũng bằng thừa, biết điều lui về phía sau nhìn kịch hay.

"Thần Lực Thạch" là pháp khí, cũng là chí bảo trấn tự của Pháp Hoa Tự. Khối đá này tuy chỉ to ngang quả trứng nhưng lại cực nặng, ít nhất cũng phải vài chục tấn!!!

Tương truyền rằng, một cao tăng đắc đạo tại lúc Thánh sơn bị hủy, cố gắng dùng lực lượng hữu hạn của mình ngăn cản sự sụp đổ của Thánh sơn, kết quả tất nhiên không nói cũng biết. Cuối cùng, ông ta hết lực, hi sinh tính mạng mình cũng chỉ giữ được một khối đá nhỏ của Thánh sơn này thôi.

Khối đá đó cũng chính là chí bảo Thần Lực Thạch của Pháp Hoa Tự bây giờ.

Tất nhiên đó chỉ là truyền thuyết thôi, không ai thực sự rõ lai lịch chân chính của Thần Lực Thạch này. Từ lúc Pháp Hoa Tự xuất hiện trên đời, khối đá này đã được lưu trong miếu tự thờ phụng. Mấy đời trụ trì Pháp Hoa Tự sau này có ý muốn tìm hiểu sao khối đá nhỏ vậy mà lại nặng kinh hoàng thế.

Thật xảo kì, bọn họ không tìm ra nguyên nhân sức nặng của khối đá, nhưng lại ngẫu nhiên biết được khối đá này ẩn chứa lực lượng siêu cường. Tăng ni Pháp Hoa Tự từ đó dốc lực vài trăm năm nghiên cứu, cuối cùng nắm được cách sử dụng loại lực lượng này, cái tên Thần Lực Thạch cũng tại lúc bọn họ sử dụng được lực lượng của nó mới đặt ra, từ đó cũng chính thức được coi là trấn tự chí bảo.

Trần Nhược Tư cùng Linh Cơ vừa hạ xuống đất, mấy đạo điện quang kia đã đuổi tới gần vài xích. Linh Cơ biết tránh né không còn kịp, nàng vội dùng lực lượng đẩy Trần Nhược Tư bắn ra xa, bản thân vận đủ lực lượng dồn vào hai tay, một quang cầu cực lớn nháy mắt thoát ra bắn lên không.

Trần Nhược Tư bị Linh Cơ đẩy ra đột ngột như vậy, bất ngờ mất đi trọng tâm, thân hình phi ra ngoài vài trượng mới bình ổn lại. Hắn thấy Linh Cơ dùng sức một người nghênh đỡ vô số điện quang kia, lòng tức thì kinh hoàng thất thố lo lắng cho nàng. Hắn đột ngột đảo người, huy chưởng nhắm bộ vị trung ương của điện quang kích lên một chưởng.

Thực xảo hợp, thời khắc Trần Nhược Tư quay người phi lại, lại trúng ngay thời điểm Linh Cơ phát ra quang cầu kia.

Mấy đạo điện quang kia sắp bị quang cầu kích trúng thì đột nhiên hợp lại thành một, hóa thành một cột sáng loe lóe điện quang.

Trên cột sáng, điện đỏ lòe lòe, lửa xanh loe lóe.

Trần Nhược Tư thấy vậy, lòng đầy sợ hãi và kinh khủng, nhưng hắn tuyệt không dừng lại, thậm chí còn tăng tốc xông lên.

Linh Cơ thấy vậy, gào lên sợ hãi: "mau lui đi, chàng muốn chết sao?", đáng tiếc tiếng kêu của nàng đã sớm bị tiếng sấm ầm ầm trong không trung át mất, Trần Nhược Tư căn bản không có nghe thấy.

Lời vừa dứt, một tiếng "Ầm" đã vang lên, quang cầu Linh Cơ phát ra đụng vào phần đầu của cột sáng, tia lửa tức thì bắn lên, hỏa quang chói lóa, chớp giật liên hồi, hơi nóng rợn kinh, nhanh chóng lan ra bốn phía.

Mà thân thể Trần Nhược Tư bề ngoài nhìn tựa như một thanh kiếm kim quang chớp động, kim quang này chính là Ngọc lân giáp, hộ thân tiên khí, Vạn Tượng Càn Khôn Quyển cùng năng lượng bản thân hắn, bốn loại lực lượng kết hợp tạo thành. Cùng giây khắc tiếng nổ vang lên, thân thể kim kiếm này không chút chậm trễ phá thủng vùng ngoài của cột sáng, đánh thẳng vào trong. Quang trụ bị chém đứt một phần, hướng công kích chệch đi trúng vào một gờ núi gần bên.

"Ầm", thêm một tiếng nổ lớn nữa, đất đá trên gò núi tức thì nát thành đất vụn, bụi tung mù mịt.

Tại thời điểm thân thể Trần Nhược Tư gần chạm vào cột sáng, một cỗ lực lượng cực mạnh đánh trúng người Linh Cơ. Mặt đất nơi nàng đứng lún xuống cả trượng. Tai nàng tức thì ù đi không nghe thấy gì nữa, đôi mắt cũng chỉ nhìn thấy một vùng trắng lờ mờ, thân thể theo nền đất bị đánh lún xuống.

Tĩnh Ân đứng cách đó vài trượng thấy vậy vội vàng lui xuống thoát khỏi hơi nóng đang lan tới. Mấy hòa thượng năng lực thấp dưới đất kia cùng những tòa kiến trúc không cách nào di động, đều bị lửa nóng vô tình thôn phệ sạch.

Thời gian tính từ lúc thân thể Trần Nhược Tư chạm vào cột sáng cho tới lúc hắn vượt qua chỉ có vài giây, lại thêm hắn tấn công từ mặt bên nên không thực sự phải chịu lực công kích thực sự của cột sáng. Hắn cũng chỉ cảm giác thân thể tựa như bị một cỗ lực lượng cực mạnh vây lấy ép tới hắn, nhưng chờ lúc hắn thoát ra cột sáng, cảm giác bản thân không hề trọng thương, chỉ có chút không khỏe mà thôi, song hắn không đình chỉ phi hành mà tiếp tục phi về phía trước.

Mấy phút sau, mây đen tản đi, gió xoáy ngưng lại, sấm vang chớp giật không còn, cảnh tượng trên không trung cũng trở lại vẻ bình yên, chỉ còn dư âm của tiếng nổ cùng hơi nóng hầm hập dưới mặt đất như chứng minh dấu vết lực lượng khủng khiếp của Thần Lực Thạch mà thôi.

Trần Nhược Tư đứng tại không trung, ngơ ngơ nhìn tình cảnh dưới mặt đất, lòng đau như cắt, nước mắt tức thì trào ra, khe khẽ hô: "Linh Cơ, Linh Cơ, nàng ở đâu?"

Trần Nhược Tư sững người vài phút rồi như phát cuồng, mãnh liệt phi xuống cái hố lớn nơi còn là vị trí Linh Cơ đứng ban nãy.

Trần Nhược Tư mang theo tâm lí bi thương đau đớn, chạy khắp nơi xung quanh tìm tung tích Linh Cơ.

Thời gian từng giây từng phút qua đi, Trần Nhược Tư đã lật tung vô số cự thạch, đào hàng chục cái hố nhưng đều không thấy hình bóng Linh Cơ đâu, lòng dần mê man, tâm lí hắn sinh ra một cảm giác bất tường, nhưng hắn vẫn tuyệt không chịu tin đó là sự thật. Hắn gục người xuống đất, nước mắt như mưa, hai tay đập cuồng xuống mặt đất, miệng không ngừng hét: "không, không thể như vậy, lực lượng của ta còn kém hơn nàng rất nhiều, nàng nhất định không có chuyện gì, không có chuyện gì. Ta nhất định phải tiếp tục tìm, nhất định phải tìm thấy nàng".

Lại thêm vài lượt tìm tòi vẫn không thấy tung ảnh Linh Cơ đâu, Trần Nhược Tư rốt cuột hoàn toàn tuyệt vọng, trái tim cũng như vỡ vụn, một cơn đau như xé toàn thân lan tới. Cơn đau này cơ hồ truyền tới từng tế bào trên người hắn, từng bộ phận cơ thể như đều đau đớn vì Linh Cơ. Hắn bất lực quỳ trên đất, ngốc ngốc nhìn về một nơi vô định, ánh mắt lúc này chỉ nhìn thấy huyễn giác, tư tưởng cũng chìm đắm vào dĩ vãng vui vẻ cùng Linh Cơ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong