Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6598 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ BA MƯƠI TÁM
thịt da ai cũng là người, lòng nào hồng rụng thắm rời chẳng đau.

UỐN LƯNG THỊT NÁT, DẬP ĐẦU MÁU SA

Bà Ba chắp tay sau đít, đi tới đi lui, ní na ní nần dọc theo mái hiến nhà bếp, miệng nhắc đám đầy tớ chằng chằng:

— Cẩn thận đó nghen bây! Đừng có sơ ý làm hư mấy món ăn dành riêng cho ngài Chủ tỉnh. Mà cái ông nầy cũng nghiệt! Món Tây, món Tàu, món nào ổng cũng đã ăn mòn răng, ngán tới cần cổ rồi hay sao, mà lần nào xuống đây, ổng cũng chèo chẹo đòi cho được mấy món ăn dân dã, bần hàn của đám cùng đinh, mạt hạng. Cá lóc nướng trui mà nhậu với rượu Tây Mạc-ten, Cô-nhắc. Lạ thì có lạ, chớ ngon gì mà ngon!? Cá lóc bây phải ốp bẹ chuối, bó đất sét, nướng bằng lửa rơm à nghen! Con Quyên đâu rồi? Cá lóc đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

Lúc đó, đâu khoảng quá giờ dọn cơm trưa một chút, bỗng từ trong nhà bếp vọng ra tiếng thất thanh la hoảng, nghe thôi lồng lộng:

— Úy... trời! Mầy giết tao rồi, con... quỷ! Trời ơi ngó xuống mà coi! Cái quân này nó giết tui mà. Cá của tao, bây đem cho ai? Hử! Hay là bây ăn, bây dộng? Tại sao vậy hả!? Nói mau! Tao đã giao cho bây coi chừng, coi đổi mấy cái khạp rọng cá mà. Thiệt là nuôi ong tay áo. Cái thứ đồ ăn tươi nuốt sống! Cái quân nầy! Có ngày nó lột da tui đố khỏi! Quyên ơi là Quyên! Sao mầy không để tao sống thêm vài năm nữa hả Quyên?

Hà tiện, ke re cắc rắc, từng cắc từng xu, vậy mà lại bị mất của, nhè đúng vào lúc thắt ngặt nữa chớ. Chịu đời nổi không!?

Lần đó mất tới mấy con cá lóc bự tổ nái, bự bành ky, bự bằng cái bắp vế sấp. Thật khó mà tưởng tượng nổi cơn tam bành lục tặc của bà Ba, khi mà cá mất lại trúng nhằm cái lúc bà đang chuẩn bị đãi vị khách đặc biệt món cá lóc nướng trui. Vậy mới ác chớ!

Ngừng lại một chút để thở, rồi bà tiếp tục hổn hà hổn hển, kể lể thiếu điều hụt hơi:

— Cha chả! Rồi thầy Cai tổng với ông Chánh hương quản, chút nữa họ qua, chắc tao phải đeo mo cau vô mặt chớ ăn làm sao, nói làm sao với mấy ổng đây. Trời ơi! Lỡ mời ngài Quan Lớn chánh món cá lóc nướng trui rồi. Chợ thời xa, giờ nầy đã trưa trờ trưa trật rồi, còn ai bán thứ gì nữa chớ. Lâu lâu mới mời được ổng xuống đây, phải dọn cho ổng một bữa ăn cho xứng đáng, để lôi thôi ổng hờn, rồi về kiếm chuyện kẽ vạch, có phải là khó cho tao không hử? Mầy hại tao mà! Mầy làm tao mất mặt với quan trên! Thà mầy cầm dao, mầy chém tao có hơn không?

Một tay bà chống nạnh, tay kia bà xỉ xỉ vô mặt, làm con Quyên thiếu điều bật ngửa. Đó rồi miệng chửi tay vả, một thôi một hồi, vuốt mặt không kịp:

— Hứ! Mồ tổ cha bây! Thứ đồ trôi sông lạc chợ, không mẹ không cha. Hừ! Để cơm nuôi chó giữ nhà, còn có lợi hơn là nuôi cái thứ bá vơ nầy. Đánh cho bây biết tay bà.

Tiện tay bà chụp một khúc củi đòn, đang phơi ở gần đó, phang tới tấp lên đầu, lên cổ Quyên. Cô chỉ kịp đưa tay ra đỡ, rán che không cho trúng đầu. Đau thấu... trời xanh, thấy mấy... ông trời, vậy mà Quyên vẫn gan lỳ, nghiến răng trân mình chịu trận, không thèm chạy, cũng không thèm khóc...

Bổ tưới sượi hồi lâu, khúc củi đòn bự chà bá đã làm cho bà Ba thấm mệt. Bà liệng khúc củi te tua, vốn từ màu trắng nay đã chuyển thành màu hồng xuống đất, rồi vừa vấn lại cái đầu tóc mượn, vừa thở hổn hển, giọng bà khao khao như người hụt hơi:

— Coi kìa! Coi cái lá gan của nó kìa! Dần nó gần mềm xương, dập mật, vậy mà nó chớ có thèm khóc tiếng nào.

Day ra sau, bà nạt lớn:

— Bây đâu! Khiêng nó đi cho khuất mắt tao!

Đám đầy tớ dạ ran, ba làng còn nghe, áp nhau lại, kẻ xốc cái thân, người nâng cái cẳng, đỡ một cô Quyên bầm giập te tua, lả người như một tàu chuối héo. Cái áo vá quàng bằng vải ta trắng đã rách bươm, tươm máu. Vừa đỡ cô ngồi dậy, chúng vừa an ủi: “Cũng may! Bà chủ chỉ đánh bằng củi đòn, chớ bả mà đánh bằng roi cá đuối, thì có mà thúi da thúi thịt, ba mạng chẳng còn”.

— Chưa đâu! Để nó đó cho tao!

Trên thềm ba, vang lên một giọng nói lạnh tanh, khít rịt. Đám gia nhơn chưng hửng, đồng loạt ngó trực lên.

Cô Ba Kim Thoa đã đứng sẵn ở đó tự lúc nào, quét cái nhìn trực chiếu vào Quyên. Dưới đôi lông mày cạo sửa sắc lẻm đang nhíu lại đó, cái nhìn chắc chắn không hứa hẹn một điều gì tốt đẹp - cái nhìn của mèo vờn chuột, của rắn hổ mang bành dành riêng cho con nhái. Còn cái vật mà cô đang cầm lăm lăm trên tay kia là cái vật chi mà nó vừa dài đậm đà đậm đuột, lại vừa ngúc ngoắc y như con rắn.

Trời đất! Mới vừa nhắc tới roi cá đuối thì đã có roi cá đuối ngay! Ác nghiệt chưa! Chớ chi nhắc tiền nhắc bạc mà được như vầy... Không phải roi cá đuối thì còn là cái giống gì nữa chớ!

Cây roi nầy, vốn là cái đuôi của một con cá đuối thiệt bự, bởi vậy nó không dẹp như cây roi da thường, mà nó có ngạnh hình tam giác. Thường ngày nó vẫn được trịnh trọng treo lên vách ở nhà trên, coi như cây roi gia pháp vậy - ít khi sử dụng lắm, vì mỗi lần đánh, nó rứt từng miếng thịt của người ta ra.

Cô Ba cuộn cây roi lại cho gọn, bồng trum trủm trên tay, nhẹ nhàng âu yếm như người ta bồng đứa trẻ sơ sinh vậy. Đó rồi vừa nhịp nhịp cây roi trong tay, cô vừa ngọt ngào, thẽ thọt nói:

— Đánh nó mần chi cho nặng hơi - cho mỏi cổ - cho nhẹ thể dì Ba. Dì Ba lên nhà trên - uống trà - nghỉ khỏe đi - để nó đó cho con. Để con trị cái quân mọi rợ, đất nẻ chun lên nầy cho. Dễ thôi mà, có gì lớn lao lắm đâu.

Có cái gì đó khiên cho người ta ghê sợ ở cái miệng mím chặt khít rịt, vừa trề vừa nhún kia. Những lời lẽ mà cô cố tình làm ra vẻ nhẹ nhàng, ếm ái; khi rít qua kẽ răng để thoát ra ngoài, nó phả ra một vẻ gì lạnh tanh, hiểm độc; làm cho người nghe cảm thấy lạnh mình, sởn gai ốc.

Bỗng quai hàm cô bạnh ra, trán nổi gân xanh, thớ thịt chơn mày bên trái giựt giựt, cô trở mặt, hét lớn:

— Bây đâu! Ghịt đầu nó vô cột nhà cho tao! Cho nó bỏ cái thói trả treo, lẻo lự!

Nhất hô bá ứng, sau lưng đã vang lên tiếng dạ ran, ăn rập với nhau, rồi tiếp theo có tiếng lao xao, chộn rộn của mấy đứa nịnh thần, o bế chủ.

Trời Phật Thánh Thần ơi! Nghe mà có trào máu họng, có nổ cái lỗ nhĩ không! Nghĩ cũng ngộ, nãy giờ Quyên chỉ cắn răng, trân mình chịu trận, chớ có dám trả treo, lẻo lự lại tiếng nào đâu. Máu nóng xung lên, đỏ phừng da mặt, bất giác Quyên ta cặp cẳng rọ rạy, lồm cồm ngồi dậy, xô vẹt đám đầy tớ ra, đứng sổng lưng, ngẩng cao đầu, giọng ráo hoảnh:

— Đứa nào dám tươm tướp bước tới, tao bẻ lọi giò làm ống điếu!

Cả đám nín khe, tự động thụt cà lui. Quay sang cô Ba, Quyên nhướng cao cặp chưn mày rậm đen, quắc đôi mắt “cọp cái” xếch ngược, nàng xốc tới ngửng đầu, nghinh mặt:

— Đánh đi! Khỏi cột! Tao đứng cho mầy đánh! Đứa nào chạy là hèn! (vô tình mà Quyên đã sử dụng lại những ngôn ngữ đường sá của đám con nít ở thành Gia Định xưa).

Cô Ba giận run, cái mặt chưa kịp quết phấn đã mét chằn, nay lại càng xanh chành thêm:

— É! Cái con nầy nó lộng ngôn! Vậy là mầy giỏi động trời rồi đó nghen con! Bây có nghe nó lẻo lự, dám cự tay đôi với tao đó không? Vậy chớ ai mới vừa lớn tiếng, rộng họng, xon xỏn cái lỗ miệng, trả treo lại với tao? Mầy còn chối leo lẻo nữa thôi! Được rồi! Ngước cái bản mặt ăn cắp ăn trộm của mầy lên cho tao coi coi. Ê! Tao ghét cái thói ăn cắp ăn trộm lắm nghen mậy! Không có hả mậy! Không có tao đánh cho có. Còn có thì tao đánh cho chừa!

Rồi cô xây ra, dùng cán roi hất cằm Quyên lên, nhìn thẳng vào tận mặt như nhìn một con vật lạ lùng. Cái bản mặt cô kê sát lại gần, gần đến nỗi mấy nốt sẹo đậu mùa của cô nầy muốn cụng vào cái chót mũi của con kia. Đó rồi, răng thì nghiến, mắt thì nhướng, môi thì trề, giọng thì khinh khỉnh, cô bỏ nhỏ chỉ vừa đủ cho một mình con Quyên nghe. Ở ngoài dòm vô, ai cũng tưởng như hai chị em đang thân tình thủ thỉ:

— Mấy con cá lóc đó thì ăn nhằm gì cưng ơi! Cái tội của cưng là cái tội khác kia cà. Cưng dám hớt tay trên của chị cái thứ khác quý giá hơn nhiều. Cái thứ đã làm cho chị phải ứa gan, chị thù khắc cốt mỗi khi nhớ tới.

Rồi cô trở mặt, sửng lông mày, hét lớn:

— Công tao đan giỏ để cho mầy đổ lọp hả mậy? Tao mà vặn họng mầy tại chỗ nầy được thì tao cũng vặn cho rồi, cho tiệt cái giống Điêu Thuyền, tiệt cái nòi Đắc Kỷ nghen mậy!

Ngọn roi cá đuối được dịp vung lên:

— É! Cái con Điêu Thuyên! Con Đắc Kỷ kia! Mầy ỏn ẻn khóc lóc làm thói Hàn Tố Mai để nhõng nhẽo với ai hả mậy? Để rù quến ai hả mậy? Tao giết có ngày! Hứ! Thứ đồ con gái hư, con gái thúi! Thứ gái rừng rú, mọi rợ mà cũng học thói nập nợm, đèo bòng. Mầy rượn lắm rồi đó nghen mậy! Tao cũng thấy mắc cỡ giùm mầy! Tao đánh tuốt da, tuốt thịt mày ra, mới lợi cái gan của tao.

— Hay cho cái giống Điêu Thuyền nè! Trót! Trót!

— Giỏi cho cái nòi Đắc Kỷ nè! Trót! Trót!

— Hàn Tố Mai nè! Trót, trót, trót!

Mỗi lần ngọn roi cá đuối giáng cái “trót” xuống thân thể măng tơ của Quyên thì cô Ba lại hét lên một tiếng, xướng danh, hài tội một yêu nữ, dâm phụ hay một nữ gian thần, tặc tử nào đó trong các tích chuyện Tàu mà cô đã đọc. Từ Muội Hỷ, Bao Tỷ cho đến Bàng Quý Phi, Tây Thi, Từ Hi, Võ Hậu cho chí tới Quý Phi họ Dương, Kim Liên họ Phan, Oảnh Tầm Phò, rồi kéo rốc tới Hồ Nguyệt Cô, Bạch Cốt Tinh, Yêu Nhền Nhện. Cái kho từ ngữ chửi rủa của cô thì cực kỳ phong phú, đa dạng còn kho nhân vật chuyện Tàu của cô thì có hạn, mà cô cứ rổn rảng xốc xáo lên từng chặp, xốc lổn cổn một hồi thì nó cũng phải cạn. Cho nên càng về sau, cô càng phải ráng hết sức mà lựa cho ra tên các nhân vật khác. Thiệt là khổ cho Phàn Lê Huê, cho Mộc Quế Anh, cũng bị bỏ chung vô một giỏ.

Tội nghiệp thay cho Lưu Kim Đính, cho Đào Tam Xuân, cho Tiêu Anh Phụng vốn là nữ trung hào kiệt, có tội tình gì đâu mà cũng bị cô Ba, cổ gộp chung một giuộc, hài tên ra mà đánh tuốt.

Ngọn roi điên, đòn thù trên tay cô Ba cứ nhè những chỗ hiểm yếu nhứt trong thân thể Quyên mà thẳng tay đét vào. Cái áo bà ba trắng vá quàng đã tan tành xác pháo, Quyên phải so vai, rụt cổ, co người lại, hai tay che kín đầu, cố đưa cái lưng ra mà chịu trận, thà chịu đau, chịu mang tật, chứ nhất định không chịu để cho bộc lộ lõa lồ thân thể.

Ngọn roi cá đuối vun vút bay trong không khí, nẹt tưới vào da thịt non tơ, vang lên những tiếng bem bép như pháo nổ, lại còn được giữ phách song lang bằng những tiếng chửi thề giòn giã. Tất cả như hòa trộn lại với nhau, tạo thành một dàn hòa âm khó tả, khi lên bổng, lúc xuống trầm, liên tu bất tận. Nhưng tuyệt nhiên không hể có tiếng kêu khóc hay tiếng lạy lục van xin nào hết. Đau chết bỏ, nghiến răng mà chịu chớ không thèm khóc. Thiệt! Xứng danh con gái miệt rừng, lỳ lợm trời gầm số một.

Nhưng chính cái tiếng khóc phải nuốt vào trong bụng, phải cắn chặt răng đến ứa máu để khỏi bật ra đó, cái thứ đoạn trường vô thanh đó, thực ra nó làm đau lòng người ta hơn bất cứ thứ tiếng van xin ai oán nào khác. Nó đã chạm được đến chỗ tinh tế sâu thẳm nhứt trong tâm hồn con người, nó khiến cho trái tim của người ta phải tan thành nước mắt. Ngay cả mấy đứa khuyển ưng, quen thói nịnh thần cũng không có đứa nào nỡ nhào vô “đánh hôi” mấy thoi, hay “ăn có” vài đạp như mọi khi. Trái lại, chúng kín đáo quay mặt đi, gạt thầm nước mắt.

Thịt da ai cũng là người,

Lòng nào hồng rụng thắm rời chẳng đau.

Đám tớ gái thì khỏi nói rồi, chùm nhum mà khóc mùi với nhau, nước mắt, nước mũi hàng ba, hàng tư, choàm ngoàm, chịch nguỵch, nhểu nhão còn hơn chính chúng bị đòn. Còn mấy dì sồn sồn, khi thấy không cầm được giọt lệ, bèn lật đật bước ra sau hè, cúi đầu kéo chéo khăn rằn mà chặm chặm.

Tất cả mọi người đều le lưỡi, lắc đầu, hít hà tự hỏi, người đâu lại có người ác dữ vậy cà? Cùng là một phận đàn bà với nhau, ác gì mà ác lãng nhách. Cá mất là của bà chủ, mắc mớ gì tới bả chớ, bả giận cái gì mà bả đánh nó tới nhão nhừ nhão nhoét!? Cái bà La sát nầy, đánh sao hổng biết mỏi tay, chửi sao hổng biết mỏi miệng, lại còn có tích, có tuồng nữa chớ! Chắc không phải là tại mấy con cá rồi, bả điên lên vì một lẽ nào khác?

Bà Mười xay lúa mướn, ỷ mình có cái đầu tóc bạc, lụm khụm lại gần, kiếm thế khuyên lơn:

— Vậy cũng đáng tội cho nó rồi! Tội nặng như vậy, ai mà dám binh! Thôi cô Ba cũng nghĩ tình, cho tôi xin, tôi thấy cô cũng nên dung chế cho nó...

— Câm cái miệng bà lại! Bà còn dám mở miệng ra xin cho nó nữa hả! Ai mượn bà xía vô! Mắc mớ gì tới bà chớ! Đừng có nói xàm! Kệ cha tui...

Gạt bà già tóc bạc chúi nhủi qua một bên, cô Ba co tay đánh tiếp. Con Thôi nước mắt nước mũi dầm dề, mỗi lần ngọn “đòn thù” giáng banh bách xuống thân thể Quyên giòn giã như pháo nổ, thì nó lại kêu trời, nó nhảy nhổm, nó hít hà lia lịa như chính nó bị đòn vậy. Hồi lâu chịu hết xiết, con Thôi a thần phù nhào đại vô, quì mọp dưới chân cô Ba, giơ cả hai tay lên níu chặt lấy tay cô, nó bệu bạo khóc:

— Cô ơi! Chỉ gần chết rồi đó cô ơi, đánh một hồi nữa, chắc chỉ chết quá, cô... ơi!

Cô Ba giựt mạnh tay, xỉ thẳng ngọn roi cá đuối vô trán con Thôi:

— É! Con quỷ ba trợn nầy! Mầy có buông tao ra không? Tao đánh, là tao đánh nó, chớ tao có đánh mầy đâu, mà nãy giờ mầy kêu trời, mầy nhảy tưng tưng như có ai dội nước sôi vô háng vậy. Coi chừng cái mỏ nhọn của mầy đó! Tao vạt có ngày. Xê ra mầy!

Đó rồi răng nghiến trèo trẹo như cóc tháng năm, nhướng cao cặp lông mày, cô nhiếc:

— Bây đừng có già hàm, lão khẩu với tao! Tao chưa xát muối ớt lên mình nó là tao nhơn đạo lắm rồi đó nghen con, mấy roi nhẹ hều như phủi bụi nầy thì ăn nhằm gì, dễ gì mà chết được. Chết đâu chết phứt cho tao nhờ. Chuyện của người ta, ai mượn mầy gánh bàn độc mướn chớ. Liệu hồn mầy đó! Còn ọ ẹ tao vả rớt răng!

Bà chằn lửa xáng cho con Thôi một bớp tai cháy chòi, nhồi thêm một đạp nữa té lăn cù, rồi cổ vung roi lên, quất bất kể đếm, lần nầy còn mạnh hơn lần trước nữa. Thỉnh thoảng có mấy ngọn roi điên, cố tình đi lạc, trúng nhằm vô mình con Thôi banh bách khiến nó oằn mình, la làng chói lói:

— Được! Được! Cứu tao với mậy! Mầy chạy đi kêu anh Thành mau. Nói chị Quyên bị người ta đánh gần chết rồi nè!

Ngọn roi đẫm máu đang vung thành một vòng tròn rộng trên không, bỗng khựng lại nửa chừng. Cô Ba quắc mắt:

— Đứa nào tài lanh đi kêu Hai Thành đó? Đứa nào mà lớn gan!? Đứa... nào? É! Cái thằng quỷ ròm ôn vật kia, mầy tính chạy đi đâu?

Có tiếng dép lẹp xẹp từ nhà trên đi xuống. Một thoáng hi vọng rùng rùng lướt nhanh qua những khuôn mặt lam lũ đang đầm đìa nước mắt. Nhưng không, không phải Hai Thành, anh Hai đi Bến Tre từ sớm, sức mấy mà về kịp. Phen nầy thì vô phương rồi, đó chỉ là tiếng dép của bà Ba. Gỡ cây roi nhểu máu ròng ròng ra khỏi tay cô, bà ôn tồn nói:

— Đánh vậy đủ rồi, thôi nghỉ cho khỏe đi con. Nó đã nhừ tử... tương rồi, đánh nữa mất công tao đền nhơn mạng.

Nói vậy, chớ trong bụng bà lại nghĩ: “Tao đã ác rồi mà mầy còn ác hơn tao nữa; cái nết gì đâu á, bữa nay tao mới biết”.

Cô Ba nhảy dựng lên như đạp trúng nhằm ổ kiến lửa, giậm cẳng bành bạch cô kêu trời:

— Trời ơi là trời! Dì Ba ơi là dì Ba! Dì còn binh nó hay sao? Dì để cho nó tự tung tự tác như vậy mà coi được à! Nó là cái thứ bá vơ, khỉ mốc gì ở đây chớ? Dì giao mạng em trai con cho hạng gái rừng rú, mọi rợ nầy mà coi được à? Cái thứ gái hư, gái thúi đó! Không đánh thì để làm gì! Chết đâu chết phứt cho rồi! Tội lệ gì thì để cho con gánh hết, rồi con thền cho dì, mười mấy đứa khác lận!

— Đừng có nói vậy! Ai ngu chi mà không biết, đợi gì mầy phải nhắc. Cả trăm tá điền, tao còn trị được, huống gì là nó. Có điều, không có nó thì không có đứa nào dám ở lại quá ba ngày đâu. Gặp mầy, mầy cũng chạy... tét đa!

❃ 

Đám tớ gái đỡ cái thân hình dịu nhĩu của Quyên lên, vừa giựt tóc mai vừa bàn tán:

— Phải đâm đọt tre non, bỏ vô chút xíu muối, rồi vắt lấy nước cho nó uống, hông thôi sau nầy trái gió trở trời, rêm mình rêm mẩy, chịu đời sao thấu.

— Không được! Phải giã cua đồng với lá hẹ, pha chút rượu trắng, cạy miệng mà đổ cho cổ, thuốc tiên không bằng.

— Thuốc men tính sau! Bây giờ phải lấy dầu mù u, bóp vô mấy chỗ u cho nó tan máu bầm trước đã.

— Giấu kín đừng cho Hai Thành biết, sợ va nóng ruột làm dữ rồi bị đuổi cả đám.

— Khỏi cần! Tui cá với bà là bả không dám đuổi chị Quyên đâu, đuổi chỉ đi rồi thì lấy ai mà chăm sóc cho cậu Hai. Bà có gan thế chỗ của chỉ hôn? Có đứa nào lá gan bự bằng chỉ đâu, nãy giờ bà thấy chỉ có thèm khóc tiếng nào hôn?

— Ừ hén! Rõ ràng là giận cành hông mà bà chủ cũng không dám hăm he đuổi chỉ.

— Bà chủ, bả mất của, bả ác đã đành. Còn cái bà “chằn ăn, trăn quấn” kia, sao mà ác dữ trời!? Tự nhiên sắm vai ác hè! Khi khổng khi không, hổng ai làm gì mình cũng ác.

— Chửi sao mà không sợ mang tội! Nghe con mẻ chửi chị Quyên mà tui lộn ruột lộn gan, tức tới phát nghẹn! Chim trời, cá nước, ai bắt được nấy ăn, mắc gì mà chơi xấu với nhau dữ vậy!

— Đánh vậy thì chết người ta rồi còn gì? Vừa phải thôi chớ! Tội gì mà dữ vậy? Nó có tội dách gì với con mẻ kia chớ?

— Da nó trắng... nè! Tóc nó dài... nè! Bàn tay, bàn chưn nó vun chùng, mình mẩy nó dịu nhĩu... nè! Đờn ông con trai, ai ngó thấy mà hổng thương... muốn chết nè! Tội nặng cỡ đó mà không đánh cho chết, thì làm sao con mẻ ngủ cho ngon giấc được. Biết... chưa con!?

Nói xong, con nhỏ đó trề môi lén dài cả tấc rồi ngoảy cái đít vêu, bỏ đi tắm te ra sau nhà bếp.


Nguồn:
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »