Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6517 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ MƯỜI LĂM
rủi may, họa phúc khó lường, cho hay hùm dữ, tình thương vẫn còn.

NGHĨA HỔ

Chân trời rực rỡ ánh hoàng hôn, chiều xuống thật êm đềm. vẫn thướt tha trong bộ đồ lụa trắng, từng bước, từng bước thầm, nàng khoan thai thả dọc lên đồi. Gió mát thổi rì rào, mơn man hai bên má, vờn nhẹ mớ tóc mai, nâng niu tà áo dài...

Bỗng trước mắt nàng xuất hiện ba cái bóng đen đang lướt nhanh thoăn thoắt. Cái bóng to lớn kia, giống hệt bóng... cha. Dáng thanh mảnh bên cạnh, ai in như là dáng... mẹ. Còn cái hình thù nhỏ bé, cun cút chen vào giữa hai người, không phải là đứa... em trai, thì còn ai vô đây nữa. Ba cái bóng, đậm đen như mực tàu, in trên nền trời chiều huy hoàng đỏ rực...

Từ dưới chân đồi chợt vọng lên tiếng gầm rít, tiếng thở hồng hộc, tiếng móng cào sàn sạt, xiết đất, ê răng... Vùng lên, vụt chạy theo ba cái bóng đen kia, nhưng hễ nàng chạy nhanh, ba cái bóng chạy nhanh, nàng hụt hơi chậm lại, ba cái bóng chậm lại, như có ý... chờ. Khoảng cách lúc xa lúc gần, cứ nhủng nhẳng nhùng nhằng...

Hoàng hôn nhuộm chan hòa đỉnh đồi đỏ rực. Gió chiều lồng lộng thổi, dán chặt tà áo lụa mỏng, dính sát vào thân hình thiếu nữ. Mớ tóc mây bồng bềnh trôi dạt về phía sau, tung bay phần phật. Mây trời vùn vụt bay bay, không gian rộng rinh, giãn nở ra đến vô cùng. Ba cái bóng đen vẫn cứ chập chờn trong khoảng hư không, bao la, vô tận...

Cuộc rượt đuổi kéo dài, tưởng chừng như bất tận. Không phải họ đi, không phải họ chạy, mà dường như họ đã thành chim, hóa bướm mà chập chờn bay lượn trên những đỉnh đồi.

Đúng lúc sắp với tay níu được vào cái bóng đen của người mẹ, thì sau gáy nàng cảm thấy những luồng hơi tanh ói của bầy cọp đói đang phả ra nóng hổi. Quay lại phía sau, để dòm chừng bầy cọp, chỉ thấy một khối đen khổng lồ nhợt nhạt, hỗn độn móng nanh, cuồn cuộn chuyển động. Chỉ cần một tích tắc ấy thôi, chừng ngoảnh mặt lại, thì ba cái bóng đen phía trước đã lớn bổng lên tự lúc nào, rồi nhạt nhòa đi, tan biến vào khoảng không lồng lộng. Trong ráng chiều đỏ ối chỉ thấy ba cánh chim đen bạt gió, chập chờn ẩn hiện rồi mất hút vào cuối dãy trời xa. Thất thanh nàng thét lớn: “Chờ con với ba má ơi! Chờ chị với em ơi!”

Hai chân bủn rủn, té lăn ra đất, hai cánh tay huơ lên che đầu, che mặt, gồng mình chịu trận, nàng tuyệt vọng né tránh những luồng hơi hôi hám, nồng nặc, cứ hổng hộc phả vào mặt, vào cổ mình nóng hổi. Những cái mồm tanh ói, ẩm ì, những cái lưỡi nhám cào, nóng hổi cứ tranh nhau liếm lấy liếm để vào mặt nàng một cách thèm thuồng, man dại...

❃ 

 

Cái lưỡi nhám cào, tanh ói, nóng hổi và ẩm ì ấy vẫn cứ gan lì, liếm lấy liếm để vào mặt nàng một cách nhẹ nhàng, mơn trớn...

Mù sương trước mặt, tan loãng ra như vén tấm màn che... Chợt trông thấy cái lưỡi to tướng đỏ hồng đang liếm láp trên mặt mình, sau cái lưỡi là vòm miệng rộng toát, đỏ lòm như chậu máu, chôm chổm những răng nanh trắng nhởn, là nàng đã thất kinh hồn vía. Nếu như không kịp nhận ra cái đầu xám to tướng với hai cái tai rách nát te tua thì chắc nàng phải xỉu thêm lần nữa.

Úy trời đất ôi! Ông Mun đây mà! Con cọp móm rách tai. Cái tai rách của nó là do ông già tía của nàng, lần đầu cỡi cọp đã níu quá mạnh. Nó cũng là con cọp đầu tiên mà nàng được cỡi. Hai hàm răng chơm chởm đầy đủ hết, vậy mà không hiểu sao, dòm ở bất cứ góc độ nào cũng thấy nó móm hơn mấy con cọp khác. Không thể nhớ hết là đã bao lần, nàng cỡi nó băng băng vẹt rừng khuya, xuống tận quán Sơn Đốc[54] mua rượu về cho cha. Hễ thấy nó chạy chậm lại là nàng hiểu ý nó liền, gần tới nhà dân rồi đó. Lựa một lùm cây rậm rạp, nàng bắt nó chun vô đó “núp lùm” đợi chủ, mà phải nhớ ngồi đưa cái lưng ra ngoài, không được lú cái bản mặt vằn vện ra làm kinh động bà con, làng xóm.

Vài giọt nắng ban mai le lói lọt qua kẽ lá, chấp chới đậu trên mi mắt. Râm rang tiếng ve rừng buổi sáng, hơi lạnh của mặt đất, ướt đẫm sương đêm, ngấm vào da thịt đã làm cho nàng tỉnh táo, ngơ ngác nhìn quanh không biết là mình đang ở đâu, cảnh vật xung quanh sao mà lung linh, mờ ảo đến nhạt nhòa...

Tại sao mình ra nằm chèo queo ở đây? Nàng cố nhớ lại: “Mình đội thúng bánh theo má đi ăn đám giỗ, tới tối mới về - đêm tối âm u - cửa nhà tan hoang, trống huơ trống hoác - chó chết cả bầy - má đốt đuốc vô rừng kiếm ba - mình lén chạy theo phụ má - trong hang cọp - xác thằng Lực - con quái - con quái vật nửa người nửa thú đó chính là... là... !” Trời ơi! Kinh khủng quá! Nàng không dám nghĩ tiếp...

Nhưng trí óc non nớt, thơ ngây của nàng cứ thắc mắc hoài, không hiểu vì sao mà mình chưa gởi thây vô bụng cọp, vì sao vẫn sống nhăn răng mà ra nằm chèo queo ở đây. Không biết bằng cách nào mà ông Mun đã giành giật, xí phần - che chở, bảo vệ cho nàng khỏi bầy cọp đói đang say máu tranh mồi - rồi khéo léo “quạm” nàng ra khỏi hang cọp, không mất miếng thịt nào, một vết trầy xước cũng không có. Lại còn lây xây tha nàng ra đến tận bìa rừng nầy, nhẹ nhàng trum trủm như cọp mẹ na con.

Giữa núi rừng lồng lộng bao la, chỉ trơ trọi một cô gái nhỏ với ông cọp lớn. Cô tức tưởi nấc lên một tiếng rồi ghịt chặt đầu cọp, vòng tay ôm xiết, xiết thật chặt, dụi dụi mặt mình vô đó, cơ hồ như muốn tìm trong đó, hơi ấm của một người thân yêu duy nhứt, còn sót lại trên đời.

Trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn đó, bất cứ đứa con gái nào cũng đều phải bựt lên hai tiếng: “Má ơi!”. Nhưng cô gái nầy thì không vậy, thân đã mồ côi thì má còn đâu nữa mà kêu. Những giọt nước mắt nóng hổi, giờ đây mới có dịp trào ra ràn rụa, lai láng, chứa chan, tuôn chảy ròng ròng trên một khuôn mặt rất đỗi măng sữa trẻ thơ.

Để cô khóc cho đã thèm, con cọp chỉ lẳng lặng liếm vào mặt, vào tay cô, âu yếm dụi dụi cái đầu - bự chần vần - vào hông cô, cạ cạ cái mình - kêu rò rò - vào lưng cô, cọ cọ cái mũi - ươn ướt - vào cổ cô, y hệt như một con mèo ngoan... nịnh chủ.

 ❊

Sáng sớm ở rừng, không gian thật yên tĩnh, trời không có gió nhưng không khí vẫn mát lạnh. Mãi lâu sau, như sực tỉnh, ông Mun mới cắn nhẹ vào vạt áo cô như thúc giục, rồi nó quỳ mọp xuống đất, hất cô lên lưng. Đợi cô ôm cổ nó thật vững vàng, con vật mới cà rọc cà rọc phóng thẳng một hơi, dỏng đuôi như ngựa tế.

Thời gian trôi qua không biết là bao lâu, ông Mun lúc thúc chạy chậm lại thì trời cũng đà sáng bét. Lúc nó đứng hẳn lại, cũng là lúc cô hoàn toàn tỉnh táo. Cô đưa mắt nhìn quanh. Cảnh vật vùng nầy hoàn toàn xa lạ, không biết miệt nầy là miệt nào mà lạ hoắc lạ huơ, nhưng cô cũng biết là sắp tới nơi có người ở, nên con cọp không dám chạy tiếp.

— Thôi Mun về đi, về lại rừng xanh đi. Đừng ở đây lâu, kẻo cô bác người ta thấy, người ta sợ. Lâu lâu chị nhớ Mun, chị lại lên rừng thăm Mun.

Lần đầu tiên, cô xưng chị với ông Mun ngọt xớt. Thì cũng đúng thôi, bởi con cọp tuy lớn xác chớ giỏi lắm chừng bảy tám tuổi hà.

Con vật dụi dụi đầu vào mình cô mấy cái, mạnh thiếu điều làm cho cô xửng vửng muốn té, rồi nó mới chịu xoay mông lững thững bước đi. Cái hình ảnh cuối cùng còn đọng lại trong ký ức của cô sau nầy là khi tới sát mí rừng, trước khi lẫn mình vào trong bụi rậm, cọp Mun còn ngoái cổ lại, ráng nhìn cô lần chót, gừ gừ mấy tiếng trong cổ họng. Xa quá, gió bạt, cô nghe không rõ lắm nên cũng hổng biết qua mấy tiếng gừ gừ thân ái đó, nó muốn gởi gắm lại cho cô điều gì, chúc “may mắn” hay dặn dò cô phải “bảo trọng” tấm thân.

Cuộc chia tay ngắn ngủn với người bạn thân bốn chân đó, không biết có phải là cuộc chia ly cuối cùng của cô với rừng thẳm hay không, nhưng đã khép lại sau lưng cô một quãng đời tuổi thơ tươi đẹp. Cuộc đời của cô giờ đây đã giở sang một chương mới: chương “thiếu nữ”. Chương nầy hứa hẹn sẽ có nhiều bất trắc lắm đây, vì trên cõi đời nầy, giờ đây cô chỉ còn trơ lại có một thân một mình - cô khổ, lênh đênh.

Người con gái đó bị mất hết cả gia đình khi tuổi xuân mười sáu chưa đến trọn. Liệu có “hết cơn bĩ cực tới hồi thới lai” như trong các tích chuyện Tàu mà tía cô vẫn thường đọc cho cả nhà nghe, trong những đêm đông bên bếp lửa hay không? Hay lại “hết cơn bĩ cực, tiếp hồi... khổ lai”, như lời bà con nghèo của mình vẫn thường oán thán?

Thôi! Để hạ hồi phân giải...

Chú thích:

[53] Vương: vua (王). Trán cọp thường có ba vệt lông màu đen giống như chữ nhâm (壬 ) rất dễ nhầm với chữ vương. Trong trường hợp “nhâm” biến thành “vương” nầy, để chỉ đây là con cọp chúa tể bầy đàn.

[54] Quán Sơn Đốc: thuộc làng Hưng Nhượng, tổng Bảo Phước, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre nổi tiếng với đặc sản bánh phồng. Năm xảy ra câu chuyện này, chỉ có quán, chưa có chợ. Mãi đến năm 1933 mới cất được chợ.

« Lùi
Tiến »