Ba ngày sau sinh nhật Đơn Nhiêu, Ôn Tòng Khiêm "khải hoàn" trở về.
Sau nửa tháng đàm phán gian khổ, Đề Mạc Nã Giải Trí cuối cùng đã đạt được thỏa thuận thu mua với công ty trò chơi BGM, tiến một bước dài tới việc sở hữu một đội ngũ nghiên cứu phát triển trò chơi ưu tú, củng cố nền tảng phát triển vững chắc.
Sân bay quốc tế San Francisco.
Biên Học Đạo và Đơn Nhiêu đến sân bay đón người. Giữa dòng người đông đúc, anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy Ôn Tòng Khiêm bước ra khỏi cửa kiểm soát.
Vài tháng không gặp, Ôn Tòng Khiêm gầy đi một vòng, có thể thấy anh đã dốc bao nhiêu tâm sức cho Đề Mạc Nã Giải Trí.
Tuy người gầy đi nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn, cả người toát lên vẻ rạng rỡ, hăng hái.
Quả thực rất đáng mừng!
Càng tiếp xúc, Ôn Tòng Khiêm càng nhận ra BGM là một công ty có nền tảng thâm hậu và kỹ thuật mạnh mẽ.
Nếu không phải cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu khiến BGM rơi vào cảnh doanh thu sụt giảm và nhà đầu tư rút vốn, nếu không phải người Mỹ – nguồn cơn của cuộc khủng hoảng – đều thắt chặt hầu bao, thì BGM đã chẳng rơi vào khủng hoảng tài chính, và cũng không đến lượt Đề Mạc Nã Giải Trí thu mua.
Thế nhưng sự đời khó đoán, vậy mà Ôn Tòng Khiêm lại thực sự đàm phán thành công thương vụ này.
Thu mua được BGM, Đề Mạc Nã Giải Trí nhanh chóng vượt qua giai đoạn tích lũy nhân lực, kỹ thuật và kinh nghiệm, thực hiện bước nhảy vọt toàn diện, sải bước trên con đường trỗi dậy.
Có thể khẳng định rằng, việc thu mua hai studio trước đó chỉ là thay đổi về lượng, còn lần thu mua BGM này, Đề Mạc Nã Giải Trí đã hoàn thành thay đổi về chất.
---❊ ❖ ❊---
4 tiếng sau, năm người Biên Học Đạo, Ôn Tòng Khiêm, Đơn Nhiêu, Tô Dĩ và Vu Kim cùng đến khách sạn InterContinental-Mark-Hopkins gần nhà Biên Học Đạo ở San Francisco.
Biên Học Đạo rất biết điều, lúc gọi Tô Dĩ cũng đã gọi cả Vu Kim.
Vu Kim cũng rất biết ý, biết Biên Học Đạo thích ngồi ở tầng cao ngắm cảnh nên đã giúp anh đặt chỗ tại "Top-of-the-Mark", tầng thượng của khách sạn nơi có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh San Francisco.
Bữa ăn này coi như là tiệc mừng công.
Năm người cùng ăn đều là người quen, nên ai nấy đều rất thoải mái.
Trên bàn tiệc, Ôn Tòng Khiêm vốn không thích nói chuyện khi ở trong nước lại tỏ ra vô cùng hứng khởi. Anh nói với Biên Học Đạo: "Đội ngũ cốt cán của công ty BGM là người gốc Nga, vì cùng lúc phát triển hai trò chơi nên dẫn đến chuỗi vốn căng thẳng. Sau khi nhà đầu tư rút lui, họ buộc phải tìm kiếm người thu mua. Điều kiện tiên quyết để họ đồng ý cho Đề Mạc Nã Giải Trí thu mua là, sau khi trở thành công ty con của Đề Mạc Nã, họ vẫn do những người sáng lập và đội ngũ quản lý ban đầu toàn quyền chịu trách nhiệm, còn Đề Mạc Nã phải hỗ trợ BGM hoàn thành hai trò chơi đang phát triển dở dang."
Ôn Tòng Khiêm nói xong, Vu Kim hỏi: "Người Nga á? Nghe nói họ lười lắm, liệu có dễ chung sống không?"
Ôn Tòng Khiêm cười nói: "Đa số người Nga đều rất cởi mở, đơn thuần và thông minh, chỉ cần không say rượu thì đều là những người rất tốt."
Không đợi Vu Kim tiếp lời, Biên Học Đạo hỏi: "Hai trò chơi của họ đã phát triển đến đâu rồi?"
Ôn Tòng Khiêm gật đầu.
Biên Học Đạo hỏi: "Hai trò chơi đó thuộc thể loại gì?"
Ôn Tòng Khiêm đáp: "Một trò là game sinh tồn hậu tận thế zombie, tên là 'Dayz'."
Dayz?
Biên Học Đạo lục tìm trong ký ức hai lần, không có thông tin nào khớp với cái tên này.
Ôn Tòng Khiêm nói tiếp: "Trò còn lại là game thể thao điện tử, tên là 'Storm'."
Ôn Tòng Khiêm vừa dứt lời, tay cầm dĩa của Biên Học Đạo khựng lại.
Trò chơi tên "Storm" thì Biên Học Đạo chưa từng nghe qua, nhưng bốn chữ "thể thao điện tử" lại như một tia chớp xẹt qua tâm trí anh.
Thể thao điện tử...
"Liên Minh Huyền Thoại" (League of Legends)!!!
Tựa game "LoL" (Lô A Lô) bùng nổ toàn cầu, một khi đã nghĩ đến thì làm sao có lý do để bỏ qua?
Suy nghĩ vừa thoáng qua, Biên Học Đạo hỏi Ôn Tòng Khiêm: "Anh có đánh giá cao tiềm năng của nền tảng game đối kháng trực tuyến nhiều người chơi không?"
Ôn Tòng Khiêm nói: "Chắc là có tiềm năng thị trường nhất định."
Nâng ly rượu lên, Biên Học Đạo lại hỏi: "Anh có biết công ty Riot Games không?"
Ôn Tòng Khiêm suy nghĩ một chút rồi nói: "Riot Games... cái công ty ở Los Angeles ấy hả?"
Biên Học Đạo biết Riot Games là một công ty Mỹ, nhưng không biết trụ sở nằm ở đâu. Tuy nhiên, vì Ôn Tòng Khiêm nói ở Los Angeles có một công ty Riot Games, thì tám chín phần mười chính là nó, thế là anh hỏi: "Đã từng giao thiệp chưa?"
Ôn Tòng Khiêm gật đầu: "Trước khi quyết định thu mua BGM, chúng tôi đã thuê các tổ chức chuyên nghiệp thu thập tư liệu về một số công ty game. Trụ sở của Riot Games nằm ở Los Angeles, rất gần San Francisco, tình cờ là họ cũng đang thiếu tiền và đang huy động vốn khắp nơi, nên tôi đã đến khảo sát một chuyến và gặp phó chủ tịch Dustin Beck của họ."
"Ồ?" Không ngờ Ôn Tòng Khiêm lại từng gặp người của Riot Games, Biên Học Đạo hứng thú hỏi: "Sau đó thì sao?"
Ôn Tòng Khiêm nhấp một ngụm rượu, nói: "Riot Games là một công ty nhỏ mới thành lập năm 2006, nhân viên chỉ có hơn 50 người, hiện đang phát triển trò chơi đầu tay. Một công ty không có sản phẩm thành công nào như vậy, tôi thấy rủi ro đầu tư rất lớn, hơn nữa lại khó định giá, nên cuối cùng tôi đã chọn BGM – nơi có sản phẩm thành công và đội ngũ trưởng thành hơn."
Ôn Tòng Khiêm nói xong, Biên Học Đạo bình tĩnh gật đầu, rồi hỏi một câu: "Anh có biết trò chơi mà Riot Games đang phát triển tên là gì không?"
Không đợi Ôn Tòng Khiêm mở miệng, Đơn Nhiêu nói: "Tên là League of Legends."
---❊ ❖ ❊---
Ăn cơm xong, năm người đến căn hộ áp mái gần Ngư Phủ Mã Đầu của Biên Học Đạo.
Đơn Nhiêu đi vắng ba ngày, Biên Học Đạo cũng không xuất hiện, Đới Ngọc Phân biết con gái vẫn còn giận nên trong lòng cảm thấy rất khó chịu.
Đơn Hồng thì có nhận được điện thoại của Đơn Nhiêu, trong điện thoại Đơn Nhiêu nói thẳng với cô mình: "Mấy ngày nay là kỳ rụng trứng của cháu, cháu muốn có con, nên phải mấy ngày nữa cháu mới về ở cùng mọi người được."
Thế là...
Đơn Hồng nói muốn đến thành phố San Ramon để khảo sát thực tế trường trung học Dougherty Valley, nhờ Tô Dĩ dẫn họ đến đó.
Sau khi Đơn Hồng cùng hai người kia đến nhà Đơn Nhiêu ở San Ramon, căn hộ áp mái liền trống trải.
Trong căn hộ.
Vu Kim ngồi trên ghế sofa kêu gào nãy giờ uống chưa đã, muốn uống tiếp.
Đơn Nhiêu nói: "Để lão Ôn uống cùng anh, không được gọi Biên Học Đạo."
Vu Kim nhìn Đơn Nhiêu, hỏi nhỏ: "Tại sao?"
Đơn Nhiêu không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn Vu Kim.
Vu Kim bị Đơn Nhiêu nhìn đến mức nổi da gà, khi đang còn hoang mang thì thấy Đơn Nhiêu đặt một tay lên bụng mình, anh lập tức hiểu ra.
Tô Dĩ đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, quay đầu nhìn Biên Học Đạo vừa bước ra từ phòng vệ sinh, ánh mắt trong veo như nước.
Để tạo cơ hội cho Vu Kim ở riêng với Tô Dĩ, Biên Học Đạo kéo Ôn Tòng Khiêm lên sân thượng bàn chuyện. Trước khi lên lầu, anh đưa mắt ra hiệu cho Đơn Nhiêu, Đơn Nhiêu lập tức hiểu ý, nói với Tô Dĩ là mình hơi đau đầu, xin phép lên tầng hai nghỉ ngơi một mình.