"Nếu nhà chú Hậu và chú Yến con không xảy ra chuyện, nhờ họ ra mặt nói một câu là đủ ... Giờ nhà họ như thế, sao mở lời được ... Tìm ai bây giờ? Hệ thống công an cũng có ... Ban ngoại vụ có một người, nhưng mà cách quá xa, cha một lần gặp phó sở trưởng Triệu, nhưng mà chuyện gấp quá ..." Liêm Kiến Quốc mân mê di động lẩm bẩm, khi cần dùng tới sách mới hiểu học quá ít, khi cần dùng tới người nhận ra đã già, tuổi tác không thả người, lùi lại sớm quá, khi còn tại chức nên phát triển thêm mối quan hệ mới đúng, nhưng mà tác dụng gì chứ:
Ông ta rất lo, đang lo thì có điện thoại, giật mình như lên cơn thần kinh, mấy ngày qua bị đủ thứ chuyện làm sứt đầu mẻ trán đâm ra sợ bóng sợ gió. Nhìn số điện thoại lạ, ông ta ra hiệu cho con dừng xe bên đường, đợi điện thoại kêu ba bốn lần mới hắng giọng nhận máy:" A lô, ai vậy?"
"Tôi họ Tần, tên Quân Hổ, cục trưởng Liêm, ông nuốt sạch tích góp cả đời của tôi, sẽ không vờ như không biết chứ?"
"Là ông à?"
"Đúng, chính là tôi, tôi thấy ông từ công ty Thế Long đi ra, sao, cảm thụ thế nào?"
"Ông, ông ... Tần Quân Hổ, hiện ông là tội phạm bỏ trốn, không cần tôi xử lý ông, ông cũng sẽ chết rất thảm."
"Giờ tôi nghèo trắng tay rồi, tôi còn sợ cái gì nữa chứ? Nhưng mà cục trưởng Liêm thì sao nhỉ ... Về đợi đi, tôi sắp khai đao rồi đấy."
"...."
Một cuộc điện thoại không đầu không cuối, khi cúp máy rồi nét kinh hoàng còn viết rõ trên mặt Liêm Kiến Quốc, ông ta vội nhìn dòng xe và đoàn người qua lại, lòng hoảng sợ, mình lọt vào tầm mắt người ta rồi. Sự khủng hoảng như khi biết ngày tận thế sắp tới, làm ông ta nhất thời như người tâm thần, Liêm Tiệp rất biết điều, ngồi im chờ đợi.
Mất một lúc lâu Liêm Kiến Quốc mới trấn định lại, nói với con trai một câu:" Tiểu Tiệp, lỡ chẳng may Phương Vạn Long xảy ra chuyện, sẽ lôi theo những chuyện khác, thêm vào Tần Quân Hổ muốn liều mình, cục diện sẽ không dễ khống chế. Con chuẩn bị đi, triệu tập cổ đông Lư Nhục Hương trong một hai ngày tới ... Nếu xảy ra chuyện phải giữ cho được Lư Nhục Hương, đó là sản nghiệp lớn nhất của chúng ta."
Câu này nói ra làm Liêm Tiệp lòng như dao cắt, hai cha con đã thương lượng rồi, tới lúc bất đắc dĩ sẽ bán Lư Nhục Hương, nhưng Liêm Tiệp vạn vạn lần không muốn.
........ ..........
Tần Quân Hổ ném di động lên bàn, ông ta vẫn ở Di Long Loan, đang chuẩn bị ăn tối cùng Khổng Tường Trung và Lý Bằng Vũ. Ở trong thành phố có đám lưu manh Lừa Trọc và Hoa Liễu, không thiếu tai mắt, ông ta đoán chừng Liêm Kiến Quốc không hiểu nổi thủ đoạn giang hồ này. Hơn nữa ông ta cũng dự liệu được Liêm gia sẽ tới Cty Thế Long xem tình hình, cho nên mới có cuộc điện thoại này.
"Sợ chứ hả?" Khổng Tường Trung đầy hứng thú hỏi:
"Sợ chết khiếp, một viên quan sống an nhàn sung sướng thành quen, lui về tuyến hai không ở nhà, còn định tới đây kiếm chác ... Đây là chỗ cho ông ta chắc?" Tần Quân Hổ khinh bỉ:
Lý Bằng Vũ trầm tư:" Bước này liệu đã đủ ép cho ông ta bán Lư Nhục Hương chưa?"
"Yên tâm đi, đám quan viên từ đương chức lui về có một đặc điểm, đó là cực kỳ vô sỉ, khi gặp chuyện, thứ nghĩ tới đầu tiên là giữ mình. Phương Vạn Long và dính vào vụ án kinh tế, ông ta sẽ lập tức nghĩ tới ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của nhà mình. Thêm vào Lư Nhục Hương bị Đơn Dũng dày vò tới không mở cửa kinh doanh được nữa, lại thêm vướng viu ở vụ án nổ súng, tôi đoán chừng, chuyện đầu tiên ông ta làm là dứt bỏ người cộng tác, ôm tiền bỏ trốn." Tần Quân Hổ suốt thời gian qua chỉ nghiền ngẫm kẻ thù chờ cơ hội mà thôi, ông tư tự tin vào suy đoán của mình:
"Nếu để Vương Nghĩa Hào mang theo bối cảnh Tả thị tiếp nhận, phần thắng sẽ là bao nhiêu?" Lý Bằng Vũ lại hỏi:
"Chín thành." Tần Quân Hổ đáp chắc nịch:
"Nhưng mà ông ta bán nhanh, rút ra bỏ đi, chẳng phải chúng ta giúp ông ta à?" Khổng Tường Trung còn chưa cam tâm:
"Ha ha ha, trước tiên dùng hợp đồng giữ lấy ông ta, giống như treo khúc xương mặt con chó, nó nhất thời không cắn được, nhưng cũng không nỡ bỏ đi ... Đợi chuyện kho lạnh và thịt đông phơi bầy, ông ta muốn đi cũng không được nữa." Tầ Quân Hổ miêu tả làm hai người kia cười lớn:
Có điện thoại tới, Lý Bằng Vũ nhận điện thoại của em gái, có cơm rồi. Tần Quân Hổ nhận điện thoại của Vương Trác, mai về Lộ Châu, bảo ông ta chuẩn bị. Khổng Tường Trung thì nhận điện thoại của Lừa Trọc, nhân thủ đã tập trung đông đủ, muốn làm gì có thể ra tay bất kỳ lúc nào.
Xong, mọi chuyện đã sẵn sàng, ba người cao hứng đi ăn cơm, trong bữa cơm hào hứng thảo luận sau này biến Lư Nhục Hương thành trung tâm thương mại.
Mục tiêu có vẻ ngày càng gần rồi.
.......... ...............
Một tiếng trôi qua, lại một tiếng nữa trôi qua.
Đoàn người chờ đợi tin tức ở khách sạn Đông Minh cùng với thời gian trôi đi, càng ngày càng nóng ruột, tiền gửi đi rồi, tư duy cũng trở nên tỉnh táo, càng lúc càng thấy giao tiền chuộc quá ngu ngốc. Tiền tới tay người ta, bằng với dâng lên toàn bộ quyền chủ động, bây giờ cả suy nghĩ báo cảnh sát cũng không dám có nữa, chẳng may chọc giận đối phương, chúng lấy tiền giết con tin bỏ đi thì mất trắng cả hai ... Nhưng nếu không báo cảnh sát, cứ chờ đợi thế này thì giải quyết được gì sao?
Mặc dù nghi ngờ, nhưng giống như lãnh đạo nóng đầu đưa ra quyết sách vậy, người dưới không ai dám chất vấn. Lão Mễ thuần túy là Thiên Lôi sai đâu đánh đó, hai bà vợ quan lên tiếng là ông ta làm đúng y như vậy. Thân thích đều sống dựa vào hai nhà này, dì Tuyên và dì Trần nói gì, tất nhiên không ai dị nghị. Thế nhưng hai người phụ nữ này vì chuyện con trai đã mất đi khả năng phán đoán như thường lệ, họ khóc cả đêm, giờ yên tĩnh rồi, hai mắt thẫn thờ nhìn di động, như mong con trai có thể từ trong điện thoại chui ra vậy.
Cơm tối không ăn, thức ăn trên bàn đã nguội ngắt cả rồi, lại một tiếng trôi qua, đem hâm nóng rồi lại nguội.
Tới 10 giờ tối, Lão Mễ cũng nhận ra có vấn đề, tiền gửi vào chín tài khoản, kim ngạch nhỏ nhất 100 vạn, lớn nhất 200 vạn, thời gian trôi qua lâu như thế, chỉ cần không phải bị cơ quan liên quan theo dõi thì đủ chuyển ra nước ngoài. Dù có ngu một cút cũng có thể chuyển qua lại mấy ngân hàng vài lần, đợi khi rút thành tiền mặt, cảnh sát cũng chưa truy được tới nơi.
Nếu đã có khả năng lấy tiền rồi, sao chưa có tin về người.
Ông ta xem đồng hồ hết lần này tới lần khác, tựa kiến bò chào nóng, nhưng ông ta có xem bao lần đi chăng nữa, vẫn chẳng có tin tức gì. Tới tận 0 giờ khi chưa có tin, ông ta tới trước mặt dì Tuyên đã hòa đá, muốn nói, trì hoãn nữa sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng đúng lúc ấy, chiếc di động đã im hơi lặng tiếng rất lâu đột nhiên rung ù ù trên bàn, cả nhà nhìn vào đó, dì Tuyên vồ lấy điện thoại đưa lên bên tai, chẳng ngờ không có âm thanh nào, là một tin nhắn.
"Con tin rất đáng giá, chuẩn bị thêm 1000 vạn nữa."
Cạch, di động rơi xuống đất, hai bà mẹ cùng ghé đầu xem tin, hai cặp mắt trắng dã, ngất xỉu ngã lăn ra, biết mình bị hại thảm rồi.
Lão Mễ đỡ một người, gọi người đỡ người còn lại, lại gọi người gọi cứu hộ, ông ta cầm di động lên xem, như bị tạt thẳng chậu nước lạnh vào mặt, toàn thân lạnh ngắt.
Lúc này chỉ còn một cách thôi, báo cảnh sát.
Bắt cóc tống tiền, kim ngạch 1000 vạn, tiền và người đều không rõ tung tích, đã trả tiền 6 tiếng.
Vụ án từ trung tâm 110 chuyển tới chi đội hình sự, chi đội trưởng Phùng đầu nổ uỳnh một cái, còn chưa kịp bò từ giường dậy, điện thoại cố định trong phòng và di động cùng vang lên. Của cục trưởng, của phó cục trưởng, của người trong đơn vị, giữa đêm khuya, tất cả đều kinh động. Ông ta vội vàng khoác áo tới chi đội, trên đường đi nhân mười mấy cuộc điện thoại, tình hình vụ án chưa rõ, nhưng ông ta đã biết chuyện sau màn, đó là con trai hai viên quan lớn trên tỉnh bị bắt cóc ở Lộ Châu, tống tiền 1000 vạn. Mà hai người này là nghi phạm họ toàn lực truy bắt, nghi phạm thành con tin, chuyển biến như trong phim, các phương chấn động.