Đương nhiên là không rồi, xe dừng lại ở một tiểu khu, Sài Chiêm Sơn đứng đợi sẵn, vẫy tay gọi. Đơn Dũng quát:" Cậu và tên đó có quan hệ gì?"
"Chả có quan hệ gì, cùng ăn cơm thôi." Lôi Đại Bằng tỉnh bơ đáp, chả có vẻ gì là áy náy vì lừa Đản ca:
"Cậu và người ta có cơm mẹ gì mà ăn?"
"Anh xem lại con người anh đi, người ta đã mời anh bao nhiêu lần rồi, ăn một bữa thì làm sao? Có bắt anh phải trả tiền mẹ nó đâu mà tiếc?"
Con người Lôi Đại Bằng là thế, kính hắn một thước, hắn nhường một trượng, người ta đã mời hắn chơi gái, không mời lại một bữa thì hắn áy náy. Chỉ có điều biết ý túy ông không phải ở rượu, Đơn Dũng không thoải mái, tên Sài Chiêm Sơn này đúng là âm hồn bất tán, e là xảy ra chuyện làm phức tạp thêm tình hình.
Lo lắng tới mấy thì người ta cũng tới rồi, thoải mái ngồi lên xe của Đơn Dũng, chào hỏi Lôi Đại Bằng còn làm ra vẻ ngạc nhiên lắm:" A, Đơn Dũng, cậu cũng ở đây à, vừa vặn, một người không uống rượu, hai người không đánh bạc, chúng ta có ba người, vậy là không phải kỵ húy gì nữa rồi."
"Anh Sài đi đâu đây, địa điểm cho hai người chọn ... Có điều anh Sài chơi nhiều biết nhiều, anh chọn đi, Đơn Dũng ở quê sắp thành đồ nhà quê rồi, chơi với anh ấy ngày càng mất hứng." Lôi Đại Bằng bên trọng bên khinh ra mặt:
"Tới Di Long Loan đi, nơi đó gần đây mở hội sở Thịnh Thế, nơi đó không chỉ ăn ngon, gái em nào cũng tươi non mọng nước, vừa vặn hôm nay kết bạn tới đó." Sài Chiêm Sơn vừa nói một cái, Lôi Đại Bằng gật đầu lia lịa, Đơn Dũng chẳng nói chẳng rằng, hắn trêu:" Đơn Dũng, lần trước cậu đi rồi mà, cảm giác không tệ hả?"
Câu này nói cho Lôi Đại Bằng nghe, quả nhiên Lôi Đại Bằng nghe được nổi nóng trừng mắt với Đơn Dũng:" Bảo sao, anh em cái b, lén lút ăn mảnh, càng ngày càng không ra gì."
Không cãi nổi thằng ngốc này, Đơn Dũng nhận sai sớm tránh phiền thêm.
Xem ra trừ người anh em cùng lớn lên từ nhỏ mới có thể làm Đơn Dũng phải xuống nước chịu thua, người khác không có cái năng lực này. Sài Chiêm Sơn rất hâm mộ bộ đôi này, kỳ thực vừa mới quen biết một cái, hắn thấy Lôi Đại Bằng chẳng chút tâm cơ nào rất thú vị. Chỉ là hơi ngạc nhiên, hai người tính cách khác xa nhau, sao quan hệ thân thiết thế? Chẳng những là bạn học, đồng môn, còn là anh em nuôi.
Chẳng bao lâu tới Di Long Loan, khu biệt thự được xanh hóa bao phủ một phần ba, sắc tời tờ mờ tối, ánh đèn khi mờ khi tỏ, xe đỗ lại trước kiến trúc xa hoa biệt thự ba tầng kiểu Âu. Một cái xe đi vào cửa làm Lôi Đại Bằng há mồm không khép lại được, Lincoln, loại dài hơn cả xe hàng ấy.
Nơi, nơi này, Lôi ca phanh gấp, môi run bần bật, quay lại mắng Sài Chiêm Sơn:" Anh Sài, anh hại tôi đấy à?"
"Hại cậu? Hại cậu thế nào?" Sài Chiêm Sơn không hiểu cách tư duy của Lôi ca:
"Cái, cái, cái nơi quỷ quái này, làm sao mà tôi trả nổi tiền. Tới tiêu pha một hồi, hai anh em tôi cả người lẫn xe đều không đủ trả. Với lại anh xem bộ dạng quê mùa của Đản ca, kéo anh ấy tới đây cho bêu mặt à?" Lôi Đại Bằng cuống tới nói lắp, dù đầu óc không tốt lắm, nhưng hắn biết tiền của hắn không đủ ăn chơi ở chỗ thế này:
"Hô hô, túi không đủ tiền còn làm ra vẻ, trách ai được, lát anh chơi thoải mái, không đủ tiền thì giữ thằng chó nhà cậu lại, bảo mẹ cậu tới chuộc." Đơn Dũng cười đểu, Lôi Đại Bằng tóm cổ áo Đơn Dũng, lúc nãy mải lái xe không đánh nhau được, bây giờ thanh toán nợ nần luôn:
Hai người đấm đá nhau huỳnh huỵch, Sài Chiêm Sơn không hiểu cách thể hiện tình cảm độc đáo của anh em nhà này, vội vàng can ngăn:" Nơi này bạn tôi mở, với lại không thu tiền mặt, thanh toán qua thẻ hội viên."
Vấn đề tiền được giải quyết, nhưng thể diện mất hết rồi, Lôi Đại Bằng từ chối ngay:" Không được, anh mời tôi bắn pháo mấy lần, không thể để anh lại bỏ tiền, không cần biết tiêu bao nhiêu, tôi trả."
Sài Chiêm Sơn thấy hắn nói trắng ra chuyện bọn họ cùng đi chơi gái thì xấu mặt, tay đặt lên trán, nói không lên lời. Đơn Dũng thấy cơ hội tới, khích đểu:" Đại Bằng, anh Sài đã nghĩa khí với cậu như thế, cậu phải mời anh ấy bắn pháo một lần chứ!"
"Tất nhiên rồi!" Lôi Đại Bằng gật đầu:" Lát để anh Sài chọn gái trước."
Sài Chiêm Sơn đâu biết Lôi Đại Bằng thẳng thắn tới độ này, giờ hắn biết đau răng là gì rồi, Đơn Dũng lại bơm đều thêm:" Mà cậu nghĩ cho kỹ, bao đêm ở đây là hơn vạn đấy."
Lôi Đại Bằng vừa nghe số tiền lớn như thế là môi lại run, trong túi có 2000 thôi, có khi chẳng đủ sờ mông người ta, làm sao đây? Nhìn Lão Sài với ánh mắt ai oán.
Sài Chiêm Sơn bị anh em nhà này dày vò toàn thân thiếu tự nhiên:" Đừng nghe cậu ấy nói linh tinh, trêu cậu đấy, dù có cũng không nhiều thế đâu."
Vừa nói vừa mời hai người xuống xe, Lý Mân Liên được báo trước, tươi cười từ trong hội sở ra đón, dáng vẻ như đóa hoa tươi vừa được tưới nước. Phong tình có thể điên đảo chúng sinh ấy thì Lôi Đại Bằng sao chống nổi, kéo Sài Chiêu Sơn hỏi:" Anh Sài, em gái kia bao một đêm bao nhiêu?"
Đơn Dũng đấm xe cười, xem ra Lôi Đại Bằng đi theo cũng không phải tệ. Sài Chiêm Sơn toát mồ hôi hột:" Đó là bà chủ, bạn tôi."
"Ồ, vậy thì không bao nổi rồi." Lôi Đại Bằng tỏ ra thông cảm vẫn làm Sài Chiêm Sơn chết nghẹn lần nữa.
Lý Mân Liên đi tới, Sài Chiêm Sơn cũng thoát nạn, có mỹ nữ như vậy ở đây, toàn bộ nhãn quang và tâm tư của Lôi Đại Bằng bị thu hút rồi. Chẳng những không nói linh tinh nữa, còn chỉnh cổ áo, tỏ ra rất có phong độ, còn cố ý đứng bên cạnh Đơn Dũng trông rất quê mùa. Ít nhất trong mắt Lôi ca, hôm nay người tệ nhất không phải mình, mà là cách ăn mặc nhà quê của Đản ca.
Có lẽ cả Lôi Đại Bằng, Sài Chiêm Sơn, Đơn Dũng trong lòng đều bùi ngùi cả, Sài Chiêm Sơn đâu biết Lôi ca sốc tới mức này, trên xe đã không làm người ta xuống thang được, khi ăn cơm có Lý Mân Liên bên cạnh, chỉ sợ hắn phun cho một câu cả làng bẽ mặt, may không nói gì. Hắn vừa thở phào thì lại có chuyện xảy ra, một chai Royal Salute vừa mang lên, phục vụ viên mỗi ly chỉ rót một ít, uống vang là phải thưởng thức, lắc lắc, ngửi ngửi, nhấp môi. Ai dè Lôi ca chơi một ngụm hết sạch, gọi phục vụ viên:" Rót đầy."
Lý Mân Liên cười, cô vừa cười, Lôi Đại Bằng cũng toét miệng cười với cô, cười tới mức cô không dám cười nữa, bảo phục vụ viên:" Rót đầy cho khách."
Vừa rót đầy một cái, Lôi ca uống tới sướng không ngừng lại được, ngửa cổ rót vào họng, người khác không biết chứ Đơn Dũng biết, với tửu lượng uống 10 bát Say Ngất Lừa của Lôi Đại Bằng, chút rượu vang này khác nào nhét kẽ răng cho y. Đơn Dũng ngồi như chủ hội sở, nói:" Mang cho vị khách này một chai, anh ấy thích uống bằng chai."
"Đúng, uống thế này chẳng có hứng." Lôi Đại Bằng gật đầu lia lịa:
Phục vụ tái mặt, nhưng được Lý Mân Liên ra hiệu, vẫn đi lấy cho hắn một chai.
Có thứ cực phẩm này tới, chuyện thú vị hơn không ít, khi ăn cơm, quá nửa sự chú ý của Lý Mân Liên bị Lôi Đại Bằng thu hút, rất lâu sau cô mới phát hiện, người này không phải thiếu tâm cơ, mà chẳng có tâm cơ gì. Mời hắn uống vang đắt tiền, hắn không khách khí cầm chai tu, hỏi khẩu vị ở đây ra sao, hắn chép miệng nói tàm tạm. Bữa cơm này Lý Mân Liên dày công chuẩn bị, trong mắt cô, Đơn Dũng biết uống Lão Trà Đầu, lại kinh doanh ẩm thực, thức ăn bình thường chẳng để vào mắt. Đừng thấy y ăn mặc rất quê mùa mà nhầm, cô còn đặt vài món đúng mùa ở Hi Tân Lâu tới, không ngờ chẳng lấy lòng được, còn bị Lôi Đại Bằng mắng:" Mấy thứ nhạt thếch này ăn vô vị, còn chẳng bằng làm tảng thịt lừa nhai cho đã."