"Làm thử một nơi, mùi vị không tệ ... Có điều máy ép quá chặt, ăn vào cảm giác không tốt. Kỹ thuật viên nói gì nhỉ Bảo Anh?" Sử Bảo Toàn giới thiệu, đối đãi với Đơn Dũng như khách quý:
Sử Bảo Anh tiếp lời:" Cần phải thêm tinh bột, cái này cũng ảnh hưởng tới khẩu vị, buổi chiều cha tôi định gọi người trong thôn tới để ăn thử, xem nên cho thêm bao nhiêu tinh bột ... Ăn thử đi, mời ra nổi đấy."
Trên cái bàn lớn rộng tới hơn hai mét là thành phẩm vừa mới từ công đoạn ép ra, thịt trông vuông vức thích mắt lắm. Đơn Dũng ăn thử, chịu, có chất thì kém lượng, muốn lượng thì kém chất, đây là chỗ khó lừa chọn:" Muốn tăng lượng sản xuất phải hi sinh ít chất lượng rồi, thủ công tăng già hai ba đồng, chủ yếu bán lẻ, quán lưu động chủ yếu bán cái này. Dù thế nào thì cũng hơn thịt đông lạnh ... À phải bác bảo cháu tham gia vào chuyện làm ăn của thôn không tính là nuốt lời đâu nhé, trước kia không cho cháu tham gia cũng chính là bác."
Đơn Dũng nói đùa, ông già xấu hổ chửi y, đoàn người cười lớn, tham quan một vòng, nhấn mạnh giấy tờ nhất định phải đầy đủ, thịt phải là thịt tươi, tiêu thụ phải giữ chữ tín. Đợi Sử Bảo Anh dẫn người thôn làm việc, Đơn Dũng mời kéo Sử Bảo Toàn tới chỗ yên tĩnh hỏi nhỏ:" Bác Sử, chuyện đánh nhau trong thành phố không sao chứ?"
"Không sao, đám Vương lão quải ở Đại Tân Trang sợ teo dái lừa, hôm qua tới thôn đầu hàng rồi." Ông Sử cười phá lên, chỉ đánh nhau hai trận, đám người làm công sao địch nổi thổ phỉ thôn đã giận đỏ mắt, nhận thua ngay:
Đơn Dũng nói chuyện của mình:" Bác Sử, lần này có tính là cháu giúp bác một chuyện lớn không?"
"Ừ, tôi nhớ rồi."
"Vậy bác cũng phải giúp cháu chứ."
Câu này làm Sử Bảo Toàn cảnh giác ngay, không cảnh giác sao được, thằng con lừa này nguy hiểm lắm:" Giúp cái gì, nói cho cậu biết, sau này chúng ta ai làm việc nấy, ăn uống chơi bời vui vẻ là được, cái khác đừng mong tôi giúp cậu."
Đề phòng nghiêm thật, Đơn Dũng cười:" Bác Sử, bác nghĩ đi đâu thế, giúp chuyện nhỏ ấy mà ... Cho vay ít tiền thôi, được không?"
"Vay tiền à?" Sử Bảo Toàn mắt đảo tròn, hoài nghi Đơn Dũng vòi phí thương hiệu, suy nghĩ rồi hỏi:" Bao nhiêu?"
"Không nhiều, một hai trăm vạn là được rồi, cù thể bao nhiêu thì vẫn chưa biết." Đơn Dũng nói:
Ông già suýt nghẹn, trợn mắt lừa lên:" Sao cậu không cầm dao tới cướp luôn đi, đốt tiền cho người chết hay sao mà lắm thế, nói không sợ đứt lưỡi à? Không có."
Biết ngay con mẹ thằng lừa này tới là chẳng phải tử tế gì, vừa sáng sớm tới nhà đã vòi tiền, Sử Bảo Toàn mặt hầm hầm bỏ đi, đi một lúc không thấy Đơn Dũng bám theo nịnh bợ, ông già sinh nghi, quay đầu lại hỏi:" Cậu có ý gì, muốn trả cậu phí thương hiệu, cậu bảo là tình nghĩa không cần tiền, giờ lại tới vòi tiền."
"Bác nghe cho rõ nhé, đây là vay tiền, cháu đem nhà máy trấn Triêu Dương ra thế chấp được không?"
"Tưởng tôi không biết tính à, nhìn là rõ, đống đồ khô của cậu lừa cũng chẳng thèm ăn thì đáng bao tiền, mười vạn là cùng."
"Đúng, nhìn cái là rõ thôi, cháu có chuyện làm ăn khác. Bác không giúp cháu đừng mong lần sau cháu giúp bác." Đơn Dũng uy hiếp:
"Dọa ai thế, không giúp thì thôi." Ông già lại xoay đầu đi, trong lòng cố kỵ Đơn Dũng, sợ thằng con lừa kéo xuống hồ phân:
Xem ra phải tính kế lâu dài, Đơn Dũng vẫy tay chào tạm biệt Sử Bảo Anh, thoải mái như không hề nói chuyện vay tiền, trở về cái xe nát của mình. Khi sắp đi thì Sử Bảo Toàn lại không nén được tò mò đuổi theo, lấy lý do về thôn, nhảy lên xe Đơn Dũng bảo y đưa đi một đoạn.
Ông già tâm thần bất an:" Này Đơn Dũng, cậu nói xem định làm gì, tiền có thể bàn."
"Nói với bác lỡ bác tự cầm tiền đi làm thì sao? Cháu có ngốc đâu." Đơn Dũng kiếm cớ không tiết lộ:
"Không nói thì thôi, đừng mong lấy được tiền." Ông già trừng mắt, chẳng lẽ không trị được thằng con lừa này?
Từ nhà xưởng tới cổng thôn, suốt mấy km, Đơn Dũng chẳng nói gì, Sử Bảo Toàn bụng đầy nghi vấn lại ngại không hỏi. Có điều trải qua nhiều việc, từ lúc Đơn Dũng đi xe đạp điện bán thịt lừa, cho tới đánh nhau, kinh doanh cửa hiệu, rồi bán thương hiệu, nói ra toàn bộ Sử Gia Thôn hưởng lợi lớn. Tất nhiên ký ức sâu nhất chính là vụ y tích trữ thức ăn gia súc, xẻo thịt người chăn nuôi gia súc toàn thành phố. Thế nên Đơn Dũng không nói gì còn nguy hiểm hơn, ông già nghi thần nguy quỷ, trước kia thôn tự nuôi tự bán, do ông ta thao tác hết, giờ kinh doanh mở rộng phức tạp hơn nhiều, lỡ chẳng may có chuyện gì thì không phải là chuyện nhỏ đâu.
Xe dừng lại, Đơn Dũng vẫn không nói gì, cách đó không xa là xưởng thủ công, bận tối mắt, người qua lại suốt, thôn dân thấy Sử Bảo Toàn là híp mắt cười chào trưởng thôn, ai ai nấy tươi roi rói. Chứ sao nữa, người hưởng lợi nhất trong cuộc chiến thương hiệu này là Sử Gia Thôn rồi, trước kia lừa bán nguyên con lãi chẳng là bao, giờ tiền bán lừa này, tiền giết lừa này, rồi đem thịt ngâm đi bán cũng là tiền này, nhìn đâu cũng thấy tiền rồi. Giờ thêm một cái xưởng gia công, khỏi nói cũng biết, sau này không cần bán lừa sống ra ngoài nữa, bàn khoai lang chiên lãi hơn bán khoai lang củ mà, còn giải quyết được bao công ăn việc làm.
Có việc làm rồi, thôn bớt không ít chuyện đánh nhau uống rượu.
Cảnh tượng tưng bừng ấy làm Sử Bảo Toàn cảm xúc rất mạnh, Sử Bảo Toàn phải thừa nhận, Đơn Dũng chẳng tử tế gì, nhưng chưa bao giờ có ý đồ xấu với thôn, ngược lại thôn phụ bạc y, y vẫn tử tế lại:" Thằng nhãi cậu mở miệng rồi, tôi cũng không thể nói không, nhưng mà phải cho tôi biết cậu làm gì chứ?"
"Thì bán thịt lừa chứ làm gì, không tính là nuốt lời nhé, chuẩn bị làm chút gia vị gì đó, tranh thủ lương thực ở quê không đáng tiền, có thể làm chút tương, dấm gì không, nếu không mùa hè phải ngồi chơi rồi ... Vay tiền là nể mặt bác đấy, bác đừng mong cháu nịnh bợ bác, tương lai ích lợi bác nên có sẽ có. Chúng ta qua lại lâu như thế, trừ lần bác ích kỷ tự thua lỗ, cháu để bác lỗ chưa?" Đơn Dũng giờ hiểu cách ăn nói với ông già này rồi, càng cần nhờ tới ông ta, ông ta càng coi thường, càng khích đểu, ông ta càng coi trọng:
Đúng là con lừa mà.
Quả nhiên ông già bị khích rồi, Sử Bảo Toàn khinh bỉ nói:" Tiền tôi không thiếu, nhưng cậu bẫy tôi thì sao?"
"Ở Lộ Châu này cháu bẫy ai chứ sao dám bẫy Sử Gia Thôn, cháu sợ bác dẫn người tới rỡ nhà cháu ấy chứ. Có điều chuyện làm ăn gì cũng có thể xảy ra, không có chuyện chỉ lãi không lỗ." Đơn Dũng nói đúng trọng điểm:
"Để tôi nghĩ xem đã ... Mà không đúng, thằng con lừa cậu lại muốn chơi xấu ai thế, làm tương dấm thì tốn bao nhiêu đâu chứ, nói vớ vẩn, rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?" Sử Bảo Toàn ngứa ngáy lắm, không làm rõ, không dám tùy tiện cho vay:
Đơn Dũng nghiêm mặt:" Bác phiền quá đấy, tốn nước bọt với bác chẳng bằng đi vay bọn cho vay nặng lãi, đám đó không hỏi làm gì, cho vay ngay ... Thôi thôi, bác đi hút thuốc uống trà đi cho yên tâm."
"Cái, cái thằng con lừa này .... Được, tôi cho cậu vay tiền, nhưng mà lời không hay phải nói trước, trả thiếu một xu tôi trở mặt. Dám không trả tiền nhốt vào chuồng lừa cho ăn phân. Mai tới, viết giấy nợ." Lão già tức giận bỏ lại một câu rồi xuống xe:
Lời nới tuy khó nghe nhưng Đơn Dũng biết chuyến này có được tình hữu nghị của ông già rồi, ông già này tuy toàn thân toàn mùi thổ phỉ, song không hẹp hòi. Thứ thiếu nhất là tài chính đã không còn là vấn đề nữa."
Đơn Dũng nhìn cảnh xung quanh, núi hoang đất khô chưa bắt đầu xanh lại, mặt sông vẫn phủ lớp băng, cái lạnh mùa xuân chưa qua, lòng y cồn cào, mong thời gian trôi nhanh chút, y đã sốt ruột muốn thực hiện kế hoạch che giấu bao năm lắm rồi ..