Cửa hiệu gia vị Hưởng Mã Trại đường Tử Kim, người đông như trẩy hội, trước tiên là các công ty thổ sản phát hiện ra thời cơ, bắt đầu đi khắp nơi tìm nguồn hàng. Lúc này thì tất nhiên sẽ không có nguồn hàng lớn nữa, dù là có giá cũng tăng. Nhưng không ai chú ý, chẳng qua là hoa tiêu thôi, dù đại hồng tiêu của Lộ Châu ngon hơn một chút, cũng đâu tới mức không ăn không được.
Nhưng vẫn cứ thiếu, từ từ người gia nhập đội ngũ tìm nguồn hàng ngày một nhiều, đối với người dân bình thường mà nói không có ảnh hưởng gì, nhưng người làm quán ăn nhà hàng, nhà máy chế biến thịt, không thể thiếu đại hồng tiêu. Một người hỏi giá, hai người bỏ đi, già ngày một cao, làm những người bán buôn hối hận không nên bán hết cả hàng tồn.
À đúng, đường Tử Kim còn có.
Tiền Mặc Hàm lái xe tới đây thì một đống người lo liệu hậu cần các nhà hàng đang cãi nhau với người bán hàng, đợi hắn tới nơi người trong hiệu vê túi trong tay:" Mọi người nhìn cho rõ đi, đây là đại hồng tiêu Lộ Châu chính tông đấy, đừng đem so với thư mấy đồng một cân bán ngoài được .... 100 gam 13.5 đồng, Hưởng mã Trại đóng gói, toàn thành phố chỉ có một nhà, không có chi nhánh. Siêu thị đều do chúng tôi cung ứng.
"Con mẹ nó, một lạng mà tăng mấy đồng."
"Chết mẹ mày đi, làm ăn kiểu đấy hả?"
"Đúng, bất lương quá rồi."
"Chó má, tham vừa thôi."
Người phía ngoài chửi cả đống chửi các kiểu, người bán hàng dửng dưng.
Tiền Mặc Hàm dựng lỗ tai lên nghe, hỏi thăm giá cả, không đắt, chỉ có đại hồng tiêu và trường hồi hương tăng giá quá dữ. Có người giọng Xuyên vang vang:" Ông chủ, chúng tôi dùng số lượng lớn, một hai gói nhỏ, làm sao mà đủ, chúng tôi lấy nhiều, giá cả phải ưu đãi một chút chứ, ông tính thế, sau này làm ăn lâu dài làm sao được?"
"Ồ, mua lượng lớn à, tất nhiên là phải giám giá rồi, ai lại bàn với giá bán lẻ được. 100 kg, một cân 56 đồng." Chủ hiệu chỉ hai hàng bao tải sau lưng, té ra mùi hoa tiêu là ở đây mà ra:
Cả đám trố cả mắt, 100 gam đúng là quá ít, nhưng mà 100 kg thì ai mà ăn cho được, dù có ra sức cho vào nồi lẩu thì cũng vài tháng mới hết được.
Nhìn ánh mắt người mua hàng, chủ hiệu chặn trước:" Đừng bảo tôi chia ra bán, 15 bao này đã có 4 bao đặt trước rồi, năm nay đoán chừng chỉ còn ngần ấy, hàng mới thì đợi tới sau tháng 9 mới có."
Tranh cãi chửi bới ầm trời, người đi mua không đủ tiền mua một bao tải hoa tiêu, nhưng không thể chạy phí công một chuyến, mua tạm mấy túi nhỏ, còn các loại gia vị giá rẻ thì lấy nửa xe.
Một nhóm vừa đi đã có nhóm khác lại tới, chưa vào tới nơi cái giọng đã oang oang:" Ông chủ, có đại hồng tiêu không?"
Tiền Mặc Hàm giờ học được lúc nào nên nói rồi, không tranh chấp với người ta, với lại nhìn thấy cái ký hiệu Hưởng Mã Trại là hắn thấy chột dạ, đi xem một vòng rồi gọi điện cho nhà bếp, chỉ rõ vì trí, nói tình huống. An ủi là, đặt thì đắt, ít nhất còn có hàng, hôm qua đi khắp nơi không tìm thấy đại hồng tiêu, bác Tôn cuống cả lên.
Đường Anh Hùng, lẩu Lư Nhục Hương, Liêm Tiệp dẫn trợ lý tới thẳng bếp, đi tới đâu đầu bếp và phụ bếp đều vội vàng tránh đường, bếp trưởng đang dặn người chuẩn bị mang xe đi lấy hàng ở sân sau.
Bếp trưởng rất béo, chạc tứ tuần, làm ở đây lâu năm rồi, Liêm Tiệp chạy tới truy hỏi:" Bếp trưởng Tống, chỉ thiếu hoa tiêu thôi mà gọi điện tới cửa hiệu chính là sao, nghiêm trọng như thế sao?"
"Còn nghiêm trọng hơn thế ấy, hai ba ngày nữa không có hàng, chuyện kinh doanh sẽ đổ một nửa." Bếp trưởng Tống rất nghiêm túc, thấy Liêm Tiệp chưa tin, giải thích:" Vì sao gọi là hương vị địa phương, đó là vì mùi vị đặc biệt, đại hồng tiêu mới đầu thì gắt, sau thấy thơm, dị vị kéo dài. Bình thường bán buôn 1 cân hơn 30 đồng, giá ngang với bảy tám cân hoa tiêu thường, nhưng hoa tiêu thường căn bản không cách nào so sánh ... Phải rồi giờ giá một cân lên tới 56 đồng, chúng ta dùng với số lượng lớn, ngàn vạn lần đừng để tới thời điểm quan trọng thiếu hàng, mùng 1 tháng 5 sắp tới, dùng càng nhiều."
"Được, không thành vấn đề, sau này có vấn đề gì trực tiếp nói với tôi là được, anh cứ yên tâm, không thiếu hàng được đâu." Liêm Tiệp an ủi vài câu, chỉ một chuyện nhỏ cũng khiến cảm giác nguy cơ trong lòng hắn trỗi dậy. Trong cửa hiệu phàm có chuyện gì, người ta vẫn tìm giám đốc Đào, té ra trong mắt họ không có giám đốc Liêm, làm hắn mất mặt hơn nữa là giám đốc Đào ở nhà chỉ gọi vài cú điện thoại đã tìm ra nguồn hàng, còn hắn chẳng hiểu đại hồng tiêu nó là cái quái gì.
Trở về văn phòng, như bị ma ám miệng lẩm bẩm đại hồng tiêu, đại hồng tiêu, trong tư liệu, trong máy vi tính, thứ này ngay cả baidu cũng không nói rõ ràng. May mà chú Đào để lại tủ sách rất hữu dụng, trong mục đặc tìm được đại hồng tiêu, đọc một cái kinh ngạc vô cùng, sản lượng lớn, chịu lạnh tốt, vị thơm, tỉ lệ cho dầu cao, giá trị thuốc cao, n loại ưu điểm. Mà huyện Bình Thuận dưới Lộ Châu là quê hương của đại hồng tiêu, sản lượng chiếm 40% toàn tỉnh.
Xem tới đó làm giám đốc Liêm càng thêm mù mịt, có một cái huyện sản xuất hoa tiêu lớn như thế mà còn thiếu hoa tiêu à, gập sách lại có chút tức giận. Nghe thấy tiếng gõ cửa bảo "vào đi", tức thì Tiền Mặc Hàm đi vào, sắc mặt nghiêm trọng:" Giám đốc Liêm, tôi phát hiện một bí mật nghiêm trọng ... Thật, tôi không lừa anh đâu, bí mật này đoán chừng không ai biết cả."
"Lại đây, phải rồi, tôi hỏi anh." Liêm Tiệp vỗ sách hỏi:" Lộ Châu chúng ta là quê hương của hoa tiêu, anh nói với tôi xem, sao có thể thiếu hoa tiêu, không phải là trò cười à?"
"Úi chao, giám đốc Liêm, Lộ Châu còn là nơi sản xuất than, chúng ta vẫn đi mua than, già đắt hơn cả nhập khẩu đấy thôi." Tiền Mặc Hàm lấy một ví dụ khác ra so sánh:
Liêm tiệp xua tay không muốn nói nhiều với cái tên ham chơi chứ không thích làm này, có chút nổi nóng:" Chắc chắn là có vấn đề rồi, tôi không tin, trong huyện có 2 công ty, bốn dây chuyền sản xuất, sao có thể thiếu hàng."
"Đúng, đem xuất khẩu kiếm ngoại tệ cả rồi, với lại anh cũng không nhìn xem đây là mùa nào, năm đối bốn kém, giờ là lúc giáp vụ, hàng năm ngoái đã bán gần hết." Tiền Mặc Hàm dù gì theo cha mình đã lâu, có kiến thức cơ bản nhiều hơn:
Liêm Tiệp cau mày:" Thế sao mọi năm lại không thiếu hàng?"
"A, anh hỏi đúng vấn đề rồi, tôi chính là đang định nói chuyện này đấy." Tiền Mặc Hàm thì thầm vào tai Liêm Tiệp:
Liêm Tiệp mắt mở to hết cỡ:" Lại là Hưởng Mã Trại, y không bán thịt lừa nữa, chuyển sang tích trữ hoa tiêu à?"
"Đúng, chính là người đó, cái xe nát của y đỗ bên ngoài cửa hiệu đường Tử Kim." Tiền Mặc Hàm nhỏ giọng nói:
"Lại là Đơn Dũng!" Liêm Tiệp chẳng coi ra gì:" Thế thì sao nào, tích trữ hoa tiêu, một cân xẻo được mười đồng, tích trữ bao nhiêu mới kiếm được thu nhập khả quan? Y lấy đâu ra năng lực đó, tích trữ tới mức làm thị trường thiếu hàng, phải bỏ bao tiền thao túng mới làm được."
"Không sai được đâu, chính là y đấy, năm ngoái y còn tích trữ cả nguyên liệu làm thức ăn gia súc, làm các nhà máy phải tìm tới y." Tiền Mặc Hàm đối với chuyện này còn nhớ như in, Liêm Tiệp lại thấy mới mẻ hỏi thật kỹ, nghe xong không tin nổi, từ thứ lãi vài hào, chất đống lên kiếm vài chục vạn, trừ bội phục thì không còn cảm thụ nào nữa.
Tiềm Mặc Hàm nói ra bí mật, thấy sắc mặt Liêm Tiệp càng bình thản, nhắc:" Chú Đào nói, phải cẩn thận, cẩn thận hơn nữa, thằng hãi đó hại người không chớp mắt đâu."
"Ừ, người ta tích trữ ít hoa tiêu thôi mà đã sợ hãi thành thế này rồi à? Chúng ta mỗi ngày dùng chừng 10 cân, nếu đúng là một hạt cũng không có thì tôi sợ đấy, giờ mỗi cần lên 10 đồng, một tháng tăng thêm hai ba nghìn đồng thì dọa được ai? Số thức ăn thừa chúng ta đổ đi còn tốn hơn chừng đó, chiều mua vài ba trăm cân về đây, dự trữ tới lúc hàng mới có là xong, sợ gì chứ! Đúng là." Liêm Tiệp khinh thường, thủ đoạn thì đẹp đấy, nhưng cũng chỉ là trò trẻ con, tầm nhìn quá hạn hẹp.