Lý Mân Liên xấu hổ không tiếp lời, cô đúng là có ý đó, nếu không phải vì cuộc điện thoại bất ngờ thì cô đã định tạm thời rút lui rồi, cô gái này rất khôn ngoan, hỏi ngược lại:" Anh đã gọi chúng tôi tới đây, tôi nghĩ anh đã có tính toán rồi."
"Ít nhiều phải có, nếu không ăn một viên đạn quá uất ức à, không biết có thích phương thức thẳng thắn chút hay là uyển chuyển một chút đây."
"Thẳng thắn đi, giống Lôi Đại Bằng ấy."
"Được, vậy thì tôi thẳng thắn, giám đốc Lý, cô định có được cái gì trong chuyện này." Đơn Dũng hỏi:
" Tòa nhà Lư Nhục Hương." Lý Mân Liên đáp rất thẳng:
Nhưng chẳng khiến Đơn Dũng có phản ứng, y quay sang Sài Chiêm Sơn:" Còn anh Sài thì sao?"
"Tôi chẳng được là bao, chẳng qua là ngại thể diện nên làm chân chạy thôi." Sài Chiêm Sơn tham gia vừa đủ, hắn không muốn dính líu sâu:
Đơn Dũng trách Lý Mân Liên:" Vậy là giám đốc Lý không nghĩ khí rồi, ăn chia quá ít thì ai bán mạng cho cô chứ?
Lý Mân Liên hỏi:" Vậy anh muốn bao nhiêu lợi ích, chuyện còn chưa thấy kết quả gì mà bàn bạc ăn chia thì còn sớm quá."
"Không sớm nữa đâu, Lư Nhục Hương từ năm ngoái đầu tư vào Hưởng Mã Trại, bỏ 600 vạn vào hai cửa hiệu, bị Trần Thọ Dân lấy lý do bồi thường thương hiệu lấy 300 vạn. Thêm vào thay tướng, Liêm Tiệp ra sức đầu tư tái tạo hình tượng Lư Nhục Hương, quảng cáo lẫn trang trí, ném vào đó 200 vạn, vậy là đốt mất 1100 vạn tiền mặt rồi .... Còn nữa, Liêm Tiệp vì muốn khống chế Lư Nhục Hương, lại bỏ 2200 vạn mua một phần cổ phần trong tay Đào Thành Chương, hắn quá tham, chuỗi tài chính hiện giờ đứt đoạn tới nơi rồi, tiền mặt trong tay hắn không còn là bao nữa."
Lý Mân Liên nghiêm túc ngay, lời Đơn Dũng nói đại khái trùng khớp với tin tức mà cô thăm dò được, từ những con số này hiển nhiên có thể nhìn thấy vấn đề sâu xa hơn ở góc độ kinh doanh.
"Không dễ đổ đâu, chúng có quan hệ, nếu muốn ngân hàng còn tranh nhau cho chúng vay tiền ấy chứ." Sài Chiêm Sơn nói vào:
"Đúng, tôi đoán đây là nguyên do khiến hai người gặp khó, chúng không thiếu tiền, làm hai người không biết ra tay từ đâu chứ gì?"
"Có thể nói là thế, tôi cần một thời cơ để nhảy vào, tốt nhất là nguy cơ đối phương không thể tiếp tục kinh doanh." Lý Mân Liên nói:
"Điều này không khó, thứ mà Liêm Tiệp ỷ lại, một là dư uy của cha hắn, liên hợp mấy cổ đông, đều là đại hộ gia sản không nhỏ, dễ dàng gom được tiền mặt. Cái khác anh Sài nói rồi, ngân hàng cho chúng vay ... Nhưng nghĩ ngược lại, dễ vay tiền dẫn tới tỉ lệ nợ quá cao dễ để lại ẩn họa. Lư Nhục Hương doanh thu mỗi ngày chừng 10 vạn, bỏ đi nhân công nguyên liệu, chừng năm sáu vạn, đây là nguồn nước sống của chúng."
"Mặt khác trong mấy cổ đông này, Liêm gia đã áp đảo số cổ đông còn lại, chỉ cần ly gián không cho chúng đoàn kết, vào lúc quan trọng có người chống đối là không dễ làm việc nữa. Giờ đã có dấu hiệu nguy cơ, chỉ cần phóng đại nó lên, làm tình hình kinh doanh trở nên tồi tệ, sợ gì thiếu người ném đá xuống giếng. Giá trị của Lư Nhục Hương hiện là 160 triệu, nhưng đại bộ phận là giá bất động sản, tỉ lệ nợ của chúng 36.7%, nếu khiến chủ nợ thấy con thuyền sắp chìm, bọn họ sẽ ngồi nhìn à? Chủ nợ toàn là ngân hàng đấy."
Những lời này miêu tả ra tình cảnh không xa, nếu trong ngoài đều khốn khó, tiếp đó phá sản và thanh lý là điều Lý Mân Liên muốn thấy nhất, chuyện một cọng cỏ đè chết lừa không phải hiếm. Có điều nói là vậy, không có nghĩa làm cũng đơn giản, Lý Mân Liên chỉ ra:" Có một điểm khó trong vấn đề này, anh nghĩ tới chưa, Liêm Kiến Quốc mới là nhân vật linh hồn của đoàn thể này, ông ta làm lãnh đạo cục chống tham nhũng nhiều năm, không chỉ giao du rộng, mà hiện còn đeo chức danh ở chính hiệp tỉnh. Ở tỉnh thì ông ta chả là gì, nhưng mà về Lộ Châu, người phải nhìn sắc mặt ông ta làm việc không ít. Ông ta mà huy động mối quan hệ của mình, làm bất kỳ việc gì đều không khó."
"Cho nên tôi mới gọi hai người tới, ngọn lửa này phải đốt lên người ông ta." Đơn Dũng chỉ về phía đồn công an:
"Đốt thế nào?" Lý Mân Liên hứng thú ngay, nếu dính vào mấy chuyện thối nát kiểu này, muốn nói cho rõ cũng khó:
"Ở đây tôi có một đoạn ghi hình, chính là phim ghi lại mấy thằng ngu truy sát và nổ súng bắn tôi hồi chiều, thêm vào chuyện chúng bị cảnh sát bắt, hãy chế ra một tin ( Cảnh sát và nhân dân liên thủ bắt giữ ác đồ có súng), thế nào?" Đơn Dũng hỏi:
Mắt Sài Chiêm Sơn sáng rực lên:" Quá hay, đám cảnh sát nhà quê lại chả quá mong vớ được án lớn ấy chứ. Chuyện lộ ra thì ai bao che được."
"Đây chắc chắn là người Liêm Tiệp mời tới, không thể sai được, nhưng hắn chưa bao giờ chơi với loại chuyện này, thật ngu xuẩn, không ngờ ngu tới mức để Tiền Mặc Hàm làm dẫn đường, nếu trong đó có kẻ tự thú sẽ dễ hơn nhiều." Đơn Dũng tiếp lời:
"Đúng thì đúng, nhưng Liêm gia có cách áp chuyện này xuống." Lý Mân Liên vì chuyện anh mình mà rất kiềng thế lực Liêm gia:
"Một viên quan đã lui về tuyến hai như ông ta còn đủ năng lực bịt miệng dân à, khi chuyện bung bét ra, người làm quan có ai không cân nhắc cái mũ trên đầu mình. Mấy tên nổ súng này ngu tới mức độ đó, chắc chắn là loại công tử nhà giàu nào rồi, lại còn có hai tên mất tích, trong nhà tìm tới nơi, ai chịu trách nhiệm đây?"
"Vậy thì phải tranh thủ mà làm thôi, để lâu đối phương nghe được phong thanh gì sẽ bóp chết nguy cơ từ sớm."
"Đúng, thời gian không nhiều nữa, nếu làm không nổi thì đừng tới làm phiền tôi nữa." Đơn Dũng ném thẻ lưu trữ cho Lý Mân Liên, không thể việc gì cũng tới tay y được, đám này nên nhấc mông làm việc rồi:
Có xe tới, là lái xe đưa Sử Bảo Toàn về đã trở lại, lái xe rất biết ý đứng xa chờ chứ không tới gần, Sài Chiêm Sơn thấy Đơn Dũng muốn đi, đuổi theo nói:" Còn cả Phàn Lão Ngũ nữa, ông ta đang tìm cậu đấy, cẩn thận."
"Đó là chuyện anh phải giải quyết, nếu anh không giải quyết được thì tôi sẽ giúp anh." Đơn Dũng đi mà đầu không quay lại, chỉ là y đi rất chậm, bước chân không tự nhiên, lúc này Sài Chiêm Sơn và Lý Mân Liên mới nhận ra rằng, y thực sự bị thương rồi.
Lại thêm ba tiếng nữa trôi qua, đã là rạng sáng, thẩm vấn cả đêm không có kết quả, cảnh sát đã đi nghỉ rồi. Không ngờ dân cảnh trực ban đột nhiên xông vào phòng đồn trưởng, cuống lên gọi:" Đồn trưởng, đồn trưởng, người của ĐTH tới, có phải cho chúng ta lên TV không?"
"Vớ vẩn, chỗ chúng ta bắt con bạc không có tiền, muốn bắt gái gọi tìm không ra, có gì mà lên TV." Đồn trưởng mặc nguyên cả áo mà ngủ mắng mỏ, ngáp ngắn ngáp dài xuống lầu, chắc làm chương trình gì đó cần cảnh sát phối hợp thôi. Ai ngờ vừa xuống lầu một cái giật bắn mình, úi da, có người gõ chiêng người đánh trống, còn cả đốt pháo đì đùng, đang không hiểu gì thì trong sắc trời lãng đãng sương, một đoàn thôn dân vác biển "Vệ sĩ nhân dân” tới, rồi không biết là ĐTH ở đâu, ba bốn cái camera đua nhau quay lại cảnh tượng náo nhiệt ấy.
Đám cảnh sát quê cả đêm không ngủ, đi ra thấy cảnh này, úi da, kích động quá, ai nấy chỉnh lại cản phục, đứng thẳng lưng chào, làm cảnh sát mà làm tới có cảm giác thành tựu rồi.
Một em gái tóc đuôi ngựa hoạt bát cầm micro tới trước mặt ông chú trung niên hỏi:" Chú là đồn trưởng ạ, chúng tôi nhận được đường dây nóng báo hôm qua trong đồn hành động, bắt được ác đồ nổ súng vào thôn dân. Có thể giới thiệu cho chúng tôi biết tình huống khi đó không ... Ồ, đây là mấy chiếc xe gây án hả?"
"Đúng đúng đúng, chính là mấy cái xe này, tìm ra ba khẩu súng bắn đạn chùm, có điều chúng tôi không thể tùy tiện tiếp nhận phỏng vấn." Đồn trưởng cẩn thận đáp:
"Chúng tôi thông qua ban tuyên truyền cục công an huyện tới đây ... Đây là phóng viên của kênh pháp chế ĐTH tỉnh, là người mình cả, đồn trưởng sẽ không đuổi chúng tôi đi chứ. Chính ủy cục công an huyện lát nữa còn tới tổ chức họp." Phóng viên nở nụ cười hút mắt:
Nào dám, nào nỡ, đồn trưởng ân cần mời phóng viên và thôn dân tặng biển vào đồn, nhưng trong lòng ông ta cứ không hiểu, Sử Gia Thôn bị thương có con la thôi, nơi đó gia súc hàng ngàn, có cần làm ầm ĩ vậy không?
Hồ nghi chỉ một thoáng, chuyện này vẫn là chuyện tốt mà, dù sao hơn đưa tin xấu.