Xuống xe thấy bến tàu rất đông, Đơn Dũng chen lấn mua vé, địa danh nổi tiếng nam bắc này thu hút rất nhiều du khách. Y gần như phải kéo Tả Hi Dĩnh chen lên thuyền, vừa rồi tranh giành mua vé nên mua phải vé đứng tầng một, mình thì chẳng sao, nhưng để sư tỷ phải đứng thế này thì không đành lòng, muốn xuống đối vé thì không kịp, ngại ngùng xin lỗi. Tả Hi Dĩnh bám vào mạn thuyền, chẳng hề để ý.
Còi hơi vang lên, chiếc phà rẽ sóng tiền lên, hôm nay trời âm u, gió khác lớn, thổi mép áo bay phần phật, Tả Hi Dĩnh cuộn tóc lại, mặt hướng về phía gió thổi, tóc mai bay bay làm Đơn Dũng lòng gợn sóng. Nghe tiếng còi thi thoảng vang lên, nhìn sư tỷ như tiên tự ngự gió mà đi, Đơn Dũng càng thêm khao khát, giống như năm xưa ngồi ở bên cổng trường nhìn đám học muội, luôn mong gió lớn hơn một chút, thổi mép váy cao lên một chút ...
"Phản ứng của cậu không tệ nhỉ?" Tả Hi Dĩnh đột nhiên nói:
"Phản ứng gì ạ?" Đơn Dũng ngẩn người không hiểu cho lắm:
"Kìa" Tả Hi Dĩnh nhỏ giọng đánh mặt ra phía sau, hôm nay gió to, phà chao đảo, đám du khác vịt cạn ở phương bắc không chịu nổi, đã có người nôn rồi.
Đơn Dũng cười thoải mái:" Em thường xuyên phóng thuyền máy ở đập nước Chương Trạch, tốc độ nhanh hơn thế này nhiều."
"Đó là hồ nhân tạo, đây là biển, vậy mà cậu cũng so sánh được." Tả Hi Dĩnh mắt nhìn ra xa, ở đằng xa biển trời nối liền một dải, mây dày che đi mặt trời, chỉ còn lại ánh sáng trắng. Phía trước chỉ có một màu xanh biêng biếc, loáng thoáng tiếng hải âu vang vang, làm người ngắm cảnh quên đi cả sự tồn tại của bản thân.
"Thật đẹp." Tả Hi Dĩnh dang tay ra đón gió, áo trong ôm sát eo thon, bầu ngực căng tròn ưỡn lên, vẻ mặt như cũng đã ngà say:
"Thật đẹp!" Đơn Dũng nhìn "cảnh đẹp" trước mắt mình, dằn lòng không được gần như nín thở thốt lên:
Tả Hi Dĩnh vui vẻ quay sang, còn tưởng tâm cảnh hai người lúc này hòa làm một, không ngờ Đơn Dũng căn bản chẳng ngắm cảnh, đôi mắt cứ dừng trên người cô, khẽ gắt:" Sau này cậu đừng nhìn tôi như thế được không?"
"Vì sao không được?" Đơn Dũng không phục:
"Nhìn làm người ta đỏ mặt." Tả Hi Dĩnh vô thức đưa mắt nhìn quanh xem có ai chú ý không:
Đơn Dũng tất nhiên chẳng đỏ mặt, lại còn nói:" Vậy chị ăn miếng trả miếng đi, cũng nhìn thế cho em đỏ mặt."
"Không đứng đắn, không để ý tới cậu nữa."
Tả Hi Dĩnh nói là không để ý, nhưng chỉ vẻn vẹn hơi nghiêng đầu đi, khi bàn tay nắm mạn thuyền bị Đơn Dũng nắm lấy cũng không phản ứng, để cho y nắm, nhìn hải đảo càng lúc càng gần.
Khi xuống phà Đơn Dũng đột nhiên phát hiện, mặc dù mình và sư tỷ là đôi trai tài gái sắc cũng khó thu hút được người khác chú ý, dưới phà và trên phà, đôi tình lữ tay nắm tay không phải là nhiều, mà là rất nhiều.
"Nơi này thật tuyệt, em thích!" Đơn Dũng nắm tay Tả Hi Dĩnh đặt chân lên đảo, thốt lên:
"Đương nhiên rồi, nơi này là hòn đảo dương cầm, đất lành của âm nhạc, còn lưu giữ rất nhiều kiến trúc phong cách Châu Âu cổ, phía đông có bức tượng Trịnh Thành Công cao 13 mét, rất tráng lệ. Cha tôi rất thích hoa viên Thục Trang nơi này, được xây dựng đầu thế kỷ, rất có phong cách kiến trúc Minh Thanh." Tả Hi Dĩnh chỉ hướng nhiệt tình giới thiệu thắng cảnh trên đảo:
Đơn Dũng bật cười, hai người lại suy nghĩ khác nhau rồi:' Cái em bảo tuyệt khác với chị."
"Cậu phát hiện ra cái gì hay rồi?"
"Chị xem, tình lữ rất nhiều, sư tỷ thật biết chọn chỗ, đây đúng là nơi tốt nói chuyện yêu đương."
Tả Hi Dĩnh cười nhẹ, Cổ Lãng Tự trừ đặc sắc của chính bản thân nó ra thì e rằng đây chính là đặc cắc lớn nhất rồi.
Cô chỉ cười không nói, mỗi lần Đơn Dũng trêu ghẹo không gây ra phản ứng quá lớn từ cô. Có lẽ tính cách sư tỷ được di truyền thành phần thong dong của giáo sư Tả, cho dù trong lòng có thích thì e cũng không dễ dàng nói ra. Chứ sao, cô chỉ cười rồi kéo Đơn Dũng đi về phía trước.
Không đi không biết, cảnh sắc nơi này thật kỳ diệu, trừ một đống soái ca mỹ nữ, thứ thu hút nhất trên đảo này là đủ các loại mèo, khoang, trắng, đen, đủ cả. Chúng nghênh ngang đi lại giữa phố, chẳng sợ người lạ, nếu chĩa máy ảnh vào chúng, nói không chừng chúng còn tạo dáng, trông rất đáng yêu, làm các cô gái cứ gọi là thích mê.
Tả Hi Dĩnh rất thích mèo, cứ mỗi lần thấy một con cô lại ngồi xuống vẫy tay, nụ cười thân thiết tựa hồ mèo cũng thích. Cô bế vào lòng vuốt ve vài cái mới thả xuống để chúng kêu meo đi dạo khắp nơi. Không chỉ trên đường phố, mà trong cửa hiệu, gần như nhà nhà có mèo, có con quậy phá ở trong hiệu, có con lười nhác ngủ trên quầy thu ngân.
Đơn Dũng phát hiện ra huyền cơ rồi, đám mèo đáng yêu, thêm vào cửa hiệu cố ý dung túng chúng, luôn thu hút được các cô gái móc vì ra mua một đống đồ vô dụng.
Cổ Lãng Tự là hòn đảo đi bộ, không có bóng dáng một chiếc xe động cơ nào, vì thế tuy là một trong số địa điểm thu hút khác du lịch nhiều nhất trong nước, nhưng bầu không khí trong lành yên tĩnh, chẳng hề có sự hối hả xô bồ. Hai người đi dạo hơn một tiếng, ăn trưa, tới cửa một cửa hiệu, Tả Hi Dĩnh đứng lại tha thiết nhìn tấm biển, Đơn Dũng nhìn một cái chua tới tận miệng, biển "Bưu ký hạnh phúc" đã chua, đề tựa quảng cáo chua hơn " Đôi khi mất đi một đóa mây chưa chắc mất đi cả bầu trời; đôi khi có được một đóa mây lại có được cả bầu trời hạnh phúc."
Cho dù anh Đơn có tốt nghiệp khoa Trung Văn cũng không hiểu cái cửa hiệu này kinh doanh cái gì, Tả Hi Dĩnh giải thích, thì ra ở đây có thể viết một lá thư gửi cho bản thân trong tương lai, ông chủ chịu trách nhiệm gửi cho mình đúng thời gian đó. Đương nhiên, thu phí theo thời gian bảo quản ngắn dài.
"Vậy ông chủ ăn tiền bẩn, không gửi thì sao?" Đơn Dũng không thấy hàm ý sâu xa gì, lại thấy sơ hở trong kinh doanh:
Tả Hi Dĩnh hết nói:" Người ta mở cửa hiệu mấy chục năm rồi còn tham vài đồng của cậu à?"
" Chưa chắc đâu, mỗi ngày người lên đảo nhiều thế, lừa mỗi người một đồng thôi cũng là con số khả quan rồi. Làm gì có ai mấy năm sau vì không nhận được thư nên tới đòi ..." Đơn Dũng đang nói hăng bắt gặp vẻ mặt mất hứng của sư tỷ, đổi giọng ngay:" Đùa với chị thôi, ý chị là, muốn gửi một lá thư cho bản thân trong tương lai à?"
"Không, tôi viết một lá thư gửi cho cậu trong tương lai, bây giờ không cho xem, đợi khi nào tôi tốt nghiệp sẽ gửi cho cậu. Được không?" Tả Hi Dĩnh lúc này tựa cô bé, đôi mắt to nhìn Đơn Dũng tha thiết:
"Được, vậy em cũng viết cho chị trong tương lai một lá thư, nội dung là ... Đúng rồi, thế thì em cũng không nói cho chị biết." Đơn Dũng học theo , làm ra vẻ bí mật:
Hai người tay nắm tay đi vào cái cửa hiệu nhỏ trang trí ấm áp dễ thương, chủ cửa hiệu là ông chú trung niên hói đầu, mang khí chất gian thương. Cửa hiệu trên đảo cũng chẳng phải là đúng với biển hiệu, ví như hiệu Triệu tiểu thư bên trong là bác gái chứ chẳng có tiểu thư mê người.
Chủ cửa hiệu ân cần chiêu đãi, nghe ý hai người, chuẩn bị giấy viết thư, còn chuyên môn tách bọn họ ra. Đơn Dũng xoạt xoạt vài cái là viết xong, gấp lại cho vào phong bì. Đợi rất lâu Tả Hi Dĩnh mới viết xong, thần bí gấp lại, tự mình dán niêm phong, hai người trao đổi địa chỉ, giao cho ông chủ thu giữ.
Đi khi ra ngoài Đơn Dũng vẫn lẩm bẩm, đám người phương nam này thật biết kiếm tiền, thế mà cũng có người tin.
Tựa như hoàn thành một tâm nguyện, Tả Hi Dĩnh đi ra ngoài, bước chân thậm chí có chút nhún nhảy, nụ cười hồi lâu không tan trên môi. Đơn Dũng nghi ngờ lắm, đi nhanh vài bước, xoay ngược người lại, đi giật lùi đối diện với cô:" Sư tỷ, chị viết gì mà vui vẻ thế?"
"Không thể nói với cậu, đợi năm sau tôi tốt nghiệp, lá thư này sẽ gửi tới Hưởng Mã Trại, Lộ Châu . Lúc đó cậu sẽ biết."