Sử Bảo Toàn dở khóc dờ cười ông ta thừa hiểu mấy cái mỏ khai thác lậu là nơi thế nào, định hỏi làm sao Đơn Dũng lại biết chỗ đó nhưng lại thôi, chắc chắn là bọn con lừa trong thôn kể rồi. Chuyện này ở quê là bí mật công khai, Đơn Dũng đi khắp nơi thu mua thổ sản, lại đi tìm nguồn nước, chả cần người trong thôn lời thì gian như y cũng sớm biết thôi.
Thấy ông già im re, Đơn Dũng cười nịnh nói:" Đừng thế mà bác, dù sao nơi đó cần người làm việc, đưa chúng vào đó là giúp hai người dân vô tội bị lừa, đúng không? Chuyện còn đen tối hơn đâu phải là bác chưa từng làm, chúng ta đấu với chúng, ai mềm lòng là thua . Bọn chúng không chỉ là lưu manh, còn là lưu manh có văn hóa, có tiền lại có quyền, bác mà nương tay đến lúc bị độc thủ của chúng như cháu thì muốn khóc cũng không được đâu ... Nhưng vẫn còn loại người khác đáng sợ hơn, hoặc nói là khắc chế được chúng."
"Ai?" Ông già hỏi:
"Mù luật pháp vô văn hóa, chứ bác nghĩ vì lý do gì cháu đi theo bác?" Đơn Dũng cười lớn:
Ông già trợn mắt lên chửi thằng con lừa, vừa vặn lúc này đã nhìn thấy đồn công an xã Bắc Trại đèn đuốc sáng choang, từ xa đã nghe thấy tiếng thôn dân ồn ào.
Xe đỗ lại, ông già đi xuống, tay chắp sau lưng, khí thế trưởng thôn mười phần, nghe thôn dân mồm năm miệng mười kể gia súc nhà cụ Thất bị bắn, trưởng thôn già phẫn nộ giơ cao nắm đấm:" Làm đúng lắm, đấu tranh với kẻ xấu tuyệt đối không được mềm lòng, không được lùi lại sau .... À, đồn trưởng, tôi là trưởng thôn Sử Gia Thôn, cám ơn cảnh sát nhân dân, gia súc là tính mạng của cả nhà, phải bắt hắn bồi thường, nhất định phải nghiêm trừng hung thủ."
Thôn dân ồn ào vây quanh trưởng thôn và đồn trưởng tràn vào đồn công an, hơn 200 người, đúng là một đại hội mù pháp luật, có cảnh sát hô:" Các vị hương thân, ai lấy ví tiền của nghi phạm xin nộp lại cho đồn công an, phải rồi còn đồng hồ đeo tay và CMT ... Các vị hương thân, nghe tôi nói ...."
Chả ai nghe, mà nghe cũng không nộp, thằng này hô mâu thuẫn quá, đã lấy rồi làm như còn có ai chuẩn bị trả ấy, thôn dân nhìn anh chàng cảnh sát nhưu nhìn thằng ngốc.
Đơn Dũng vẫn ở trên xe, mặt thoáng qua nụ cười âm hiểm, lười nhác bấm điện thoại, rất lâu sau mới có người nhận máy, cũng là giọng nữ uể oải:" Xin chào, anh tìm ai ạ?"
"Tôi là Đơn Dũng, tìm cô đấy." Đơn Dũng vừa nói một cái phía bên kia hơi thở lớn hơn hẳn, y tiếp tục:" Giám đốc Lý, nếu cô còn chưa sợ tới bỏ chạy thì nên chuẩn bị đi, nếu không bỏ lỡ cơ hội ngư ông đắc lợi đấy."
………. …………..
Sử Bảo Toàn ở đồn công an hơn một tiếng mới ra, mà đồn công an xã Bắc Trại đã nhốn nháo hơn hai tiếng, khi đó là ba giờ sáng. Ông già ra ngoài thấy đêm lạnh ngắt, ngân hà xa xa, lòng dạ tựa hồ cũng thoáng đạt hơn, vẫy tay gọi:" Già trẻ lớn bé về cả thôi, phải tin vào chính phủ, tin vào các đồng chí cảnh sát sẽ cho chúng ta câu trả lời viên mãn ... Ngũ Oa, mày đỡ ông Thất lên xe đi, Hữu Phúc, đưa ông về cẩn thận chút.
Cụ Thất năm nay ngót 80 hoặc là trên rồi, dù sao thời đó của cụ loạn lắm, chẳng nhớ chính xác là sinh năm bao nhiêu, tuổi tác như cụ chỉ là con số, dù tóc lưa thưa vài sợi, gầy quắt như yêu tinh, cụ vẫn đá Ngũ Oa ý định đỡ mình rồi đi phăm phăm lên xe, cả đám cười rộ rồi giải tán. Có người lái xe, có người đạp xe, người quất roi, một đám ô hợp ngồi đủ các loại xe đắc thắng về thôn, chẳng ai thấy mệt mỏi mà còn hú hét tưng bừng.
Chuyện này hôm nay đủ mọi người bốc phét vài năm.
Sử Bảo Toàn thầm đếm số những người thường ngày thân thiết với Đơn Dũng, không thấy Căn Oa, không thấy Lão Trụ, không thấy Đại Bưu, mấy người này đi đâu làm gì, ông ta đoán ra rồi. Có điều ông ta không hỏi, giờ lên cùng thuyền giặc, sợ người đông lắm chuyện, chẳng may lộ ra thì khó ăn nói.
Cũng chẳng sợ tối lửa tắt đèn thế này, xe trước bị thôn dân vây, xe sau chạy là bình thường, ví như đồn trưởng đưa ra một từ mà ông ta thấy hay lắm, gọi là "sợ tội bỏ trốn."
Tâm tư xoay chuyển đã lên xe đỗ cách đồn mấy trăm mét, Đơn Dũng đang dựa vào sau xe buồn chán ngắm sao, ông già thấy xung quanh không có ai, nói nhỏ:" Dũng này, tên kia là Điền Hồng Khôi, nguồn gốc súng và hai tên bỏ trốn là ai không khai, đồn trưởng đang thẩm vấn, sẽ không có chuyện gì chứ?
"Không đâu, hắn đang đợi hai thằng đồng đội bỏ trốn đi gọi lãnh đạo bên trên tới cứu ấy mà ... Trò này hẳn chúng quen rồi." Đơn Dũng lạnh nhạt nói:
"Vậy chúng ta về thôi, đêm lạnh lắm, đừng để hại người, còn đang bị thương đấy, đi nào." Sử Bảo Toàn thúc giục, nhưng Đơn Dũng bảo đợi một chút, có bạn ở thành phố tới.
Hai người lên xe đợi, không lâu sau có một chiếc Nissan đi tới, điện thoại của Đơn Dũng cũng reo, y xuống xe, thấy Sài Chiêm Sơn và Lý Mân Liên tới cùng nhau, còn dẫn theo lái xe. Vừa vặn Đơn Dũng bảo lái xe đưa ông Sử về thôn trước, ông ta tuy cả đời đánh xe nhưng mà chỉ vẻn vẹn là xe gia súc thôi, thứ xe hơi này ông chưa từng lái.
Xe đi rồi, chỉ còn lại Đơn Dũng, Lý Mân Liên, Sài Chiêm Sơn thôi, hai người từ xa tới kinh ngạc nhìn Đơn Dũng lành lặn không sứt mẻ gì, có trăm ngàn nghi vấn viết rõ trên mặt. Đơn Dũng không giải đáp, chỉ đồn công an, nói:" Tới gần xem."
Đi không xa thấy ngoài sân sáng choang, trong sân sáng rực, một chiếc Mercedes G, một chiếc Wrangler, một chiếc Hummer đỗ ở đó, dù là ở thành phố cũng hiếm thấy những chiếc xe này, huống hồ còn là loại cải tiến, bốn phía lắp lớp giáp chống sốc.
Đám người hung hãn đó vậy mà rơi vào tay đồn công an xã à, đũng là khiến người ta không tin nổi, Sài Chiêm Sơn trố mắt, sự thực bày ra đó, muốn không tin cũng không được.
Đơn Dũng giải thích :" Ba cái xe này phóng nhanh vượt ẩu, xô phải xe la của thôn dân, chẳng những không chịu dừng, còn ngang nhiên bắn la, kết quả là bị người dân bắt được một tên, ba khẩu súng, hai tên khác thừa lúc hỗn loạn bỏ chạy, cảnh sát đang truy tìm."
"Rút súng bắn la à?" Lý Mân Liên thấy chuyện kỳ kỳ:
"Đúng, trước đó chúng còn bắn tôi một phát, hai người chắc là biết rồi nhỉ?" Đơn Dũng nói thản nhiên như thể người đau không phải mình:
"Hai tên kia chạy về báo tin thì phiền toái to." Sài Chiêm Sơn lo xa:
"Chưa chắc, nơi này thuộc địa bàn huyện Lộ An, núi đồi san sát, bốn phía không bóng người, chẳng may chúng chạy lạc, không tìm được đường, không thể về nhà cũng có khả năng, đúng không. Đồn công an nói, chúng sợ tội bỏ trốn rồi, phải tin cảnh sát chứ." Đơn Dũng bước thong thả, hai người kia bất giác đi theo:
Sài Chiêm Sơn nói nhỏ:" Mấy kẻ này lai lịch không nhỏ, có dính líu với Phàn Lão Ngũ ở thành phố, khả năng cậu không biết người này, ông ta họ Phàn, tên Ngũ Nghĩa, chúng tôi gọi là Ngũ Độc ...
Nói rồi đem sơ sơ lai lịch kẻ này nói ra, là tên rửa tiền cho vay tiền, là nhân vật số một trong giời XHĐ Lộ Châu, lời nói lộ ra Sài Chiêm Sơn rất kiêng kỵ người này, sợ Đơn Dũng dẫn lửa thiêu thân.
Đơn Dũng phản bác:" Làm cho rõ nhé, liên quan gì tới tôi, là do người dân, ai gây chuyện với tôi, người dân sẽ xử lý, đây gọi là công đạo tự có trong lòng người."
Câu này làm Sài Chiêm Sơn á khẩu, nhìn tình hình này thì đúng là không liên quan gì tới Đơn Dũng thật, nhưng ai nghĩ thế thì quá sai lầm.
Đơn Dũng kể sơ qua chuyện mình gặp buổi chiều, hỏi :"Vậy hai vị định làm sao đây?"
Câu này chủ yếu là hỏi Lý Mân Liên, hôm nay cô mặc một bộ đồ thể thao hiếm thấy, không quyến rũ như mọi ngày, nhưng trông trẻ trung năng động hơn, lại còn đi một đôi giày du lịch nữa, trang phục này tiện đi xa, Đơn Dũng thoáng cái hiểu ra:" Không phải cô sợ quá định chạy rồi đấy chứ?"