Thời gian chờ đợi với Phàn Ngũ Nghĩa cũng rất dài, làm hỏng chuyện, lại còn bị người ta báo án, nếu đúng là bị ghi hình càng phiền. Tuy nói là nhiều lần thoát nạn, nhưng nhờ thế mà ông ta biết được mất, bằng vào đám thủ hạ của mình, muốn rửa cũng không sạch, hai bên đều biết chuyện của nhau, xảy ra chuyện không ai có lợi hết. Vì thế sau khi cân nhắc hồi lâu, ông ta đem tin tức báo cho Liêm Tiệp, dù mất thể diện còn hơn mất người.
Đúng 10 giờ, Liêm Tiệp đang ung dung cùng Bạch Hoành Quân tán gẫu ở quán cà phê, nhận được điện thoại của Phàn Ngũ Nghĩa:" Đối phương báo án rồi, có cảnh sát tới hiện trường điều tra, bảo người nổ súng đi đi."
Vừa nghe một cái Liêm Tiệp có kích động muốn đá ai đó một phát, song hắn biết chuyện không lành, chẳng dám chậm trễ, lập tức thông báo ba người kia đi ngay. Không ngờ ba tên đó một tắt máy, hai không nghe điện, thế là vội vội vàng vàng chạy tới khách sạn Đông Minh.
Đúng 10 giờ, đồng đảng của Đơn Dũng là Ma Tam Dương đạp xe địa hình từ bãi đỗ xe khách sạn Đông Minh đi ra, tới bên đường gọi điện:" Đản ca, vẫn ở đó, không di chuyển ... Vâng, em biết, em lang thang ở đây thôi."
Cúp điện thoại rồi hắn lấy làm lạ, Đơn Dũng cứ như có tài tiên tri, xe nào đỗ ở đâu cũng biết, còn bảo hắn theo dõi. Nghe nói Đản ca phất lên, hắn sắp tốt nghiệp mà chuyện phân phối chưa thấy hi vọng gì, hi vọng anh em ngày xưa giúp một tay, nên người ta nhờ vả, chả lẽ nói không?
Cũng cùng lúc ấy, Chân Thối Triệu Hướng Dương và Bao Thiết Cương đang vác tấm biển chỉ huy giao thông đặt bên đường, thấy không có ai, hai người bê biển ra, trên đó viết:" Đường phía trước phong tỏa!" Sau đó chuồn ngay về bên đường, che miệng cười trộm, trạm thu phí cách đó mấy km hôm nay tổn thất lớn rồi.
Cũng cùng lúc ấy, Triệu Gia Thành dẫn hai cảnh sát thiết lập trục thời gian từ điểm xảy ra tai nạn, đi đối chiếu với điểm chốt giao thông, hoàn toàn khớp, cuối cùng 18 giờ 10 phút toàn bộ xe về khách sạn Đông Minh. Nếu như so với ghi hình ở hiện trường có thể nói là bằng chứng thép rồi, nói ra thì đây là vụ án quá dễ dàng, tra chẳng tốn bao lâu. Có điều vụ án đơn giản lại làm hắn châm chước rất lâu, đem bằng chứng lưu trữ, rồi lại xem nhiều ở trung tâm giám sát giao thông.
Hắn không báo cáo lên, cũng không có bất kỳ hành động gì, Lưu Nhị Lôn và Phàn Ngũ Nghĩa là ai, hắn biết rõ lắm, dù là ai chăng nữ, chỉ huy được Phàn Ngũ Nghĩa làm việc thì sao có thể tầm thường được. Mấy cái xe kia cũng khiến hắn liên tưởng rất phong phú, làm cảnh sát trước tiên mắt phải đủ sáng, nếu không chết thế nào cũng không biết. Triệu Gia Thành là loại mắt rất sáng, nên hắn càng cẩn thận, có lẽ hắn mong mấy tên kia nghe tin chạy mất, dù sao không phát sinh ra án mạng, cùng lắm khiến cho đống hồ sơ hình sự chất cao có thêm mà thôi.
Bất kể là nghi phạm hay là người bị hại đều chẳng phải người tử tế, không ai đáng đồng tình hết.
"Mấy chiếc xe kia di chuyển rồi." Cảnh sát giao thông trực ban báo:
Triệu Gia Thành đang trầm tư mỉm cười, hắn biết đá thử vàng thử ra rồi, hắn đợi rất lâu, tới đúng 22 giờ 30 phút mới đi ra sân gọi điện báo cáo:" Chi đội trưởng, chúng tôi vừa tra ra được xe gây ra sự cố, 10 phút trước rời khách sạn Đông Minh, hướng đi không rõ."
Không lâu sau hắn cúp điện thoại, mệnh lệnh có được là: Quay lại hiện trường kiểm tra.
Mà trên màn hình giám sát, ba chiếc xe kia phóng như bay, chọn đường gần nhất rời Lộ Châu, chưa tới 10 phút là biến mất khỏi giám sát giao thông.
……….. ………….
Brừm, tiếng động cơ mạnh mẽ, ba chiếc xe việt dã từ thành phố rẽ sang lối vào đường cao tốc, phóng như chốn không người, phía nam, bắc, tây có ba con đường quốc lộ cao tốc, trong chiếc xe đi đầu, Đại Khôi vừa lái xe vừa xem chỉ đường, nói vào bộ đàm:" Hậu Tử, điểm tiếp theo nghỉ ở đâu, thành phố cấp hai gần nhất 75 km cơ, nếu tới Hà Nam thì xa lắm, nếu về tỉnh thành phải đi hơn 3 tiếng.
"Tùy, bực mình thật đấy, nghi thần nghi quỷ, đêm hôm khuya khoắt thế này, tới ma cũng chẳng có lấy một con, lấy đâu ra cảnh sát, còn nhất định muốn chúng ta đi. Lão Ngoại, cậu nói xem đi đâu bây giờ?"
"Hay là tới thủ đô chơi."
"Đồ ngốc, cậu thực sự coi mình là người nước ngoài rồi à, lái cái xe này tới thủ đô để kiếm kích thích hay sao?"
"Mẹ nó, có phải Tiểu Mễ không cho cậu bắn vào trong cho nên cậu khó tính thế không? Ha ha ha."
"Đi chết đi, mai tôi đổi em gái khác, tặng Tiểu Mễ cho cậu."
"Đừng đùa nữa, đi theo tôi, về tỉnh thành ... Ế, không phải chứ, phong tỏa đường rồi à?"
Ba chiếc xe đồng loạt dừng lại, đường phía trước có biển thi công, tạm thời đóng cửa, có cả hai chiếc xe và mấy người. Dù sao đang chột dạ, nếu là bình thường thì chẳng lo, nhưng mà đang lúc tối lửa tắt đèn thế này, Đại Khôi trong tích tắc đưa ra quyết định, trở về theo đường cũ. Trên xe lại tranh chấp về điểm đến, ba người vốn chở Bạch Hoành Quân tới chơi, chơi còn chẳng chơi vui, Hầu Tử hình như cãi nhau với bạn gái, nửa đêm lên đường không mang theo, cả Bạch Hoành Quân cũng không đi, làm tâm tình mọi người đều không tốt, trách móc nhau cả đống, đi ba km rồi chưa quyết.
Nơi bọn chúng vừa rời đi, Bao Thiết Cương gửi tin nhắn, vừa rời lối đi phía nam, lên đường vành đi, đi về phía bắc.
Tức thì Đơn Dũng nhìn bản đồ, tấm bản đồ có chút nhàu nhĩ này y quen thuộc như sân sau nhà mình, khi lên đại học y đi xe đạp từ đường cao tốc tới quốc lộ, đường cấp hai, đường huyện, ở thành phố núi này, rời thành phố một cái là ra khu vực hoang vu trăm dặm nếu thực sự chuồn mất thì khó tìm lắm.
Sử Bảo Toàn hút thuốc sán tới hỏi:" Cậu biết người ta đi đường nào hay sao?
"Khả năng lớn là hai con đường, một là quốc lộ 209 về tỉnh thành, một là đường cấp hai tới Tấn Trung rồi rẽ về tỉnh thành." Đơn Dũng chỉ tay theo lối đi trên bản đồ:
"Sao không đi đường cao tốc?" Sử Bảo Toàn chỉ con đường khác:" Rời đường vành đai không xa có lối vào đường cao tốc, chúng đi vào đó thì cậu đuổi không nổi.
"Nơi đó có xe cảnh sát đang đợi chúng, bọn chúng đang chột dạ, chưa chắc đã dám lên, nếu dám lên, coi như cháu xui xẻo, nhận thua."
Còn có xe cảnh sát nữa à? Sử Bảo Toàn chợt nhớ tới cái xe buổi tối đưa Đơn Dũng tới.
Xe cảnh sát đỗ đó, ánh đèn lập lòe, nhìn xa xa thấy mấy cảnh sát đứng ở lối vào đường cao tốc, xe lớn cho đi qua, xe nhỏ cũng không chặn, chuyên giữ xe việt dã để xem. Ba chiếc xe kia khi đi lên, trong xe cảnh sát còn có người ngồi, bấm còi, mấy tiếng quát tháo, Đại Khôi thấy tình thế không ổn, quay đầu xe tại chỗ phóng đi.
Không đuổi, chẳng ai đuổi hết, cảnh báo ngưng bặt, Bạch Thự Quang trên xe vác thân thể mỡ màng ra, gọi Trương Vệ Hoa đang tán tỉnh em gái thu phí:" Ê cớm, gọi cậu đó, chúng ta đuổi theo giữ xe chúng chơi."
"Thôi đi, hai cậu chạy nổi à?" Đồng Vĩ cố ý bóp méo lời hắn:
Lật Tiểu Lực đang chơi game trên điện thoại lườm:" Đừng mang tôi ra làm trò đùa, đang giảm béo đấy."
Một mặc cảnh phục, ba mặc trang phục thành quản, dù sao cũng là đồng phục, đêm tối ai nhìn rõ.
Trương Về Hoa gửi tin nhắn, sau đó lại tiếp tục nhìn em gái thu phí mặc đồng phục xinh xắn:" Uyển Lệ, nói rồi đấy nhé, hết giờ làm đón em đi."
Em gái đó không đáp, miệng ngâm nga bài gì đó, hiển nhiên là xuân tình đã bị khơi lên, đưa vé thu phí cho xe đi qua:" Thế thì anh phải đứng cả đêm, sáng mai em mới giao ban. Rốt cuộc các anh tra tội phạm bỏ trốn, hay tra nữ thu phí bên này."
Một ánh mắt liếc qua thôi đã làm xương cố của Trương Vệ Hoa nhũn đi, quên luôn cả mình tới đây làm gì:" Vụ án có thể tạm gác qua bên, em thì không thể gác lại, anh ở đây đợi em."
Mẹ nó, ê răng quá, Lật Tiểu Lực và Đổng Vĩ nhổ nước bọt liên hồi.