"Không phải ..." Cả trăm người hô lên đáp lại lời ông chủ Vương, họ hô tới hưng phấn, hô tới kích động, hô tới nhiệt tình, xem vui quá mà, không góp giọng một câu thì có lỗi quá:
"Tôi nói với bọn chúng, đánh chết cũng không cho, tôi không chỉ nuôi lừa, mà còn cầm tinh con lừa, ai bắt nạt nôi, tôi ương tới cùng." Ông chủ Vương cả đời chưa từng có thời khắc vinh quang như vậy, tưởng chừng hàng nghìn người đang cổ vũ mình, đứng sau mình, máu nóng lên, quên luôn tay giả bị thương, vung lên hô hào:
Chẳng qua là đám đông đã bị kích động, không để ý tới mấy chi tiết nhỏ nữa, Đơn Dũng ở hàng đầu hô nhiệt ình:" Nói hay lắm, ương với chúng tới cùng."
"Tới cùng, tới cùng!" Đám đông hò hét:
Tiếp theo là kể quá trình bị đánh, chuẩn bị rất đầy đủ, chẳng những có loa, còn có cả tài liệu, in tới mấy trăm tờ tờ rơi, có người “tốt bụng” đi phát hộ, phát một cái hết sạch. Chỉ đọc qua vài dòng, người nuôi lừa, giết lừa, đùng đùng nổi giận, không phải vì xem trò vui, mà tức giận thật, bình thường hành vi của đám đại hộ đã không được ai ưa, giờ thêm lời ông chủ Vương, thực sự hận không thể đập nát cái nhà hàng khốn kiếp kia ra.
Tiếng chửi bới đợt sau cao hơn đợt trước, yêu cầu chủ nhà hàng bước ra trả lời mọi người.
Chỉ là Lư Nhục Hương tới giờ vẫn đóng chặt cửa, từ ngoài nhìn vào không thấy bóng dáng một ai, đừng nói tới ông chủ, cả nhân viên cũng không thấy đâu, cứ như đóng cửa ngừng kinh doanh lâu rồi vậy.
Không ai chú ý con đường dần bị tắc đó, có vài xe khách du lịch chở đầy người, chuẩn bị nếm thử thịt lừa Thượng Đảng vang danh xa gần, nào ngờ chưa ăn miếng nào đã được thấy điêu dân Thượng Đảng nổi tiếng gần xa rồi rồi.
Đợi rất lâu không vào được, những chiếc xe đó quay đầu bỏ đi.
Lý Mân Liên cũng tới, nhưng xe căn bản không thể lái vào Lư Nhục Hương, kiếm một nơi mua sắm gửi xe, cả con đường lấy Lư Nhục Hương làm trung tâm để đi hóng náo nhiệt, phóng mắt nhìn tới chỉ thấy đầu người đen xì xì, miễn cưỡng đủ xe đạp đi qua thôi. Cảnh tượng này làm Lý Mân Liên cười gập lưng, cô đoán Đơn Dũng sẽ không để Lư Nhục Hương kinh doanh được nữa, không ngờ dùng cách cực đoan này, đông người như thế, nhổ bãi nước bọt đủ dìm chết Lư Nhục Hương rồi.
Đào Thiên Hạc cũng tới, thậm chí cô chen tới gần cổng Lư Nhục Hương, nhìn nhà hàng không một bóng người và đám đông chen lấn chửi bới. Cô thật không dám tin nhà hàng cha mình khổ công kinh doanh lại thành ra như thế này. Có người đưa cô một tờ truyền đơn, cô xem rồi thở dài, đây đã không còn là nhà hàng của Đào gia nữa, lo cũng thừa thôi. Nhìn vở hài kịch này một hồi lâu, cô nhìn thấy Đơn Dũng, không khó nhận ra y đang khống chế không khí hiện trường, y vung tay liền có người vung tay theo, y hô hào, có người đồng thanh theo, toàn bộ tiết tấu nắm trong tay một nhóm nhỏ, lấy y làm trung tâm.
Lại thở dài lần nữa, cô lặng lẽ chen ra khỏi đám đông, lên cái xe đỗ ở đầu đường, cha cô ngồi ở ghế phụ lái, mặt mày âm trầm. Lão Đào nhận lấy truyền đơn từ con gái, xem qua vài dòng vứt ra ngoài cửa, bình luận:" Cách nghề như cách núi, Tiểu Liêm sao dám chơi cái trò XHĐ này, lấy sở đoản đấu với sở trường của người ta, không thua mới là lạ."
Tất nhiên rồi, Đào Thiên Hạc nhớ ngày đầu tiên gặp Đơn Dũng, bạn trai cô bị bắt giữ, khi đó tim cô rung động, người từ đường phố vươn lên, càng hiểu rõ dùng nắm đấm thế nào, đau lòng nói:" Cứ thế này nhà hàng sẽ bị hủy."
"Sớm muộn cũng bị hủy, dù không có Đơn Dũng cũng sẽ hủy thôi, Lão Liêm quá tham lam, không chỉ muốn lấy cổ phần trong tay cha, còn nhòm ngó cả cổ phần của cậu con. Lư Nhục Hương có thể làm ăn lớn là do nhiều nhà liên kết với nhau, khi có chuyện cũng là mỗi nhà một vai gánh vác, giờ ông ta muốn nuốt một mình, e là một tay vỗ khó kêu." Đào Thành Chương nhìn rất thấu triệt, nên mới mong được yên lòng, nhưng tới giờ lòng vẫn chưa yên, càng thêm nhiều việc khiến ông ta lo lắng trùng tùng:
"Cha, y rồi sẽ thế nào?" Đào Thiên Hạc lo lắm, tới tận bây giờ cô chưa hiểu được Đơn Dũng, cô thấy Đơn Dũng sẽ chưa dừng tay đâu, dù hai người có một đoạn tình cảm cũng không thể ngăn cản y:
Rốt cuộc mối hận đó lớn cỡ nào?
"Không biết, cậu ta ra bài không theo quy củ, có điều cha nghĩ, kết quả sẽ có sớm thôi." Đào Thành Chương ảm đạm nói, khép mắt lại, lúc này ông thà năm xưa không tham gia vào cái đội ngũ kia, không có Lư Nhục Hương sau này:
Rất nhiều kẻ lòng dạ khó lường đã tới, chỉ có cảnh sát là không tới, ầm ĩ tới tận chiều mới lề mề có vài người cục công an tới, thấy quần chúng ở hiện trường không ai cầm hung khí mới thở phào. Sau đó phái đồn trưởng và chỉ đạo viên đồn công an Đông Minh tới, nghiêm túc đảm bảo xử lý, khuyên như ông chủ Vương về, cảnh sát rất hiền hòa vỗ về đám đông, sau đó vào nhà hàng tìm người phụ trách, muốn họ ra thanh minh, tránh sự thể mở rộng. Không ngờ biết tin, ông chủ hoảng sợ chạy mất từ cửa sau rồi ....
Nói một cách chính xác hơn nữa là chạy từ lối đổ rác, không dám lái xe, chạy bộ tới hơn một km mới bắt một chiếc xe, chuẩn bị gọi điện cho cha thì nhận được điện thoại từ Bạch Hoành Quân, tin tức càng làm hắn kinh khiếp: Trên mạng lan truyền video nổ súng, chẳng may bị người ta tìm ra thì hỏng ...
Liêm Tiệp thiếu chút nữa hư thoát, vội vàng lên mạng tìm kiếm, chẳng bao lâu thấy tiêu đề " Xe sang truy sát lái xe van, nghi là quan phú nhị đại." Tức thì hắn nhắm mắt lại, chửi mấy thằng ăn hại kia, dặn đi dặn lại rồi mà vẫn để người ta nắm thóp ... ..
Chủ kinh doanh Lư Nhục Hương thuê hung đồ đả thương hộ chăn nuôi Đông Minh, gây ra sự kiện quần thể, cả đám đông tụ tập ở đường Anh Hùng như thế, tin tức mau chóng lan truyền. Đứng mũi chịu sào giải quyết vấn đề là cơ cấu công an các cấp, cục công an thành phố lệnh chi cục nghiêm tra, chi cục tra là thuộc khu quản hạt đồn công an Đông Minh, đẩy xuống đồn, đồn muốn chi cục cùng chịu trách nhiệm. Tập trung đông đảo như thế, phải bốn năm trăm người, ai cũng sợ xảy ra chuyện. Thế là theo thông lệ báo cho cơ cấu tương quan, phòng khiếu nại đẩy sang chính phủ, chính phủ biết chuyện dân chúng tụ tập, ai cũng đau đầu, đâu muốn dính vào ... Chẳng biết vị nào giỏi quá, đẩy cho tổ dân phố.
Thế là cảnh sát xử lý hiện trường dở khóc dở cười, năm sáu ông bà già nghỉ hưu đi tới, yêu cầu gặp lãnh đạo cảnh sát hiện trường, xử lý sự kiện quần thể. Nào ngờ mấy ông bà già đọc xong tờ rơi, nghe nói đánh người ra như thế, đùng đùng nổi giận ủng hộ ông chủ Vương, làm đám cảnh sát nói khô cổ rát họng bên ngoài muốn bỏ việc.
Sự việc luôn có cao trào và đi xuống, buổi trưa nhân lúc người qua lại cao điểm mới tạo thành thanh thế lớn như vậy, tới chiều xem chán rồi, xem mệt rồi, chẳng thấy có gì mới mẻ, đám đông dần tản đi. Dù sao không có người chết, không đánh nhau, không có câu chuyện làm người ta rơi lệ, kiên nhẫn của đám đông sắp hết rồi. Đơn Dũng nhìn mấy cảnh sát tới xử lý hiện trường, ai nấy mặt nọng, cổ ngắn, bụng ưỡn lên, mở mồm ra là nói không ngừng, đừng tại chỗ nửa tiếng không đổi tư thế, rõ ràng là luyện mà ra. Chỉ cần khônng xảy ra sự cố, người ta căn bản không sợ, người ta tiêu hao tới lúc anh mệt anh chán. Đó gọi là "đợi tâm tình đội tượng ổn định" mời nghĩ cách.
Thế nên cảnh sát đồn Đông Minh không ngại chán lần nữa nhắc ông chủ Vương Lợi Minh, trước tiên đi giám định thương tích, để họ tìm hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện hẵng nói, hơn nữa vỗ ngực đảm bảo là xử lý công bằng. Người ta nói rồi, ông ở đây gây chuyện, người ta không để ý tới, làm vậy có ý nghĩa gì đâu! Phải thông qua con đường chính đáng để giải quyết, phải không nào, bêu mặt trước bao người, hay ho gì.